Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùi thơm từ trong bếp bay ra làm gián đoạn suy nghĩ của Thẩm Vân Thư, cô đặt cây cán bột xuống, vội vàng chạy vào bếp, nồi cơm vẫn đang chưng trên bếp, cô mải nói chuyện với bà cụ mà suýt quên mất chuyện này.

Bà cụ cũng đã quên mất nồi trên bếp, bà cất giọng hỏi, "Không bị khét đấy chứ?"

Thẩm Vân Thư mở vung nồi, dùng xẻng trộn một chút, nếm thử độ chín, rồi trả lời, "Không sao ạ, suýt chút nữa thì khét, bây giờ chín vừa đúng."

Phùng Viễn Sơn vén rèm bước vào nhà, anh vừa ở ngoài sân nghe được một đoạn đầu, cười hỏi bà cụ, "Cô ấy làm khét cái gì ạ?"

Bà cụ lườm anh một cái, "Không khét cái gì cả, Vân Thư thương cháu, biết cháu không thích ăn sủi cảo nên làm riêng cơm cho cháu, cháu nói xem cháu tu được phúc đức gì mà cưới được người vợ tốt như vậy chứ."

Phùng Viễn Sơn cởi áo khoác treo lên giá, vừa đi vào bếp vừa trả lời bà cụ, "Còn tu được ở đâu nữa, không phải là do bà ban cho sao, nếu không có bà, cháu cũng không cưới được người vợ tốt như vậy."

Bà cụ nhướng mày nhìn anh, "Ôi, hôm nay sao vậy, lại biết nói mấy lời trêu ghẹo vậy cà."

Phùng Viễn Sơn trả lời, "Đương nhiên là gặp chuyện tốt ạ."

Nói xong, anh đã vào đến bếp.

Bà cụ cười hừ một tiếng, xem ra là thực sự gặp chuyện tốt rồi, vừa về đến là đã đi tìm vợ.

Thẩm Vân Thư bắc nồi cơm xuống khỏi bếp, quay người nhìn thấy người bước vào bếp, ánh mắt cô khựng lại một chút. Hôm nay anh đi thành phố bàn chuyện, ra ngoài rất sớm, lúc anh đi cô vẫn còn lơ mơ ngủ, miễn cưỡng mở mắt ra một chút, cũng không nhìn rõ anh mặc quần áo gì ra ngoài.

Xem ra chuyện hôm nay anh đi bàn rất quan trọng, cô lần đầu tiên thấy anh mặc vest, anh có dáng người đẹp, cao ráo, vai rộng chân dài, bộ vest màu xám bạc kết hợp với áo sơ mi đen càng làm anh trông cao thẳng và tuấn tú hơn.

Phùng Viễn Sơn nhận thấy ánh mắt của cô, anh lặng lẽ đi đến trước mặt cô, cầm lấy nồi trong tay cô, "Tiểu Tri Ngôn đâu?"

Thẩm Vân Thư dời ánh mắt khỏi người anh, trả lời, "Tùng Hàn đưa thằng bé đi trượt băng trên sông rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-114.html.]

Phùng Viễn Sơn đặt nồi lên quầy, cởi áo vest ra, vắt sang một bên, anh xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, tháo đồng hồ ra, thong thả rửa tay.

Ánh mắt Thẩm Vân Thư lại quay về phía trên người anh, cô luôn cảm thấy mấy ngày nay anh đang cố ý hay vô tinh trêu chọc cô, nhưng đôi khi cô lại nghĩ có lẽ là ảo giác của mình, vì chuyện này không giống với những gì anh sẽ làm.

Từ sau đêm đó, anh giữ lời hứa, không động vào cô nữa, nhưng anh sẽ lau tóc cho cô sau khi cô tắm xong, cũng sẽ thoa kem dưỡng da cho cô ở những chỗ trên lưng mà cô không với tới được.

Khi anh làm những việc này, vẻ mặt anh bình thản, không có bất kỳ biểu cảm nào, tay anh cũng không đi đến những chỗ không nên đến, xong việc là thôi, trông cứ như là chỉ đơn thuần giúp đỡ.

Ngược lại, cô không hiểu vì sao lại đỏ mặt, lòng bồn chồn, khi ngủ còn nằm mơ những giấc mơ không nên có, kem dưỡng da cô chỉ để anh thoa một lần rồi không cho anh thoa nữa. Lý do là anh quá lãng phí kem dưỡng của cô, mỗi lần cô chỉ dám dùng một chút, còn anh thì dùng như thể không tốn tiền.

Ai ngờ tối qua anh lại mang về cho cô mấy hộp, sau đó, khi cô thoa lưng, anh lại đến gần, nói là muốn thử xem kem dưỡng anh mua có tốt không, cô bảo anh thử trên người anh đi, anh lại nói dùng thứ này trên người anh mới là lãng phí thực sự. Tối qua cô lại bị anh làm cho nằm mơ nhiều giấc mơ lộn xộn, sáng nay vốn định dậy sớm nấu cơm cho anh, nhưng cũng không dậy nổi.

Thẩm Vân Thư nhớ lại câu nói của anh, anh muốn cô đối diện với ham muốn của bản thân, cô vốn nghĩ mình chỉ là phía chịu đựng.

Tầm mắt cô từ bàn tay đang được dòng nước chảy qua của anh, từ từ chuyển đến cánh tay đang có những giọt nước lăn xuống, cuối cùng dừng lại ở cổ áo sơ mi hơi hé mở. Cô luôn cảm thấy anh mặc áo len đẹp, bây giờ lại cảm thấy chiếc áo sơ mi đen mặc trên người anh lại có một phong vị khác.

Phùng Viễn Sơn rửa tay xong, lấy khăn lau, nhìn cô một cái, "Sao cứ nhìn anh chằm chằm thế?"

Mặt Thẩm Vân Thư nóng bừng, cô đưa tay lấy thớt, lẩm bẩm, "Ai nhìn anh chằm chằm."

Phùng Viễn Sơn tiến lại gần cô, "Thích anh mặc áo sơ mi nhỉ?"

Thẩm Vân Thư dùng khuỷu tay đẩy anh, bảo anh tránh xa cô một chút, "Anh mau đi giúp bà gói sủi cảo đi, em còn phải xào hai món ăn."

Phùng Viễn Sơn cúi người đến gần tai cô, "Tối nay có muốn anh mặc bộ đồ này hầu hạ em hay không?"

Thẩm Vân Thư đột nhiên khựng lại.

Mỗi bước mỗi xa

Phùng Viễn Sơn véo vào vành tai mỏng manh của cô, "Không phải em đã khen anh hầu hạ tốt sao?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...