Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Cược Tình Yêu

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình bóng cao lớn, xuất hiện ngay trước mắt Lạc Ân Nghiên, ánh mắt cô hửng hờ ngước lên nhìn cậu, nhấp một ngụm rượu đỏ từ từ nuốt xuống.

Bộ dạng lạnh nhạt đó cũng khiến Âu Thành Triệu cảm thấy gượng gạo.

Trong lòng bực tức cảm thấy chỉ muốn tìm thú vui, nhưng lại không ngờ gặp được cô trong tình trạng này.

Âu Thành Triệu cố gắng nói chuyện nhẹ giọng.

"Ân Nghiên! Sao chị lại ở đây? Chỗ này không thích hợp với chị!".

"Liên quan tới cậu? Cậu được chơi nhưng tôi thì không sao? Lấy tư cách gì nói câu đó?".

Khuôn mặt Âu Thành Triệu tối sầm lại khi nghe câu nói đó, tay dấu sau lưng nắm chặt, đến cả đường gân cũng nổi lên ghê tợn.

Cố kiềm nén cơn tức giận đang trào dâng trong lòng, thở một tiếng rồi nói tiếp.

"Em không có ý đó! ĐI! Đứng dậy em đưa chị về!".

"BUÔNG RA!".

"Cậu bị điên sao? Tôi chơi cái gì liên quan tới cậu sao?".

Lạc Ân Nghiên tức giận đến khuôn mặt đỏ lên, giọng nói quát lớn, đường gân trên cổ cô đều hiện lên rất rõ ràng.

Âu Thành Triêu nhìn cô không rời, khuôn mặt lanh lẽo, môi mấp máy nói tiếp.

"Xem ra phải dùng biện pháp mạnh với chị!".

Nói xong câu đó cậu quay đi không quay đầu lại, Lạc Ân Nghiên lơ ngơ không hiểu cậu đang nói gì, muốn làm gì.

Cả ngày hôm nay Lạc Ân Nghiên cảm thấy thật xui xẻo biết bao, hết gặp Phong Lãnh Thiên cùng Châu Ái Nghi cãi nhau một trận đã đời, giờ lại gặp Âu Thành Triệu lúc này lúc kia.

Cô cảm thấy mình muốn phát điên lên vì sự mệt mỏi này.

Muốn giải toả cơn tức tối trong lòng Lạc Ân Nghiên uống liền mấy ngụm rượu, khuôn mặt đang tươi tỉnh dần dần bị đỏ lên.

Thanh Nghi nãy giờ đi nhảy nhót, giờ cũng bước xuống đi lại chỗ cô, phía sau là một cậu trai non tơ, rất đẹp trai đang đứng đằng sau nắm áo của Thanh Nghi.

"Ân Nghiên cậu ngồi đấy tí nhé! Tớ đi ra đây một chút! hihi".

Điệu cười ranh mãnh ấy cũng đủ khiến Lạc Ân Nghiên biết cô muốn làm gì, muốn đi đâu.

Cô gật đầu nhẹ dơ ngón cái lên, mặt lúc này hơi say nên có chút mơ màng.

Sau khi Thanh Nghi đi chỉ còn Lạc Ân Nghiên ngồi đấy, từ đâu một nhân viên đưa tới một chai rượu vừa mới được khui, nhìn lại chai rượu của mình thấy đã hết nên cô nghĩ Thanh Nghi kêu rượu để chuộc lỗi với cô đây mà.

Không suy nghĩ Lạc Ân Nghiên nhận lấy chai rượu từ tay người nhân viên, từ từ rót ra ly thưởng thức, vừa nhấm nháp được hai ba ngụm cô đổ sụp xuống bàn, cả người đều đang nóng bừng thở d.ốc.

Âu Thành Triệu phía bên này ánh mắt nhìn thích thú như đạt được kế hoạch, đưa tay lên uống nhẹ một tí rượu, bỏ tay xuống "a" lên một tiếng thoải mái, cậu đứng dậy từ từ đi lại phía cô.

Bước tới trước mặt Âu Thành Triệu vén mái tóc xoăn kia lên, thấy được khuôn mặt mịn màng trắng trẻo, cậu xoa nhẹ má cô, đặt một nụ hôn lên má, một tay vòng ngay chân, một tay để sau lưng bế cô lên.

Trước khi đi không quên quay lại nói với nhân viên rằng.

"Tí nữa bạn cô ấy có hỏi! Thì bảo cô ấy đã về với người yêu rồi! Biết chưa?".

Nghe được chất giọng lạnh lẽo đến thấu xương như vậy, anh nhân viên cũng phải khiếp sợ, chỉ dám "vâng ạ" liên tục.

Bế Lạc Ân Nghiên trên tay, cậu tiến dần đến nhà xe, mở cửa đặt nhẹ cô lên ghế phụ chiếc porsche của mình.

Trên xe chỉ có hai ghế ngồi nên Lạc Ân Nghiên không được nằm thoái mái lắm, cô cựa quậy, cơn nóng hừng hực trong người từ từ nóng lên, cô muốn xé chiếc váy này ra.

Muốn thoát khỏi cái nóng khó chịu này, không hiểu tại sao người cô lại nóng như trong lò than vậy, muốn vùng vẫy cũng không được.

Bàn tay Lạc Ân Nghiên sờ lên lớp vải ở trên ngực giật mạnh nó ra nhưng không được, tay cô giờ đã mềm nhũn hết rồi, không còn sức nữa.

Hai đôi má hồng hồng, miệng phà ra từng hơi nóng hổi.

Âu Thành Triệu nhìn thấy cảnh này thì si mê bởi sự quyến rũ của cô, giọng nói ôn nhu an ủi cô.

"Ngoan! Ráng chịu nhé! Tí nữa về em sẽ cho chị sướng! Được không? Giờ ngoan ngồi im cho em lái xe nhé!".

(Đọc tới đây là biết chị nhà bị gì rồi đó:])

Lạc Ân Nghiên thều thào lên tiếng.

"Là..là cậu? Chai rượu khi nãy là của cậu? Cậu bỏ thuốc tôi? Cậu...cậu dám!"

"Tại vì chị không nghe lời em! Rượu ngọt không uống lại thích uống rượu phạt! Em phải dùng biện pháp mạnh này với chị!"

"Em cũng rất muốn chị nữa! Thật sự là chịu không nổi nữa rồi!".

Lạc Ân Nghiên bất lực.

hai bàn tay nắm chặt, nước mắt cô rơi ra vài giọt.

Giọng nói run rẩy.

"Cậu thật đê tiện!"

"Đê tiện mà có được chị! Em nguyện đồng ý làm một thằng đê tiện.

Em rất thích chị!"

Nói xong Âu Thành Triệu thắt dây an toàn lại cho cô rồi vòng về ghế lái của mình.

Vì cậu hạ thuốc vẫn nhẹ nên trên đường về nhà, cô không bị mất ý thức hay làm một hành động quá gợi cảm nào hết.

Âu Thành Triệu thì phóng nhanh hết mức có thể để về được tới nhà, d.ục vọng trong người cậu không kiềm được nữa rồi.

Cậu muốn cô! Muốn thân thể cô! muốn được hôn lên cơ thể thơm mịn, trắng hồng đó! Muốn, muốn và rất muốn.....

****************

Về tới chung cư của bản thân.

ngôn tình hoàn

Cậu ôm ngang cô lên, đi nhanh vào thang máy, ấn vào tầng chín.

Trong thang máy chỉ có hai người, Lạc Ân Nghiên càng ngày càng thở d.ốc nhiều hơn, cô sắp chịu không nổi rồi, nóng muốn chết đi được, bàn tay nhỏ bé nãy giờ luôn nắm chặt tay áo của Âu Thành Triệu cố gắng kiềm nén sự ngứa ngáy trong cơ thể mình.

Âu Thành Triệu ôm cô gắt gao, bộ dạng gấp gáp hôn vào môi cô nói.

"Ngoan! Sắp tới nhà em rồi! Cố chịu nhé! Hửm?"

Lạc Ân Nghiên đôi mắt ánh nước mơ màng nhìn cậu.

Cô muốn đánh cái tên đáng chết này, muốn băm hắn ra làm trăm mảnh.

Nhưng giờ cô không còn sức nữa, cũng chỉ có Âu Thành Triệu mới giải quyết vấn đề này cứu cô, không ai có đủ tư cách chạm vào cô được!.

Chỉ có cậu...chỉ có cậu là người đã cướp đi lần đầu tiên của cô, giờ để lựa chọn Âu Thành Triệu giữa một người đàn ông khác giúp mình, cô vẫn sẽ chọn Âu Thành Triệu.

Vì sao ư? vì cậu là một người mà khi ở bên Lạc Ân Nghiên cảm thấy tin tưởng, mặc dù có chút b.iến thái nhưng lại rất dịu dàng trong chuyện này, nó mang lại cho cô cảm giác đau nhưng cũng rất vui sướng, cũng không hề để lại ám ảnh tâm lý cho cô trong chuyện quan hệ.

Lạc Ân Nghiên chỉ đành chấp nhận số phận của mình, chấp nhận dâng mình lên cho miệng sói.

Cánh cửa thang máy "ting" lên một tiếng mở ra nhanh chóng sau đó.

Âu Thành Triệu chạy nhanh về phía căn nhà của mình, ấn vân tay sau đó mở cửa đi vào, đặt Lạc Ân Nghiên xuống chiếc ghế sofa, không kiềm nổi liền đè lên người cô hôn tới tấp lên mặt, lên môi.

Âu Thành Triệu cạy mở chiếc miệng thơm tho kia ra, đầu lưỡi cậu cuốn lấy cái lưỡi ấm nóng kia liên tục mú.t, tay không yên phận nhanh chóng cởi từng cái đồ trên cơ thể Lạc Ân Nghiên, sau đó nhanh chóng cởi bộ âu phục của mình quăng xuống đất.

Lạc Ân Nghiên bị hôn, cô cảm thấy hít thở không thông, khuôn mặt nhăn lại, tay bấu chặt tay cậu, dùng hết sức bình sinh mà mình còn, đẩy Âu Thành Triệu ra.

Thấy được sự kháng cự của cô, cậu buông môi Lạc Ân Nghiên ra, ánh mắt nhìn lên cánh môi đỏ hồng đó, thấy được cái ướt át, bóng loáng do mình làm ra, dụ.c vọng trong người càng nỗi lên mãnh liệt, Âu Thành Triệu càng lúc càng điên cuồng hơn..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Cược Tình Yêu
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...