Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Vân Thư siết chặt ngón tay mình, do dự một lát rồi đi theo anh.

Bước chân anh rất lớn, cô có chút không theo kịp. Giày cô giẫm từng bước lên tuyết, kêu "sột soạt sột soạt". Không biết vì căng thẳng hay vội vàng mà lòng bàn tay cô đổ cả mồ hôi.

Cô thấy anh định vào quán ăn, muốn gọi anh lại, thật sự không cần ăn cơm. Nhưng môi cô hé mở rồi lại khép lại. Cô không biết nên gọi anh thế nào, gọi thẳng Phùng Viễn Sơn sao? Nhưng anh hơn cô năm tuổi, hơn anh trai cô một tuổi. Hay là gọi anh là đồng chí Phùng? Chị Thanh Huỳnh nói anh đã từng đi lính mấy năm.

Thẩm Vân Thư vừa mở miệng nói được chữ "Phùng", Phùng Viễn Sơn đã mở cửa quán ăn, nghiêng người quay lại nhìn cô. Thẩm Vân Thư vừa chạm phải đôi con ngươi đen sâu kia của anh, lời định nói ra lại nuốt ngược vào trong.

Mặc dù là lần đầu gặp mặt, cô có chút không thể nói rõ mà sợ anh.

Phùng Viễn Sơn dùng ánh mắt ra hiệu cho cô vào. Chân Thẩm Vân Thư không nghe lời mà bước vào quán ăn.

Cậu bé phục vụ tên Xuân Thủy nhìn thấy Phùng Viễn Sơn, mắt sáng bừng, chạy nhanh đến đón: "Anh Phùng, đã lâu rồi anh không đến ạ."

Cậu bé mới lớn, dáng người cũng không cao, gầy như con khỉ, đứng cạnh Phùng Viễn Sơn trông như một đứa trẻ con. Phùng Viễn Sơn vuốt vuốt mái tóc dựng đứng của cậu ta, đơn giản đáp một chữ: "Bận."

Xuân Thủy cười hì hì, lộ ra hàm răng trắng: "Hôm nay vẫn mấy món cũ ạ?"

Phùng Viễn Sơn đáp: "Đi lấy thực đơn."

Xuân Thủy không ngừng nhìn ngó về phía Thẩm Vân Thư, cậu ta nháy mắt với Phùng Viễn Sơn, lớn tiếng nói: "Vâng ạ! Anh Phùng đợi chút, em đi lấy ngay đây."

Lời còn chưa dứt, người đã vọt đi vài bước. Cậu ta phải nhanh chóng đi nói với sư phụ rằng anh Phùng dẫn theo một chị gái xinh đẹp đỉnh nóc kịch trần đến ăn cơm rồi. Đây đúng là chuyện hiếm có như trời đổ mưa đỏ, trước nay chưa từng thấy qua.

Mỗi bước mỗi xa

Phùng Viễn Sơn dẫn Thẩm Vân Thư đến một góc khuất, bên trái cạnh cửa sổ, bên phải cạnh lò sưởi. Thẩm Vân Thư đợi anh ngồi xuống trước rồi mới ngồi vào vị trí đối diện anh.

Có một cậu bé phục vụ khác nhanh nhẹn mang lên một ấm trà. Đầu tiên cười hì hì gọi một tiếng "Anh Phùng", rồi lại lén lút liếc nhìn Thẩm Vân Thư, sau đó nhanh như chớp chạy vào trong bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-5.html.]

Phùng Viễn Sơn cầm lấy một cái cốc nước, tráng qua nước nóng một lượt, đổ nước đi, rồi lại đổ đầy nước vào cốc và đặt bên tay cô.

Đầu ngón tay lạnh ngắt của Thẩm Vân Thư chạm vào cốc nước, cơ thể cứng đờ của cô dần thả lỏng. Cô lấy lòng bàn tay từ từ bao bọc lấy cốc nước, nhìn anh, mở miệng nói: "Cảm ơn."

Phùng Viễn Sơn đáp lại một tiếng "Không có gì" rồi không nói thêm lời nào nữa.

Quán ăn không lớn, bây giờ chỉ có bàn của bọn họ, cậu bé phục vụ vừa nói đi lấy thực đơn đã biến mất, cậu bé phục vụ bưng trà cũng không biết đi đâu. Không khí có chút quá yên tĩnh, chỉ có tiếng lửa trong lò sưởi lách tách.

Đây là lần đầu cô đi xem mắt, anh không nói gì, Thẩm Vân Thư nhất thời cũng không biết nói gì, đành giả vờ nhìn ngắm quán ăn, đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

Số lần cô đi ăn quán có thể đếm trên đầu ngón tay, đều là do anh trai cô đưa đi khi anh ấy còn sống, Tiểu Tri Ngôn thì chưa từng đến quán ăn lần nào.

Các quán ăn ở thị trấn không nhiều, cúng chỉ có mấy quán đó thôi. Không biết mùi vị quán này thế nào, nếu được thì sinh nhật Tiểu Tri Ngôn có thể đưa nhóc đến đây một lần. Chỗ này cách trường của Tiểu Tri Ngôn không xa, dù có hơi đắt cũng không sao, một năm cũng chỉ có một lần. Không được, cô có thể nhận thêm việc ở chỗ anh Thu Minh.

Chẳng mấy chốc, Xuân Thủy ôm thực đơn với vẻ mặt ủ rũ từ trong bếp bước ra. Lần này mắt của cậu ta ngoan ngoãn hơn nhiều, không dám lén nhìn Thẩm Vân Thư nữa.

Sư phụ vừa đá cậu ta một cái, bảo mấy cậu ta không có việc gì thì đừng đến gần anh Phùng nói nhiều. Anh Phùng khó khăn lắm mới dẫn được một cô gái đến, nếu để mấy cậu ta dọa sợ thì sư phụ sẽ lột da mấy cậu ta, sư phụ ông lão ấy từ trước đến nay đều nói được làm được.

Phùng Viễn Sơn đưa thực đơn cho Thẩm Vân Thư, bảo cô gọi món. Thẩm Vân Thư cũng không từ chối, cô đã quyết định sẽ trả tiền bữa ăn này, cô gọi món sẽ kiểm soát được khoản tiền.

Thẩm Vân Thư gọi một món xào chay, cắn răng gọi thêm một món nộm chay, sau đó gọi một bát mì chay nhỏ. Giữa bát mì chay lớn và bát mì thịt sợi, cô do dự nửa giây, cuối cùng gọi cho anh một bát mì chay lớn. Mì thịt sợi đắt hơn mì chay khá nhiều, anh thì thôi vậy, lần sau có thể đưa Tiểu Tri Ngôn đến ăn.

Thẩm Vân Thư gọi xong đưa thực đơn cho anh, khách sáo hỏi anh có muốn gọi thêm gì không.

Phùng Viễn Sơn nhận lấy thực đơn, không nhìn, đưa lại cho Xuân Thủy: "Bát mì chay lớn không cần, thêm một đĩa thịt kho tàu."

Thẩm Vân Thư nghe vậy lập tức hối hận vô cùng. Cô không nên khách sáo thêm câu đó. Một đĩa thịt kho tàu có thể bằng mấy bát mì chay. Sớm biết vậy đã gọi cho anh bát mì thịt sợi rồi.

Cô sờ vào túi mình, cũng không biết số tiền mình mang có đủ trả bữa ăn này không. Thật sự không được thì để anh trả riêng tiền thịt kho tàu, dù sao cô cũng sẽ không ăn một miếng nào. Anh thấy cô keo kiệt thì cứ keo kiệt đi vậy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...