1
Ta được sinh ra là một điều kỳ tích.
Mẫu thân vốn đã uống canh tuyệt tử, vốn không thể có con, vậy mà trong một cuộc vui với một nam nhân, lại ngoài ý muốn mang thai ta.
Tận đến lúc gần lâm bồn, bà mới phát hiện trong bụng có hài tử.
Bà chủ của Xuân Phong Lâu là người mắt sắc như đuốc.
Chỉ liếc mắt một cái đã quả quyết:
“Đứa nhỏ này, từ lúc còn nằm trong bụng đã mang theo khí chất câu hồn đoạt phách giữa đôi mày, chính là tư chất tốt để làm đầu bảng.”
Mẫu thân vốn còn có chút oán ta, trách ta khiến bà mất thời gian buôn bán.
Nhưng sau khi nghe bà chủ nói vậy, liền nở nụ cười rạng rỡ như hoa nở xuân về.
Không phải tiếng khóc của ta đánh thức tình mẫu tử trong bà, mà là vì có một nữ nhi được bà chủ chỉ định là đầu bảng tương lai, cuối cùng bà cũng có thể ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu trước kẻ thù truyền kiếp rồi.
Đầu bảng Xuân Phong Lâu lúc ấy là người bà hận nhất.
Ta từng thấy nàng ta bắt mẫu thân ta quỳ gối làm đệm thịt để nàng bước lên xe ngựa.
Cũng từng thấy nàng ta cố ý quệt bùn trên giày lên chiếc áo lụa xanh duy nhất của mẫu thân.
Nàng ta cười như tiếng chuông bạc nhưng lạnh đến thấu xương:
“Với nhan sắc tầm thường như ngươi, chỉ đáng xách giày cho ta thôi.”
Mẫu thân siết chặt nắm tay, móng tay đ.â.m vào lòng bàn tay, vẫn không nuốt trôi được mối hận ấy.
Từ đó về sau, bà không ngừng thì thầm bên tai ta:
“Làm đầu bảng được nam nhân nâng niu thì có gì ghê gớm? Nếu đã làm thì phải làm kỹ nữ danh tiếng được văn nhân mặc khách quỳ rạp ngưỡng mộ, lưu danh thiên cổ mới đáng.”
Dưới sự ảnh hưởng tai quen mắt thấy ấy, từ nhỏ ta đã lập chí trở thành danh kỹ phong hoa tuyệt đại như lời mẫu thân từng nói.
Bà chủ rất chịu chi để đào tạo ta, cầm kỳ thi họa đều không thiếu.
Chỉ là, ta đàn là khúc quyến rũ mê hoặc chơi cờ là khiêu khích dục vọng, đọc là thi từ dung tục, vẽ là xuân cung họa đồ.
Bà chủ nói ta có thiên phú, trời sinh ra là để ăn chén cơm này:
“Vân Lộ, phúc khí của con còn ở phía sau đấy.”
Ta mừng rỡ gật đầu, đêm nằm trằn trọc không ngủ nổi, tưởng tượng đến ngày lên bảng, hàng dãy công tử phong lưu tuấn tú vì ta mà vung tiền như nước, còn ta thì lả lơi đẩy đưa, muốn gần lại lùi, khiến họ yêu đến điên dại mà không thể có được.
Vì điều đó, ta càng chăm chỉ không ăn không ngủ, miệt mài không biết mỏi.
Nhưng giấc mơ đẹp đến đâu, cũng có lúc phải tỉnh.
Mẫu thân và hoa khôi đầu bảng năm ấy tranh đấu cả đời.
Cuối cùng không ai có kết cục tốt đẹp.
Xuân Phong Lâu quy định cực nghiêm.
Các cô nương sau khi tiếp khách đều phải dùng thuốc làm sạch, để khách làng chơi yên tâm, giữ gìn danh tiếng thanh lâu.
Thế nhưng mẫu thân ta lại thích tìm tiểu nam linh tiêu khiển, cuối cùng nhiễm bệnh hoa liễu.
Bà chủ mặt lạnh như băng, gọi hết các cô nương ra răn dạy.
O mai d.a.o Muoi
Mẫu thân vẫn còn thoi thóp một hơi nhưng ta bị doạ đến hồn bay phách lạc, cũng không có tư cách để cầu xin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-lo/1.html.]
Ta chỉ biết mở to mắt nhìn nắp quan tài bị đóng chặt.
Bên trong, mẫu thân phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào như con mèo sắp c.h.ế.t cố cào cấu vào tấm gỗ cứng.
Mùa đông năm đó, sông Tần Hoài nổi một lớp băng mỏng.
Ta khó khăn lắm mới thoát khỏi bóng đen trong lòng thì lại tận mắt thấy t.h.i t.h.ể của hoa khôi đầu bảng trôi nổi trên mặt sông.
“Có kim chủ mười năm thì đã sao? Lấy sắc thị người, nhan sắc tàn phai, yêu cũng phai nhạt. Nổi quá cũng là tai họa. Chỉ vì một lời nói sai, liền bị ghi thù, c.h.ế.t rồi cũng không có nổi chỗ chôn xác.”
Mấy lời cảm thán giả dối của các tỷ muội, ta lại khắc sâu trong lòng.
Ta như nhìn thấy kết cục của chính mình.
Đôi tay run rẩy, sống lưng đẫm mồ hôi, chúng không ngừng nhắc nhở ta:
Hóa ra, ta cũng là kẻ ham sống sợ c.h.ế.t.
Lúc đó ta lại nghĩ, ta không muốn làm đầu bảng, không muốn làm danh kỹ gì nữa.
Ta muốn gom tiền chuộc thân, đợi có được khế ước, sẽ đi khắp chân trời góc bể.
Dù có phải bán nghệ kiếm sống thì cũng là lấy bản lĩnh mà kiếm cơm.
Sống cuộc đời sạch sẽ, đàng hoàng, tử tế.
Các tỷ tỷ đều nói, “tòng lương” là kết cục tốt nhất cho một kỹ nữ.
Chỉ là hiện tại ta đã gần đến tuổi cập kê.
Bà chủ đang hối hả chuẩn bị bảng treo giá, đẩy ta trở thành đầu bảng mới của Xuân Phong Lâu.
2
Xuân Phong Lâu có một ông lang què, là người bà chủ mua về từ tay bà mối, chuyên lo việc làm sạch cho các cô nương sau khi tiếp khách.
Ta moi ra khoản tiền mẫu thân từng giấu, tìm đến chỗ hắn.
Trong dược phòng nồng nặc mùi m.á.u tanh lẫn dược liệu.
“Ta biết ông bản lĩnh không nhỏ. Cho ta loại xuân dược mạnh nhất, tốt nhất là khiến nam nhân phát cuồng phát rồ đến mức mất mạng.”
Ta vào đề thẳng thừng.
Lão lang què mắt đục ngầu dán lên người ta mấy giây, chợt nhe răng cười quái dị, để lộ hàm răng vàng khè.
“Nam nhân mà gặp cô, chỉ sợ mới chạm nhẹ đã tê dại cả người, cần gì dùng xuân dược? Theo ta thấy, chỉ cần liếc qua đường cong dưới xiêm y của Vân Lộ cô nương thôi cũng đủ khiến bọn họ điên đảo, khóc lóc cầu xin được phủ phục dưới váy.”
Miệng hắn toàn lời d.â.m ô dơ bẩn, bàn tay khô gầy đột nhiên đặt lên cổ tay ta.
“Nếu Vân Lộ cô nương nóng lòng muốn thử nam nhân, ta có thể giúp cô giải khuây.”
Hắn mặt dày nói.
Ta giật tay về, lưng lại đập vào tủ thuốc kêu “xoảng” một tiếng.
Hắn bị phản ứng của ta chọc cười, chân què lại lê đến gần hơn một chút.
“Cô nương giận gì chứ? Dù sao ta cũng là kẻ phế rồi, tiền hay không chẳng quan trọng. Nhưng giờ là cô cầu đến ta, thái độ cao ngạo như thế, có giống người đi cầu xin không?”
Nghe đồn hắn từng trêu chọc thiếp thất nhà quan, bị đánh gãy chân, mới bị bán cho bọn buôn người.
Dù đã quá năm mươi vẫn không chừa thói cũ.
--------------------------------------------------