Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Cược Tình Yêu

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì Lạc Ân Nghiên không đi được nên Âu Thành Triệu đành bế vào phòng tắm cho cô vệ sinh cá nhân.

Cậu quấn một cái khăn lỏng lẻo ngay hông rồi nhanh đi vào phòng tắm đứng cạnh cô.

Trong nhà chỉ có duy nhất một cái bàn chải, cậu đưa cho Lạc Ân Nghiên đánh còn mình thì đứng phía sau chờ.

Âu Thành Triệu hai tay vòng qua eo xoa nhẹ chiếc bụng phẳng lì, cúi đầu đặt nhẹ những nụ hôn như chuồn chuồn lướt lên vai cô.

Lạc Ân Nghiên không chịu nổi cảnh kích tình này liền quay lại lấy tay đẩy miệng cậu ra.

"Cậu làm gì vậy? Không thấy tôi đang đánh răng sao?"

"Chị đã đồng ý làm người yêu em! Em chỉ đang làm hành động những người yêu nhau hay làm thôi."

Những lời nói đó không hề ảnh hưởng đến Lạc Ân Nghiên, cô vẫn lấy tay mình đẩy người cậu ra, nhẹ giọng trả lời.

"Tôi chấp nhận, nhưng không có nghĩa là chấp nhận luôn những hành động này của cậu!"

"Chị muốn phản kháng sao?"

"Chị có tin....."

Chưa kịp nó hết câu Lạc Ân Nghiên đã lên tiếng cắt đứt lời nói đó.

"Âu Thành Triệu!"

"Đừng dùng những cái này uy hiếp tôi! Không làm tôi sợ đâu! Nếu cậu còn uy hiếp như vậy nữa tôi sẽ huỷ bỏ giao dịch của chúng ta, mặc kệ cậu có nói cho ai đi nữa!"

Nghe xong lời cô nói Âu Thành Triệu đơ người một lúc, sau đó lại mỉm cười nũng nịu nói.

"Ừm....em xin lỗi, tại chị thơm quá em không chịu nỗi."

"Dù gì em cũng là bạn trai chị, chị cho em hôn một chút được không? Em chỉ hôn thôi." Vừa nói cậu vừa dơ một ngón tay lên trước mặt cô.

Lạc Ân Nghiên nhìn khuôn mặt đang làm nũng của cậu thì cảm thấy buồn cười.

Cô không nói gì quay qua tập chung đánh răng.

Âu Thành Triệu đứng đằng sau ôm cô, mặt của cậu vùi sâu vào hõm cổ hít những hương thơm tự nhiên phát ra từ cơ thể của Lạc Ân Nghiên.

Không biết tại sao cậu rất thích mùi hương này của cô, nó như một viên kẹo ngọt khiến cậu bị nghiện như nghiện chất kích thích.

Đánh răng xong Lạc Ân Nghiên kéo tay Âu Thành Triệu ra sau đó đi ra ngoài, nhặt váy mình lên từng bước mặc vào.

Âu Thành Triệu nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt sâu thẳm, đến khi cô mặc xong váy cậu mới quay lại nhìn vào gương.

Âu Thành Triệu cầm bàn chải cô vừa mới đánh lên, bóp kem đánh răng ra rồi bắt đầu đánh.

Lúc này, Lạc Ân Nghiên đi xuống dưới phòng khách, vừa đi vừa nhìn xunh quanh căn nhà.

Khác với căn biệt thự cổ điển của Âu Gia, căn biệt thự này được thiết kế rất giản dị lại hiện đại, tất cả những đồ dùng trong căn biệt thự đều là công nghệ mới rất hiện đại.

Màu chủ yếu chỉ có màu trắng và đen, hai màu đơn giản nhất nhưng lại tạo nên sự sang trọng cho căn nhà.

Xuống tới tầng dưới Lạc Ân Nghiên liền vòng ra phòng bếp.

Thói quen của cô là mỗi buổi sáng dậy phải ăn liền một cái gì đó để lót bụng, nếu không ăn sẽ rất khó chịu.

Mở tủ lạnh ra, cô thấy một vài túi rau được sắp xếp ngăn nắp, ngoài ra còn có vài chai rượu được bỏ vào đó, còn lại đều không có gì.

Lục lọi trong phòng bếp một lúc thấy được hai gói mì ăn liền.

Đứng chống cằm suy nghĩ xong Lạc Ân Nghiên quyết định nấu mì ăn liền với rau.

Thuận tiện ở đây còn hai gói nên cô nấu cho Âu Thành Triệu một tô luôn vậy.

Tô mì vừa được nấu chín thì đúng lúc này Âu Thành Triệu từ trên lầu bước xuống.

Cậu mặc một chiếc áo thun trắng thoải mái cùng chiếc quần jogger màu đen.

Thấy cậu đi xuống Lạc Ân Nghiên lên tiếng.

"Cậu ăn mì đi, tôi có nấu cho cậu một tô đó."

"Chắc cậu không ở đây nhiều, không có đồ ăn nhiều để nấu nên ăn đỡ nhé."

Âu Thành Triệu tiến vào bàn ăn ngồi xuống, lấy đũa và muỗng bắt đầu dùng bữa.

Lạc Ân Nghiên cũng theo cậu ngồi xuống ăn, không khí trong phòng bếp yên ắng chỉ có tiếng động của muỗng và đũa chạm vào tô.

Một lúc sau Lạc Ân Nghiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí.

"Cha mẹ tôi cùng cha mẹ cậu họ đi du lịch rồi! Họ dặn không cần phải lo lắng! Bảo tôi và cậu tự lo.

Hai ngày nữa tôi phải về Trung Quốc lo một số việc, cậu ở đây tự lo cho mình nhé."

Lạc Ân Nghiên vứa ngắt lời, cậu nhanh chóng lên tiếng.

"Em sẽ theo chị về Trung Quốc."

"Chị đi đâu em sẽ theo đó"

"????" Lạc Ân Nghiên bất ngờ.

Bây giờ cô mới biết Âu Thành Triệu lại thích dính người như vậy.

"Cậu về Trung Quốc sớm làm gì? Không ở đây chơi vài bữa sao? Tôi thấy cậu mới về đây có năm hay sáu ngày thôi mà."

Âu Thành Triệu lắc đầu ngẩng mặt lên nhìn cô nói.

"Ba mẹ đi chơi, chị thì đi về Trung em ở đây chơi với ai.

Chị nở lòng nào để bạn trai mình cô đơn thế sao? Về Trung rồi em sẽ được đi chơi với chị."

"Thế cậu đã đặt vé chưa? Nếu chưa thì tôi đặt luôn cho cậu, ngày mốt chúng ta sẽ bay."

"Được!"

************

Buổi tối, sân bay John F

Trên chiếc xe đắt tiền, một cô gái xinh đẹp với mái tóc xoăn nhẹ, trên người khoác lên một chiếc váy Jean ngắn đi cùng áo len màu nâu xám, phía dưới là một đôi boots màu đen cao tới đầu gồi.

Trên tay cô cầm một chiếc tui da nhìn đơn giản nhưng lại là chiếc túi số lượng có hạn vừa mới được xuất ra thị trường.

Sau lưng cô là một chàng trai trẻ, cậu mặc một chiếc quần âu màu đen, đóng thùng cùng áo sơ mi cùng màu.

Mọi người ở sân bay, ai cũng phải quay lại ngoái nhìn vào hai người.

Được chú ý nhiều nhất không ai khác là Âu Thành Triệu, cậu vừa có vẻ ngoài đẹp trai lại rất ga lăng, một tay cậu kéo vali cho cô một tay thì cầm túi xách cho cô.

Đi tới quầy làm thủ tục Lạc Ân Nghiên quay sang nói vài câu với cậu.

"Ở đây chờ tôi nhé! Tôi đi vào làm thủ tục, cậu xách đồ nhiều như vậy không cần phải vào theo làm gì."

Sau khi thủ tục xong xuôi cô cùng cậu đi ra phòng chờ tiến ra máy bay mà không cần phải chờ lâu.

Mọi việc kéo và cất vali đều là Âu Thành Triệu làm hết, Lạc Ân Nghiên chỉ đi tay không, vừa đi vừa uống nước.

Âu Thành Triệu mặc dù nhỏ hơn cô vài tuổi nhưng đôi khi cũng rất quan tâm, ôn nhu lại còn hiểu chuyện, nhưng có lúc lại rất bướng bỉnh và trẻ con.

Lạc Ân Nghiên cũng phải rung động với tính làm nũng của cậu.

Ngồi trên ghế máy bay Lạc Ân Nghiên lấy một chiếc tai nghe đeo lên sau đó cô ngồi đọc tạp chí, Âu Thành Triệu ngồi kế bên dựa vào vai cô ngủ, bàn tay không yên phận luôn muốn lúc nào cũng nắm tay cô.

Lạc Ân Nghiên mặc kệ không phản kháng để bàn tay của mình cho cậu nắm.

Chuyến bay cất cánh được một tiếng thì cô cũng chìm vào giấc ngủ.

Lúc này đèn trên máy bay cũng đã được tắt hết, chỉ có vài ánh sáng mập mờ, Âu Thành Triệu đang ngủ thì bỗng tỉnh dậy, cậu quay qua nhìn cô gái đang say giấc bên cạnh thì tiến lại hôn một cái lên môi cô.

Bàn tay mon men sờ lên vòng một đầy đặn mà xoa bóp nhẹ.

Lạc Ân Nghiên "ưm" lên một tiếng nhẹ nhàng rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Âu Thành Triệu thấy cô không bị đánh thức thì tiếp tục hành động của mình.

Lần này không chỉ sờ đơn giản bên ngoài, cậu đưa tay mình vào trong áo cô, đụng lên từng tất da thịt của cô, môi thì không ngừng hôn vào má, vào cổ.

Bỗng Lạc Ân Nghiên tỉnh dậy nắm lấy bàn tay đang sờ loạn trong người cô của cậu.

"Âu Thành Triệu! Làm gì vậy đây là đang trên máy bay đó! Cậu dám làm mấy hành động này sao?"

Âu Thành Triệu nhìn cô ánh mắt lấp lánh nước, giọng cất lên có chút khàn khàn.

"Chị! Em muốn chị.".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Cược Tình Yêu
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...