Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cá Cược Tình Yêu

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiếc xe được đánh lái vào một khu dinh thự cao sang, trước cổng của một căn biệt thự hoa lệ.

Âu Thành Triệu dừng xe rồi buông bàn tay nhỏ bé của cô ra, nhanh chóng bước xuống xe vòng về bên kia giúp cô mở cửa.

Cậu ngửa bàn tay lên, khuôn miệng cong lên một đường quyến rũ.

Lạc Ân Nghiên ngại ngùng, một tay cô cầm bó hoa, một tay đặt lên trên bàn tay của cậu.

Cánh cổng được làm bằng đồng đắt tiền từ từ mở ra.

Bên trong sân vườn rất đẹp, có lẽ đã được ai đó chuẩn bị từ trước, những ánh đèn vàng nhạt được thắp sáng xung quanh.

Ở giữa chính là một căn biệt thự màu trắng mang đầy phong cách Châu Âu, nhìn bên phải thấy có một hồ thác nước to lớn, những dòng nước thay nhau bắn lên rồi lại rơi xuống.

Đặc biệt bên trái của khuôn viên, trên bãi cỏ xanh tươi là một bàn ăn trải dài, những món ăn được chuẩn bị tỉ mỉ xếp gọn gàng phía trên, ngoài ra còn có những ngọn nến lung linh khiến cho không khí bỗng dưng rất lãng mạn.

Nếu nói không thích thì sẽ là nói dối, thật sự cô rất thích không khí yên bình và lãng mạn lúc này.

Chiếc xe của cậu được một người làm lái vào, Âu Thành Triệu đi lại ôm eo cô, giọng nói ôn nhu vang lên.

“Chị thích không?”

Lạc Ân Nghiên gật đầu nhìn cậu mỉm cười.

“Rất thích, rất đẹp!”

Cậu ôm cô tiến đến bàn ăn, tinh tế kéo ghế nhẹ nhàng để cô ngồi xuống.

Bó hoa hồng được cô cầm nãy giờ nâng niu như một báu vật, giờ lại không biết để đâu chỉ loay hoay tìm chỗ để.

Âu Thành Triệu hiểu được cô muốn gì liền nhận bó hoa từ tay cô, đưa cho người làm mang vào nhà.

“Cứ để vào đấy! Không ai lấy của chị đâu”

Âu Thành Triệu đi lại ngồi vào ghế ngồi của mình, khui chai rượu ra, rót một ít vào chiếc ly thuỷ tinh bóng loán, từ từ đẩy về phía cô.

“Hôm nay là một ngày vui của chúng ta, mong rằng tối này sẽ là một đêm khó quên”

Lạc Ân Nghiên tiếp ly rượu từ tay cậu, đưa lên môi mình nhấp một chút.

Là rượu nhưng khi cô uống vào lại có chút ngọt thanh không hề khó uống lắm.

Thưởng thức rượu xong môi mấp máy hỏi cậu.

“Đây là cậu chuẩn bị sao?”

“Chị nghĩ sao?”

Cô lắc đầu không nói.

“Nếu thực sự là cậu chuẩn bị, tôi phải cảm ơn cho đúng lễ nghĩa chứ”

“Cần gì phải khách sao như vậy làm gì, mọi thứ này đều là do chính em chuẩn bị cho chị! Chuẩn bị quà cho người yêu mình thì có gì mà phải khách sáo như vậy chứ”

Vừa nói Âu Thành Triệu vừa đặt một dĩa thịt bò cobe trước mặt mình, cậu cắt ra từng miếng nhỏ xíu rồi đưa cho cô.

Lạc Ân Nghiên thấy được hành động tinh tế này của cậu, trái tim cô lại bắt đầu loạn nhịp, khuôn mặt đang bình thường bỗng chốc lại bị đỏ lên như say rượu, cô vỗ nhẹ lên hai mái nóng hổi của mình tự nhủ rằng mình chỉ đang say.

Âu Thành Triệu nhìn thấy được hành động ngại ngùng này của cô, nhếch lên một nụ cười nhạt.

Hai người bắt đầu dùng bữa trong im lặng.

Tiếng muỗng nĩa va chạm nhau, vang dội lên một hồi âm thanh trong không khí yên tĩnh này.

Bỗng nhiên giọng nói của Âu Thành Triệu vàng lên.

“Chị cảm thấy hôm nay thế nào? Chị cảm thấy em có đẹp trai, trưởng thành để xứng đáng với chị không?”

“Rất đẹp trai!”

Chỉ một câu nói đơn giản khiến cậu cũng đơ người một lúc lâu.

Lần đầu tiên cậu nghe được câu nói khen mình nghiêm túc của cô, cảm thấy tự nhiên vui vẻ khác thường.

Âu Thành Triệu bỗng nhiên lắc đầu gạt bỏ cái cảm giác kì quái này đi, lại cười nói.

“Chuẩn người yêu tương lai của chị rồi chứ?”

Lạc Ân Nghiên nghe câu hỏi vậy cũng không biết nói gì, cô im lặng cúi đầu tập trung ăn.

hiện giờ cô đang rất ngượng ngùng không biết mình nên nói gì hỏi gì cho hợp lí.

Thấy cô hôm nay ít nói cậu cũng không khó để đoán ra.

Âu Thành Triệu đút bàn tay to lớn của mình vào túi áo, lấy ra một cái hộp nhung màu đỏ hình vuông, nhanh chóng đưa xuống phía dưới bàn che dấu nó.

Lạc ân Nghiên hoàn toàn không biết hành động mập mờ này của cậu.

Cô đang mải mê chìm trong thế giới riêng của mình mà không hề hay biết, thân ảnh to lớn kia đứng lên từ lúc nào đang dần dần tiến về phía mình.

Giọng nói nhẹ nhàng mà từ tính vang lên.

“Ân Nghiên”

Lạc Ân Nghiên giật mình ngẩn đầu lên nhìn cậu.

Âu Thành Triệu bỗng nhiên hạ một đầu gối mình xuống đất, tay mở hộp nhung đó ra đưa trước mặt cô.

Là một chiếc nhẫn kim cương, nó được thiết kế rất chăm chút và kĩ xảo, cô bất ngờ chỉ biết ngơ người nhìn hành động của cậu.

“Ân Nghiên! Em làm bạn trai chị được không?”

“Chẳng phải hiện giờ câu đang làm người yêu tôi sao?”

“Em muốn một danh phận chính thức! Chứ không phải qua một cuộc giao dịch tạm bợ này”

Từ bất ngờ này sang bất ngờ khác hiện tại đầu óc cô rất rối loạn.

Cô không biết phải làm cái gì nói cái gì cho đúng với bản thân mình.

Thật sự mà nói, đôi khi Âu Thành Triệu tinh tế, quan tâm cô đến nổi cô không còn điều khiển được trái tim mình nữa, nó đập rộn ràng không ngừng nghĩ, Nói không thích thì sẽ là nói dối, qua những hành động ấy cô cũng thật sự có chút tình cảm với cậu.

Mặc dù thích nhưng cô không dám yêu.

Cô không muốn mình một lần nữa bị phản bội bởi những tên nam, vốn dĩ cậu cũng rất đào hoa, mang đến cho cô một cảm giác cũng không an toàn.

Thấy cô mãi không trả lời cậu gấp gáp nói.

“Ân Nghiên? Em làm bạn trai chị được không, em rất thích chị” Vừa nói cậu vừa dụi khuôn mặt của mình vào đùi của cô.

Dáng vẻ nũng nịu này của cậu càng khiến cô không biết phải làm sao, bàn tay nhẹ nhàng đưa lên vu.ốt ve những sợ tóc trên cái đầu nhỏ nhỏ đó.

“Cậu thật sự thích tôi sao?”

“Ừm” Âu Thành Triệu không chần chừ gật đầu, nhìn ánh mắt chân thành này cô không nỡ từ chối.

Lạc Ân Nghiên đánh liều cá cược cuộc đời mình, cô mỉm cười gật đầu đồng ý.

Đạt được mục đích của mình cậu liền đứng dậy ôm cô, khuôn mặt vùi vào hõm cổ hít hà hương thơm phát ra từ người cô ra, ở góc độ này không ai có thể thấy đôi mắt đào hoa kia đang tràn đầy ác liệt.

Âu Thành Triêu tách ra, hai tay bưng má cô đặt lên những nụ hôn nhẹ, từ trán đến mắt, từ mắt đến mũi, rồi lại từ mũi đến môi.

Lạc Ân Nghiên cũng nhanh chóng dang hai tay vòng qua cổ cậu, đáp trả lại cái hôn ngọt ngào ấy.

Âu Thành Triệu bế bỗng cô lên vừa đi vừa hôn cuồng nhiệt tiến lên phòng ngủ, những người làm trong căn biệt thự này cũng phải ngượng ngùng quay mặt đi mà không dám nhìn.

Lên đến trước của phòng, đôi chân dài đạp nhẹ cửa căn phòng ấy ra.

Cậu đặt nhẹ nhàng cô xuống giường, từ từ đeo chiếc nhẫn sáng bóng ấy vào ngón áp út của cô không nhanh không chậm hôn lên ngón tay ấy.

“Em đã chính thức làm người yêu chị rồi, từ nay chị sẽ là của em” Một câu nói đơn giản như thể hiện đầy sự chiếm hữu trong đó.

Lạc Ân Nghiên “ừm” nhẹ, hai con mắt đỏ hồng long lanh ánh nước nhìn cậu, tay đưa lên vu.ốt ve cái chân mày cương nghị đó.

Cô không biết rắng mình đang dần trấm luân vào thứ khiến cho mình phải đau đớn sau này.

Âu Thành Triệu nhìn chằm chằm vào gương mặt mơ hồ của cô nhẹ nhàng nói.

“Cho em được không?”

Cô im lặng không nói, hai người nhìn nhau chằm chằm vài phút, ánh mắt giao nhau như chất chưa nhiều tình cảm, Lạc Ân Nghiên nhẹ nhàng gật đầu.

Hôm nay là ngày cô cảm thấy rất vui, cậu đã cho cô thử một cảm giác mới mẻ, một cảm giác mà khi yêu Phong Lãnh Thiên cô không biết được.

Cậu đôi khi rất trẻ con bướng bỉnh, nhưng lại có lúc rất ôn nhu dịu dàng như một người đàn ông chững chạc, những điều đó nó như thu hút đến sự chú ý của cô.

Âu Thành Triệu nhận thấy được sự đồng ý của cô, cậu bắt đầu dơ tay lên từ từ cởi chiếc váy trắng do chính mình tặng cho cô, bàn tay đặt nhẹ lên đôi gò bông đào x.oa nắn nhẹ.

Nhận thấy được sự kh.oái cảm kì lạ Lạc Ân Nghiên bỗng “ưm” lên một tiếng ngọt ngào.

cậu cúi người dùng đôi môi chặn đứng lại tiếng r*n của cô, điên cuồng hút lấy.

Cơ thể cô khiến cậu ngày càng bị trầm luân đến nỗi, không thể rút ra được, chỉ muốn nhiều hơn và nhiều hơn thể nữa..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cá Cược Tình Yêu
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...