Hắn nhìn tiểu thư, trong mắt là dục vọng khó che giấu.
Ta không tin nổi vào tai mình, trừng to mắt kinh hãi.
Tiểu thư xưa nay dung nhan khuynh thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, được vô số công tử danh gia vọng tộc mến mộ.
Vậy mà Lục Tuân năm ngoái đã thành thân, lời hắn nói chẳng phải muốn tiểu thư làm thiếp cho hắn sao?!
Lục Tuân lại chẳng cảm thấy yêu cầu của mình quá đáng, còn nắm lấy tay nàng, nỉ non đầy vẻ thâm tình:
“A Doanh, ta thật lòng yêu nàng.”
“Ta biết bắt nàng làm thiếp là ủy khuất, nhưng nàng yên tâm, đợi khi mọi chuyện lắng xuống, ta sẽ nâng nàng làm chính thê.”
Cái dáng vẻ trắng trợn ấy, cứ như chắc chắn tiểu thư sẽ không từ chối.
Cuối thu, mưa dầm không ngớt, từng giọt đập vào bệ cửa, khiến cảnh vật thêm phần ảm đạm.
Tiểu thư nhìn sắc trời âm u ngoài cửa sổ, rồi… thật sự gật đầu đồng ý:
“Được.”
“Chỉ cần ngài cứu được ca ca ta, ta nguyện ý gả cho ngài.”
Lục Tuân được lời, hớn hở rời đi.
Ta cảm thấy hắn không xứng với tiểu thư, khuyên nàng suy nghĩ lại:
“Hắn rõ ràng là thừa nước đục thả câu! Trong kinh có bao nhiêu danh gia quyền quý từng giao hảo với Tạ gia, chúng ta có thể lần lượt đến tìm, ắt có người chịu ra mặt xin cho Đại công tử…”
Ta thao thao bất tuyệt, tiểu thư chỉ lặng lẽ lắc đầu:
“Từ Trúc, những người có thể tìm, ta đều đã tìm rồi.”
“Nhưng hiện giờ ngoài Lục gia ra, không còn ai dám mạo hiểm tính mạng để cầu tình cho ca ca ta nữa.”
Vụ án tham ô cũ của Thái phó Tạ liên quan đến Thái tử quá cố cách đây năm năm.
Thái tử khi ấy văn võ toàn tài, được Bệ hạ sủng ái nhất, nhưng trời xanh ghen tài, năm ấy ngài ấy nam hạ cứu nạn, chẳng may nhiễm bệnh mà qua đời.
Tiên hoàng hậu đau lòng vì mất con, bệnh nặng không dậy nổi, chẳng lâu sau cũng băng hà.
Cái c.h.ế.t của Thái tử và tiên hoàng hậu là vết sẹo trong tim Bệ hạ, mỗi khi nhớ tới đều như bị xé rách tim gan.
Vậy mà Thái phó, người được Thái tử tôn kính nhất, lại bị vạch ra là kẻ chủ mưu biển thủ ngân quỹ cứu tế năm đó.
Việc này ảnh hưởng đến thanh danh Thái tử, thử hỏi Bệ hạ sao có thể bỏ qua Tạ gia dễ dàng?
Những quan lại từng thân thiết với Thái phó cũng chính vì nhìn rõ điểm này, mới tránh xa tiểu thư như tránh rắn rết.
Còn Lục Tuân tuy là kẻ bất tài, nhưng cô mẫu hắn chính là Lục quý phi đang nắm quyền hậu cung.
Con trai bà ta, Tứ hoàng tử, hiện đang được thánh ân sủng ái, rất có thể sẽ kế thừa đại thống.
Nếu đến cả Lục gia cũng không cứu nổi Đại công tử, thì e rằng thật sự không ai cứu được nữa rồi.
“Nhưng nếu vậy… tiểu thư chẳng phải đã đánh đổi cả đời mình rồi sao!”
“Đại công tử xưa nay thương tiểu thư nhất, nếu biết chuyện này, tim e cũng tan nát mất…”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Còn Từ nhị công tử, ngài ấy đánh bao trận thắng, biết đâu chỉ ít ngày nữa là trở về rồi thì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chieu-ngoc-mua-thu/4.html.]
“Tiểu thư… chúng ta đợi thêm chút nữa có được không?”
Ta vừa nói, vừa rơi nước mắt không ngừng.
Tiểu thư lại mỉm cười.
Nàng đưa tay lau nước mắt cho ta, nhẹ giọng nói:
“Thật ra… Lục Tuân cũng không đến nỗi nào.”
“Ít nhất, khi mọi người đều chọn giữ mình, chỉ có hắn dám vì ta mà mạo hiểm. Như thế… chẳng phải đáng trân trọng sao?”
Ngoài cửa, mưa thu vẫn không ngừng rơi.
Lắng nghe tiếng mưa rả rích, lòng ta chỉ càng thêm se sắt.
Ta không hiểu.
Nếu thật sự thích một người… sao lại có thể nhẫn tâm lợi dụng lúc họ cùng đường như thế?
5
Lục Tuân là con út trong nhà, từ nhỏ đã được các trưởng bối trong tộc yêu chiều hết mực.
Không biết hắn dùng cách gì, vậy mà thật sự có thể thuyết phục được Lục Quý Phi lên tiếng cầu xin cho Tạ gia, giữ được mạng sống của Đại công tử.
Chỉ là tội c.h.ế.t được miễn, tội sống lại chẳng thể tránh.
Đại công tử bị lưu đày tới phương Nam, toàn bộ gia sản của Tạ gia cũng bị tịch thu sung công.
Trước ngày bị niêm phong tài sản, tiểu thư đã trả lại tất cả khế ước bán thân cho gia nhân trong phủ, bao gồm cả ta.
Nàng không định mang ta theo đến Lục phủ, liền nhét vào tay ta khế ước cùng vài tờ ngân phiếu:
"Từ hôm nay, Từ Trúc ngươi tự do rồi."
"Với năng lực của ngươi, sau này dù ở nơi nào, cũng sẽ sống tốt thôi."
Ta biết nàng làm vậy là vì nghĩ cho ta.
Nhưng làm thiếp đâu phải chuyện dễ dàng gì, về sau không biết sẽ phải chịu bao nhiêu dày vò, làm sao ta có thể yên lòng để mặc nàng như thế?
"Nếu người không mang theo nô tỳ, thì sáng mai nô tỳ sẽ tự bán mình vào Lục phủ."
Tiểu thư không làm gì được ta.
Nàng nhắm mắt lại, hai hàng lệ im lặng trượt dài trên má.
"Từ Trúc, ta thật sự rất sợ."
"Ta sợ giữ ngươi bên mình, sẽ khiến ngươi chịu khổ."
Ta ôm nàng vào lòng, khẽ vỗ về sau lưng nàng:
"Thế còn nô tỳ, nô tỳ chẳng lo cho người sao? Nếu để người một mình đến Lục phủ, bên cạnh chẳng có ai để tâm sự, nô tỳ sẽ bất an cả đời."
Đêm đó, tiểu thư để ta ngủ cùng nàng.
Ban ngày nàng bận rộn cả buổi, chiều đến lại khóc một trận, vừa đặt lưng xuống đã ngủ say.
--------------------------------------------------