“Chắc là Vân Lộ muội muội đêm qua mệt quá, nên mới để quên bát thuốc an thai quý giá kia. Nhưng không sao, nay muội đã là người trong lòng Hầu gia, tỷ tỷ đây chẳng ngại đích thân mang thuốc tới cho muội.”
Nàng ta cười dịu dàng ngọt ngào.
Thẩm Vãn Ngâm xưa nay luôn lễ trước binh sau, để người khác làm kẻ xung phong.
Lưu mụ đưa thuốc cho ta, làm bộ cúi người hành lễ:
“Xin thỉnh di nương uống thuốc, đừng làm khó bọn nô tỳ.”
Chỉ có điều, giờ ta đã không còn dễ mắc lừa nữa.
Ta lạnh nhạt đẩy bát thuốc ra, từ chối sự trói buộc bằng đạo đức của họ.
“Thuốc này, hôm nay muội không uống. Về sau tỷ cũng không cần mang đến nữa.”
“Tối qua Hầu gia có nói với muội, con cái vốn như gieo hạt mùa xuân, có gặt hái hay không còn phải xem thiên thời địa lợi. Có thì có, không thì không nên cưỡng cầu. Muội và Hầu gia đã tận tâm tận lực, còn lại thì tùy vào trời.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Vãn Ngâm lập tức đông cứng lại.
Nàng ta nhìn ta chằm chằm, vẻ dịu dàng ngụy trang trong mắt tan vỡ thành tro bụi.
“Xem ra muội muội đã quên ơn tri ngộ của tỷ tỷ ta rồi. Mới được sủng một chút đã biết ỷ sủng mà kiêu.”
Nàng ta còn dám mặt dày nhắc lại chuyện đó.
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, từng lời nói ra vô cùng rõ ràng:
“Chẳng phải chính phu nhân nói sao, chúng ta chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Nay tỷ đã là Hầu phu nhân đắc ý, không ai nghi ngờ Thẩm gia nữa, sứ mệnh của thiếp cũng đã hoàn thành.”
“Huống hồ, phu nhân dùng ân tình để ép người, cư xử ngang ngược, thì khác gì bà chủ thanh lâu? Hay là… Thẩm gia lại định giống như năm xưa, diệt sạch cả đám nô tỳ không chừa một ai?”
“Ngươi dám vu khống ta?”
Giọng Thẩm Vãn Ngâm bỗng trầm xuống.
“Dù giữa ta và ngươi chẳng còn nợ nần gì nhưng hiện giờ ta là chủ mẫu của Hầu phủ, còn ngươi là thiếp thất mà dám vô lễ. Ta dùng gia pháp trị ngươi là chuyện hợp lẽ. Lưu mụ, đánh cho ta!”
Giọng nàng ta đầy sát khí.
“Tỷ tỷ vội gì vậy, muội muội còn chưa nói hết mà.”
Ta cười mỉm.
“Các vị phu nhân trước của Hầu gia đều là tiểu thư danh môn khuê tú, bảo bối trong nhà. Tỷ nói xem, nếu muội mà ra ngoài nói bừa vài câu, liệu họ có truy ra được bà v.ú đã từng hầu hạ ba đời phu nhân như Lưu mụ đây, rồi mang đi tra khảo?”
Lưu mụ hoảng sợ, quả nhiên không dám ra tay.
“Ngươi chỉ giở trò mượn oai hùm, có bằng chứng gì không!”
Thẩm Vãn Ngâm bị chọc giận hoàn toàn, giật lấy roi mây định đích thân ra tay.
Bình thường trông thì dịu dàng yếu ớt nhưng lúc nổi giận phu nhân này lại dữ dằn ra trò.
Chỉ riêng việc đỡ lấy tay nàng ta cũng khiến ta phải dùng đến sáu phần sức.
“Hôm nay trước bao nhiêu ánh mắt, thiếp không hề vô lễ nửa lời. Nếu Hầu gia hỏi đến, phu nhân định lấy lý do gì mà giải thích đây?”
O mai d.a.o Muoi
“Hay lắm, thật tốt quá! Ta đúng là rước sói vào nhà, tự tay rước họa vào thân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-lo/10.html.]
Lồng n.g.ự.c Thẩm Vãn Ngâm phập phồng tức giận.
“Vân Lộ, ngươi cứ chờ đấy!”
Đêm đó, Lưu mụ bị âm thầm xử lý.
Thẩm Vãn Ngâm đã quyết ra tay thì không còn nương tình.
Nàng ta cho người đổ thuốc độc vào miệng Lưu mụ, rồi cuộn lại bằng chiếu, ném thẳng ra bãi tha ma.
Tên què đã được ta sai người đến từ sớm, đứng đợi ở đó, kịp thời đem Lưu mụ lúc ấy vẫn còn thoi thóp cứu về.
“Cho dù không cứu sống được, cũng phải moi ra chút lời thật từ miệng bà ta.”
Chuyện đời khó lường, ta buộc phải chuẩn bị đường lui cho bản thân.
Thẩm Vãn Ngâm là người biết nhìn thời thế.
Nhất là khi ta đang được sủng ái, nàng ta sẽ không chính diện đối đầu.
Mãi đến khi ta được chẩn đoán mang thai, nàng ta mới bắt đầu ra tay.
“Mang thai thì có gì ghê gớm? Sinh ra được không, có phúc nuôi lớn không mới là bản lĩnh thật sự!”
“Thế gian bao nhiêu nữ nhân vui mừng khi mang thai, cuối cùng lại c.h.ế.t vì băng huyết khó sinh, con thì c.h.ế.t yểu.”
Đúng là lời nguyền độc ác.
Nữ nhân có thai vốn dễ xúc động, nàng ta lại cố tình truyền những lời ấy vào tai ta.
Muốn khiến ta lo lắng bất an, để từng chút từng chút phá hoại tinh thần của ta, khiến ta sống trong sợ hãi ngày đêm.
12
Vì vậy, Thẩm Vãn Ngâm tự dựng nên một sân khấu, tung tin nàng ta và Tiêu Lẫm vẫn chưa viên phòng.
Lúc gửi lễ tiết đến các phủ, nàng ta cố tình để bà v.ú bên cạnh mình lỡ miệng kể ra:
“Phu nhân nhà ta đêm nào cũng ôm phòng trống khóc thầm, nói Vân Lộ di nương trẻ trung xinh đẹp lại biết nịnh bợ nên Hầu gia sớm đã không còn nhớ đến phu nhân nữa. Mấy hôm trước, phu nhân tốt bụng đưa thuốc an thai, vậy mà bị di nương đem trả lại trước mặt mọi người, còn nói đã có Hầu gia làm chỗ dựa, không cần phu nhân phải bận tâm, làm phu nhân đau lòng mãi.”
“Thế thì còn ra thể thống gì? Đường đường là chính thất chủ mẫu Hầu phủ, thành thân nửa năm mà chẳng thấy mặt trượng phu, lại để một kỹ nữ hạ đẳng chen lên trên, bám riết lấy Hầu gia ngày đêm không buông.”
Chờ đến khi đám mệnh phụ phẫn nộ bất bình, Thẩm Vãn Ngâm lại làm ra vẻ độ lượng, thay ta nói đỡ:
“Dù sao Vân Lộ di nương cũng đang mang thai con của Hầu gia, chỉ cần có thể nối dõi cho Hầu phủ, là ai thì có gì khác biệt đâu.”
Khắp phố lớn ngõ nhỏ, ai cũng bàn tán râm ran.
Về tình, Tiêu Lẫm đúng là thiên vị.
Về lý, bạc đãi chính thất là tội bị Ngự sử dâng tấu.
Thẩm Vãn Ngâm đẩy bản thân vào thế yếu, ép ta phải đưa nam nhân đầu gối tay ấp về bên nàng ta.
Đêm ấy, Tiêu Lẫm mang theo một chiếc mũ hổ con đến thăm ta:
“Ta có linh cảm, Vân Nhi chắc chắn sẽ sinh ra một tiểu tướng quân oai phong.”
--------------------------------------------------