Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh đèn trong phòng sáng tỏ, quần áo trắng đỏ đen nằm chất đống trên sàn nhà, quấn quýt vào nhau như những đợt sóng tình triền miên.

Thẩm Vân Thư chìm trong lớp chăn mềm mại, toàn thân như vừa được ngâm qua nước, cô bị ánh mắt sâu thẳm của anh bao trọn, không tự chủ được mà đưa đâu ngón tay mềm mại, chậm rãi lau đi những giọt mồ hôi đang nhỏ xuống từ thái dương anh.

Ban đầu, cô kháng cự không muốn bật đèn, một phần vì xấu hổ, một phần vì không muốn anh nhìn thấy bộ dạng của cô lúc này, cô rất sợ phải phơi bày tất cả mọi thứ của mình trước mắt anh một cách trần trụi.

Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy sự giằng xé giữa kìm nén và cuồng nhiệt trong đôi mắt anh, cô lại không nỡ nhắm mắt như trước, không muốn che khuất hoàn toàn con người anh như vậy, cô luôn nghĩ mình không thể đoán được suy nghĩ của anh, nhưng lúc này, cô dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Cô vòng tay qua cổ anh, nhổm người dậy, hôn lên đôi mắt đen láy của anh, lại hôn lên cả vành tai đang đỏ bừng của anh.

Vào khoảnh khắc cô chủ động tiến đến gần, gân xanh trên trán Phùng Viễn Sơn nổi lên, anh giữ chặt cô, đột ngột dùng lực, xông pha sát phạt, mở rộng lãnh thổ, dưới sự tấn công dữ dội và dũng mãnh của anh, những tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng Thẩm Vân Thư hoàn toàn không thể kìm nén được nữa, cô gần như muốn cắn nát môi mình, Phùng Viễn Sơn cúi xuống, tách hàm răng run rẩy của cô, buộc cô phải thành thật đối mặt với chính mình.

Trong cơn hỗn loạn, Thẩm Vân Thư nghe rõ tiếng của chính mình, toàn thân như có điện chạy qua, hoàn toàn buông xuôi đầu hàng, giao phó tất cả.

Phùng Viễn Sơn bế cô ra khỏi tấm ga trải giường đã ướt đẫm, ghé vào tai cô, khàn giọng nói: “Xem ra anh hầu hạ cũng không tồi, bé mèo đều đã tè…”.

Thẩm Vân Thư vội vàng bịt chặt miệng anh lại, đôi tay vẫn còn run rẩy không ngừng.

Phùng Viễn Sơn mỉm cười với đôi mắt đen láy, hôn lên lòng bàn tay và những giọt mồ hôi trên ngón tay cô.

Thẩm Vân Thư vùi mặt vào vai anh, cô muốn anh đi ra ngoài, muốn anh tắt đèn, muốn anh thay ga trải giường để xóa đi bằng chứng, nhưng không có lời nào có thể thốt ra được, cô chỉ muốn trốn đi, cô đưa tay định kéo chăn, nhưng chỉ vừa cử động một chút, lại chạm vào điều gì đó, cô hít một hơi thật sâu, run rẩy ngước nhìn anh.

Phùng Viễn Sơn vuốt những sợi tóc ẩm ướt trên má cô và hỏi: “Không phải đã nói muốn anh nhớ đêm nay cả đời hay sao?”

Thẩm Vân Thư đã tỉnh táo sau cơn say, sớm hối hận về những gì mình đã nói, cô lí nhí: “Vừa nãy vẫn chưa đủ sao?”

Phùng Viễn Sơn dùng hành động thực tế để trả lời cô, còn lâu mới đủ.

Đêm động phòng hoa chúc, trời chưa sáng, một đêm này sẽ chưa kết thúc.

Trước khi ngất đi, Thẩm Vân Thư mơ màng nghĩ, với sự cuồng nhiệt của anh đêm nay, ngày mai cô phải tẩm bổ cho anh thật tốt, nếu không, anh lại sẽ chân tay rã rời, đi chưa được vài bước đã toát mồ hôi lạnh.

Phùng Viễn Sơn không biết người đang ngủ mê trong lòng mình đang nghĩ gì, anh thức trắng đêm, lại phải dậy sớm để tiễn Hướng Hành và Giang Bắc, nhưng không hề thấy mệt mỏi, tinh thần ngược lại càng thêm phấn chấn.

Đối mặt với những lời trêu chọc liên tục của Trần Duy Chu, anh cũng không tỏ vẻ khó chịu, anh tỏ ra chấp nhận mọi thứ mà Trần Duy Chu nói ra, điều này khiến Trần Duy Chu vừa hào hứng vừa lo lắng, sợ rằng hôm nay mình đùa quá trớn, sau này Phùng lão đại sẽ tính sổ.

Lăng Xuyên đẩy gọng kính, bảo anh ta cứ yên tâm, “Cậu có biết khi người ta được thỏa mãn cả về thể xác lẫn tinh thần thì sẽ muốn làm gì không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-124.html.]

Trần Duy Chu chú ý đến cụm từ "thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần", nghĩ rằng Lăng Xuyên đang muốn cùng mình trêu chọc Phùng lão đại, với nụ cười ranh mãnh, anh ta theo lời của Lăng Xuyên mà hỏi: “Muốn làm gì?”

Lăng Xuyên đáp: “Xem kịch.”

Trần Duy Chu không hiểu: “Ý cậu là sao?”

Lăng Xuyên giải thích: “Cậu bây giờ chính là con khỉ đang múa trên sân khấu, chị dâu nhỏ không có ở đây, Phùng lão đại buồn chán, lấy cậu ra làm trò tiêu khiển cho vui, cậu càng nhảy nhót tưng bừng thì anh ấy càng vui, nên sẽ không tính sổ cậu đâu.”

Mỗi bước mỗi xa

Trần Duy Chu không ngờ mình lại bị Lăng Xuyên chơi xỏ, tức đến mức muốn nhảy dựng lên.

Tiểu Tri Ngôn đang được Phùng Viễn Sơn bế, nhanh chóng nghiêng người qua, xoa xoa má anh ta để an ủi. “Khỉ con đáng yêu mà, cháu thích khỉ con nhất, chú Duy Chu còn đáng yêu hơn khỉ con nhiều.”

Trần Duy Chu lập tức từ giận dữ chuyển sang vui vẻ, anh ta bế Tiểu Tri Ngôn từ trong lòng Phùng Viễn Sơn, trêu cậu nhóc: “Vậy Tiểu Tri Ngôn thích chú Duy Chu nhất trong tất cả các chú đúng không?”

Tiểu Tri Ngôn suy nghĩ một lát rồi đáp: “Trong tất cả các chú họ Trần, cháu thích chú Duy Chu nhất.”

Trần Duy Chu sững sờ một chút rồi phá ra cười lớn, ai mà quan tâm đến mấy điều kiện tiên quyết đó chứ, ít ra anh ta cũng là người được thích nhất.

Lăng Xuyên nhìn Trần Duy Chu bị dỗ như một tên ngốc, không nhịn được cười. “Thằng nhóc này tuổi còn nhỏ mà giỏi dỗ người thật đấy.”

Giọng Phùng Viễn Sơn đầy sự cưng chiều yêu quý: “Giống cô út của thằng bé thôi.”

Anh lại nhớ ra điều gì đó, nhìn Lăng Xuyên: “Ông ngoại cậu còn nhận học trò không?”

Lăng Xuyên đáp: “Hai năm nay không nhận nữa rồi, sao vậy, có ai muốn bái sư à?”

Phùng Viễn Sơn hếch cằm chỉ vào Tiểu Tri Ngôn: “Thằng bé này cũng thích cờ vây, tôi muốn nhờ ông cụ xem giúp.”

Lăng Xuyên cười: “Được thôi, để em về hỏi ông cụ, dạo này ông ấy cũng rảnh lắm. Nhưng anh cũng nên chuẩn bị tâm lý bị từ chối đi nhé, anh kết hôn mà không nói trước với ông ấy, ông ấy còn đang giận anh đấy.”

Phùng Viễn Sơn nói: “Trong tủ có hai chai rượu mà cậu thích, lúc đi thì mang theo đi, coi như là tạ lỗi với ông cụ.”

Lăng Xuyên nhướng mày, đã thấy Phùng lão đại chịu chi rồi, anh ta không muốn bỏ lỡ cơ hội này: “Không thể chỉ tạ lỗi với ông cụ, em là người trung gian chẳng có quà cảm ơn sao?”

Phùng Viễn Sơn đáp ứng yêu cầu của anh ta: “Chỉ cần cậu làm được việc, rượu trong tủ cậu muốn chọn chai nào thì chọn.”

Lăng Xuyên vui mừng, đồng ý ngay rằng chuyện này cứ giao cho anh ta.

Dù sao cũng chỉ là vài chai rượu, với tính cách của cô, nếu Tiểu Tri Ngôn thực sự có thể bái được cụ Khâu làm thầy, cô sẽ không biết nghĩ ra món quà cảm ơn nào để cảm ơn anh nữa, mặc dù anh ta không thích cô cảm ơn mình, nhưng lại rất mong đợi mỗi lần cô tặng quà, cô luôn mang đến những niềm vui bất ngờ khiến anh không ngờ tới được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...