Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phùng Viễn Sơn bước vào phòng, tiếng "cạch" khẽ vang lên khi cánh cửa đóng lại, trái tim Thẩm Vân Thư cũng thắt lại.

Bên ngoài sân, những hạt tuyết nhỏ li ti bắt đầu rơi, bên trong căn phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Anh đứng sau lưng cô, ánh mắt hai người giao nhau qua gương, Phùng Viễn Sơn gạt những sợi tóc vương trên gáy cô sang một bên vai, những ngón tay thon dài của anh lướt qua làn da cô, như là chạm như là không, rồi anh cất giọng trầm thấp hỏi: "Để anh giúp em thế nào?"

Thẩm Vân Thư bị vết chai mỏng cùng hơi ấm trên tay anh cọ qua làm dấy lên một cảm giác rạo rực xé ruột gan, hơi thở cô trở nên gấp gáp, giọng nói càng run hơn: "Khóa kéo bị kẹt rồi, em không cởi được váy.”

Phùng Viễn Sơn khẽ nhấc sợi dây áo mảnh mai trên vai cô lên, rồi lại nhẹ nhàng buông xuống, như đã biết rõ nhưng vẫn hỏi: "Vậy là em muốn anh giúp em cởi nó ra?"

Dây áo màu đỏ lựu lướt qua không khí nóng bức, dính dấp rồi bật trở lại vai cô, tim Thẩm Vân Thư giật nảy, cô cắn môi giữ c.h.ặ.t t.a.y anh, không muốn anh cử động thêm nữa.

Phùng Viễn Sơn nói: "Nói đi, em muốn anh làm gì?"

Nhìn vào đôi con ngươi đen kịt thâm trầm của anh, Thẩm Vân Thư cảm thấy sống mũi cay cay, cô xoay người, vòng tay qua cổ anh, hơi dùng sức kéo anh cúi xuống, đưa môi mình đến gần môi anh, rồi khẽ nói: "Hôn em.”

Hầu kết của Phùng Viễn Sơn chợt cuộn dồn dập, anh giữ lấy cằm của cô, cắn vào môi cô, trực tiếp quấn quýt lưỡi cô, rồi vòng tay ôm lấy eo cô, nhấc cô ra khỏi ghế và đặt lên bàn trang điểm, chiếc ghế bị anh dùng chân đá văng ra, anh tì người vào giữa hai chân cô, giữ chặt gáy cô, như muốn xé toạc và nuốt chửng cô vào bụng.

Thẩm Vân Thư ngẩng đầu đáp lại sự cuồng nhiệt của anh, ý thức dần trở nên mơ hồ, bàn tay cô không tự chủ được mà lần đến eo anh, kéo chiếc áo sơ mi của anh ra, rồi sờ đến thắt lưng, định cởi phăng nó ra, nhưng loay hoay mãi không biết cách nào. Phùng Viễn Sơn cắn môi cô, bật cười thành tiếng: "Hóa ra không phải em muốn anh giúp em cởi, mà là bé mèo này muốn giúp anh cởi đồ.”

Thẩm Vân Thư không phủ nhận, cô cũng cắn lại môi anh một cái.

Phùng Viễn Sơn ôm chặt vai cô, quấn lấy cô thêm vài nụ hôn sâu nữa, rồi buông cô ra, lùi lại một chút để cô có đủ không gian thao tác, anh lau đi sợi chỉ bạc dính trên khóe môi cô, giọng khàn khàn nói: "Cởi đi.”

Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng từ trong ra ngoài, nhưng tay cô không hề do dự, cô cảm nhận được ánh mắt anh nhìn thẳng vào mình, mu bàn tay cô bị anh nhìn đến như bốc hỏa, nhưng cô càng vội càng không thể tháo được, mồ hôi li ti bắt đầu lấm tấm trên chóp mũi, cô cúi người đến eo anh gần hơn.

Ánh mắt Phùng Viễn Sơn lại sẫm lại, chiếc váy trên người cô treo lơ lửng trên vai, để lộ một mảng da trắng mịn, có lẽ vì vội vàng, cũng có lẽ vì thẹn thùng, một màu hồng nhạt dần lan ra trên nền da trắng ngần ấy, khiến người ta càng thêm ham muốn.

Phùng Viễn Sơn cố hết sức kiềm chế dòng m.á.u đang cuộn trào trong người, nắm lấy bàn tay đang mò mẫm của cô: "Để anh làm.”

Thẩm Vân Thư trở nên bướng bỉnh, giọng run rẩy nói: "Không cần, em tự cởi được.”

Vừa nói, hơi thở của cô lướt qua cơ bụng săn chắc của anh, những đường gân xanh trên cánh tay Phùng Viễn Sơn nổi lên, bàn tay đặt trên vai cô mất đi sức lực, anh hơi lay động, cơ thể Thẩm Vân Thư mất thăng bằng, đổ về phía trước, Phùng Viễn Sơn kịp thời đỡ lấy, cô ngã vào người anh, môi cô đè lên thứ gì đó qua lớp vải quần tây.

Cả hai đều cứng đờ cả người, Thẩm Vân Thư vội vàng muốn đứng dậy, nhưng không giữ được trọng tâm, môi vừa rời đi, cơ thể lại nghiêng ngả đè lên đó lần nữa, dây thần kinh căng thẳng của Phùng Viễn Sơn trong khoảnh khắc đó tựa như dây đàn đứt phựt, anh không thể kiềm chế được nữa, anh nắm lấy tay cô, dẫn dắt cô nới lỏng chiếc thắt lưng.

Khóa kim loại của thắt lưng rơi xuống sàn, con thú hoang đã được thả ra, không cho cô bất kỳ cơ hội trốn thoát nào nữa, cuộc yêu diễn ra cuồng nhiệt, sóng trào dâng lên rồi lại chìm nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-149.html.]

Gió bấc đột ngột khuấy động khoảnh sân, che lấp những âm thanh nghẹt thở, nóng ran trong phòng.

Chiếc váy của Thẩm Vân Thư dồn lại ở eo, chiếc áo n.g.ự.c ren treo lủng lẳng trên cổ tay cô, đôi tất đen bị xé rách và vứt trong góc tường, mái tóc rối bết vào bờ vai và tấm lưng ửng hồng, phần đuôi tóc đều đã ướt đẫm mồ hôi.

Cô vừa mới kịp thở được nửa hơi thì lại bị anh bế ra khỏi bàn trang điểm, xoay người lại, anh áp sát sau lưng cô, vòng tay qua eo cô, Thẩm Vân Thư khẽ thở dốc, nhìn thấy mình và anh trong gương, toàn thân run lên, cô run rẩy đẩy anh ra, cô không muốn ở đây, không muốn đối diện với tấm gương này, cô sẽ c.h.ế.t mất.

Thẩm Vân Thư nức nở gọi "anh Viễn Sơn," muốn cầu xin anh.

Phùng Viễn Sơn thong thả vuốt mái tóc ẩm ướt của cô, không mảy may lay chuyển.

Thẩm Vân Thư nước mắt lưng tròng, lại gọi anh một tiếng "ông xã," giọng mềm mại cầu xin: "Đừng ở đây, được không?"

Phùng Viễn Sơn trầm mắt hỏi: "Sao lại phải nhìn chằm chằm vào Lục Chiêu?"

Vừa nói, anh từ từ tì người vào cô, Thẩm Vân Thư lại run lên vì sức nóng, cô nói năng lộn xộn, sốt sắng đáp: "Không phải em nhìn chằm chằm anh ta, em thấy Nhã Lâm cứ nhìn anh ta nên mới liếc nhìn một cái, anh làm anh trai mà không nhận ra sao? Nhã Lâm có vẻ thích anh ta ấy.”

Ngón tay Phùng Viễn Sơn khựng lại trên vai cô, suốt bữa cơm, sự chú ý của anh đều dồn vào cô, làm sao anh để ý Phùng Nhã Lâm nhìn ai được.

Anh xoay mặt cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô: "Em cũng thích kiểu người như anh ta à?"

Thẩm Vân Thư lắc đầu lia lịa: "Không thích, em thích anh mà," sợ anh không tin, cô vòng tay qua cổ anh nói thêm: "Em chỉ thích mình anh thôi.”

Phùng Viễn Sơn nhìn cô một lúc, rồi mở miệng nói: "Hôn anh.”

Mỗi bước mỗi xa

Thẩm Vân Thư ngoan ngoãn, dịu dàng hôn anh, Phùng Viễn Sơn ngậm lấy môi cô, thừa dịp lúc cô không chuẩn bị, mạnh mẽ tiến vào, Thẩm Vân Thư phát ra tiếng rên rỉ nghẹn lại giữa môi anh, cô vất vả lắm mới lấy lại được hơi, run rẩy trách móc anh: "Anh lừa em.”

Cô đã cố gắng dỗ dành anh đến vậy, vừa thổ lộ vừa chủ động hôn anh, thế mà anh vẫn không buông tha cô.

Mồ hôi lấm tấm trên cặp lông mày rậm và đôi mắt đen của Phùng Viễn Sơn, anh cong môi cười đầy thỏa mãn, véo má cô rồi hôn cô: "Đồ ngốc, anh có hứa gì với em đâu.”

Thẩm Vân Thư tức đến mức muốn cắn anh, nhưng cơn sóng mỗi lúc một lớn, lúc thì cô bị cuốn vào biển sâu không đáy, lúc thì lại bị ném lên đỉnh sóng cao nhất, không kịp cả thở, chỉ có thể nhắm mắt thật chặt.

Ánh mắt Phùng Viễn Sơn không rời khỏi tấm gương, anh cúi người sát bên tai cô, giọng trầm thấp dụ dỗ: "Bé mèo, nhìn một cái xem, đẹp lắm.”

Thẩm Vân Thư không muốn nhìn, cô mò mẫm bịt mắt anh lại, cũng không muốn anh nhìn, khi cô giơ tay lên, những đường cong mềm mại của cô ở trong gương càng được phô bày rõ ràng hơn.

Ánh mắt Phùng Viễn Sơn tối sầm lại, anh ôm eo cô, mạnh mẽ, cuồng bạo giữa những đợt sóng dâng trào, Thẩm Vân Thư hoàn toàn không thể giữ tay trên mắt anh, tầm nhìn của cô cũng bị anh che mất một phần, lờ mờ nhìn thấy gì đó, oanh một tiếng, cô hoàn toàn bị cơn sóng cuồn cuộn ập tới nhấn chìm, mềm nhũn gục xuống bàn, nhưng anh vẫn chưa đủ, lại nhấc cô lên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 149

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...