Giọng ta run rẩy nhưng từng chữ rơi xuống kiên quyết như đinh đóng cột.
“A, gan cũng không nhỏ nhỉ! Đám chủ của bọn ta chính là loại tàn độc nuốt sống người không nhả xương đó, ngươi mà muốn làm áp trại phu nhân thì cũng phải xem có cái mệnh đó không đã!”
Chúng cười hô hố, cưỡi ngựa vòng quanh ta và đứa trẻ.
“Thứ các ngươi muốn chẳng qua là vàng bạc châu báu, là thứ có thể khiến các ngươi sống sung sướng. Nhưng các ngươi có từng nghĩ chưa? Nếu g.i.ế.t ta ở đây, các ngươi vẫn chỉ là đám tiểu tốt vô danh.”
“Còn nếu đưa ta về, với thân phận của ta, Hắc Phong Trại có thể mặc cả với phủ Hầu, đòi một khoản tiền chuộc kếch xù. Không chừng, các ngươi sẽ thành phó trại chủ, được đại ca trọng dụng.”
Bọn chúng nhìn nhau, ánh mắt ngờ vực. Cuối cùng, vì an toàn chúng quyết định dẫn ta về Hắc Phong Trại.
Tiêu Lẫm từng nói với ta, Hắc Phong Trại cấu kết với phản tặc trong triều, chỉ cần chàng đại phá Bắc quân, nhất định sẽ quay đầu bình loạn, vây quét nơi này.
Bây giờ, ta chỉ còn cách câu giờ, chờ Tiêu Lẫm đến, mới mong thoát thân.
Trại chủ Hắc Phong Trại ngồi ngả ngớn trên chiếc ghế phủ da hổ.
Thấy ta bị xô đẩy vào cửa, đôi mắt tam giác của hắn lập tức sáng rực lên.
“Phu nhân Trấn Bắc Hầu sao? Thế mà chẳng ai nói cho lão tử biết, hóa ra là một tiểu mỹ nhân như hoa như ngọc thế này.”
Hắn khoác vai mấy tên lính bắt được ta, giả vờ thân thiết huynh đệ:
“Tốt lắm! Các ngươi lập đại công rồi! Thưởng!”
Ta run rẩy lui về sau mấy bước, lại bị hắn túm chặt lấy eo.
Hắn tham lam cắn lên cổ ta mấy cái, sau đó lưu luyến sai người nhốt ta lại.
“Tiểu mỹ nhân à, gia thật hận không thể lập tức có ngươi! Cho dù Trấn Bắc Hầu có đưa tới vạn lượng hoàng kim, gia cũng không trả ngươi lại cho hắn đâu!”
Ta và đứa bé bị giam suốt bảy ngày, cũng đúng bảy ngày Hắc Phong Trại gây loạn tại Thượng Kinh.
Ta tuy hận Thẩm Vãn Ngâm thấu xương nhưng biết rõ họa không nên giáng lên con trẻ, cũng chưa từng hối hận vì đã cứu đứa bé này.
Đứa bé vốn sinh non nhưng sau khi được b.ú sữa, sắc mặt dần dần hồng hào trở lại.
Tuy tạm thời giữ được mạng, lòng ta vẫn nặng trĩu vì thương nhớ nhi tử, cũng chẳng dám đoán trước tương lai.
Ngay khi ta còn đang rối bời, trại chủ đã được một đám thuộc hạ vây quanh mà bước vào.
Tâm trạng hắn rất tốt, hiển nhiên là thu hoạch không nhỏ.
“Mỹ nhân à, đêm nay chúng ta động phòng thôi!”
Ta bị cưỡng ép tách khỏi đứa trẻ.
Hắn túm cằm ta, giọng lạnh như băng:
“Ngoan ngoãn nghe lời thì đứa trẻ kia ta sẽ nuôi nó làm nô bộc. Còn nếu ngươi dám phản kháng… thì cả hai sẽ bị ta ném cho chó ăn!”
Chẳng lẽ… ta thực sự phải bỏ mạng dưới tay đám sơn tặc tàn bạo này sao?
Hắc Phong Trại quả thật treo đèn kết hoa, từ cổng trại kéo dài đến tận căn phòng đá bị biến thành "tân phòng" kia.
Trại chủ người đầy mùi rượu lao vào:
“Chờ sốt ruột rồi đúng không, phu nhân?”
Hắn khóa trái cửa, bổ nhào đến, xé toạc y phục của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-lo/13.html.]
Bàn tay thô ráp của hắn trượt trên da thịt, mang theo cảm giác lạnh buốt đến tận xương.
O mai d.a.o Muoi
Ta giãy giụa điên cuồng, đá, cào, phản kháng bằng tất cả sức lực.
Nhưng sức một nữ nhân thì làm sao chống nổi đám ác đồ hung bạo.
Tay chân ta bị ghì chặt, khi tuyệt vọng đến rơi nước mắt…
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng ồn ào.
“Đại ca, không xong rồi!”
“Mẹ kiếp, ai cho các ngươi phá hỏng chuyện tốt của lão tử?”
Trại chủ đang lên cơn, tức tối chửi ra ngoài:
“Không phải đã dặn, trừ việc khẩn cấp thì đừng ai đến làm phiền đêm động phòng của ta sao?”
“Nội gián phản bội rồi! Quan binh triều đình đã đánh vào đây, huynh đệ c.h.ế.t quá nửa rồi, đại ca mau chạy đi thôi!”
Tên tiểu tốt để lại một câu rồi bỏ chạy mất.
15
Sắc mặt trại chủ cứng đờ, hơi men lập tức tan hơn nửa.
“Lũ khốn nạn! Dám bán đứng lão tử, ta phải g.i.ế.t sạch chúng mày!”
Hắn quay người định bắt ta làm con tin,m nhưng ta đã rút trâm bạc, đ.â.m mạnh vào n.g.ự.c hắn:
“c.h.ế.t đi!”
Ta hét lớn, tự cổ vũ cho mình.
Nhưng tên trại chủ da dày thịt béo, cây trâm chỉ đ.â.m được vào nửa tấc.
Hắn gầm lên một tiếng, rút trâm bạc ra.
M.á.u b.ắ.n tung tóe lên mặt ta, nóng rực như lửa.
“Tiện nhân! Lão tử g.i.ế.t ngươi trước! Rồi lấy xác ngươi cho chó gặm! Để Trấn Bắc Hầu cũng phải nếm mùi nhà tan cửa nát!”
Ta nhắm mắt, tưởng chừng cái c.h.ế.t đã đến nơi, nhưng bỗng nghe thấy một tiếng "phập" nặng nề.
Sắc mặt dữ tợn của hắn bỗng chốc đông cứng.
Hắn run rẩy cúi đầu nhìn, chỉ thấy một mũi tên lạnh xuyên thủng n.g.ự.c mình.
Cuối cùng, hắn ngã xuống.
Được cứu rồi… ta được cứu rồi!
Ta tìm thấy đứa bé ở gian phòng bên, giữa dòng người hỗn loạn, ta đi ngược hướng, lao đi như điên, trong đầu chỉ còn một ý niệm:
“Chạy! Ta phải sống!”
Một mũi tên lạc sượt qua tóc, mang theo vài sợi rơi rụng.
Ta loạng choạng đ.â.m sầm vào một bờ n.g.ự.c rắn chắc.
--------------------------------------------------