Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Theo yêu sách của Lưu Nhất Uy thất bại, sau khi trở thành người đáng buồn nhất trên mạng, một hồi lễ trao giải long trọng sắp mở màn.

Trong bình chọn của AngelStar lần này, Thượng Quan Lệ vẫn được bình chọn cho giải nữ diễn viên được hoan nghênh nhất như cũ, Đại Thiên công khai bày tỏ, bản thân cô ấy sẽ đích thân đến nơi nhận giải.

Đây cũng là lần đầu tiên cô lộ mặt sau khi trải qua phong ba này, trạng thái tinh thần và cơ thể của cô là điều mọi người quan tâm nhất.

Các phóng viên còn thám thính được,, cô ấy và Mạn Nhu đã biến thành chị em thân thiết, mà lần này Mạn Nhu cũng sẽ có ghế ở lễ trao giải, trở thành khách mời, cũng đều vì thay Thượng Quan Lệ.

Tất cả mọi người đều cho rằng như vậy, bao gồm cả Mạn Nhu, bởi vì Phong Miên cũng không nói cho nàng biết, cô dự định sẽ ở lễ trao giải tuyên bố chuyện.

Trần Viễn là người thứ nhất biết chuyện này, bời vì Phong Miên dặn dò anh ta công khai bản tuyên bố này, tuyên bố với toàn bộ thế giới cô chính là người đại diện của Mạn Nhu.

Trần Viễn sợ hãi: "Tổng giám đốc, thật sự muốn nói sao? Lỡ như bên ngoài biết được..."

Liệu có tạo thành ảnh hưởng tới cuộc đời diễn viên vừa có khởi sắc của Mạn Nhu không?

Tổng giám đốc Đại Thiên và người đại diện của Mạn Nhu. Tin tức này nếu như tiết lộ ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ giới diễn viên đều sẽ bị trận gió lớn này làm cho rung chuyển.

"Có vấn đề gì sao?" Phong Miên ngước mắt nhìn Trần Viễn trước bàn làm việc.

"Tôi chỉ sợ Mạn Nhu sẽ bị người ta có lòng đố kị, hãm hại." Những năm qua Trần Viễn đi theo bên cạnh Phong Miên, đã thấy rất nhiều chuyện như vậy, một khi tin tức tiết lộ ra ngoài, không biết sẽ có bao nhiêu người âm thầm ra tay với Mạn Nhu: "Hơn nữa, nếu có người tìm hiểu nguồn gốc, điều tra ra quan hệ thực sự của cô và phu nhân, chuyện sau đó liền..."

Phong Miên thả bút máy trong tay xuống, vô cùng bình tĩnh.

"Mạn Nhu vẫn luôn là một diễn viên có thực lực, cô ấy chỉ thiếu một cơ hội mà thôi, bây giờ tôi muốn cho tất cả mọi người nhìn thấy, là ai đứng sau cô ấy, như vậy mới có thể giúp cô ấy san bằng chướng ngại."

"Còn nếu có người sau lưng gian lận, bọn họ không sợ chết có thể thử xem."

"Để những người đố kị Mạn Nhu biết quan hệ của chúng tôi, cũng là một chuyện tốt, bởi vì bọn họ nhìn không thấu, vì sao phải kiêng nể Mạn Nhu, tự nhiên sẽ tránh cho cô ấy một con đường."

Nếu không phải chuyện liên quan tới Mạn Nhu Phong Miên căn bản sẽ không giải thích rõ ràng như vậy.

"Thân phận và bối cảnh của Mạn Nhu càng thần bí, sức ảnh hưởng sẽ càng lớn."

Đến lúc, địa vị của nàng cũng sẽ trở thành người bình thường không thể động tới.

Trần Viễn bỗng nhiên tỉnh ngộ, quả nhiên tổng giám đốc của bọn họ suy nghĩ càng thêm thấu đáo, toàn bộ giới diễn viên hẳn không còn người thứ hai sẽ quan tâm tới Mạn Nhu như vậy.

"Tôi hiểu rồi, tôi lập tức đi làm."

Phong Miên nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, nở nụ cười dịu dàng.

Cô đã từng nói sẽ đích thân đưa Mạn Nhu tới vị trí nàng muốn, làm người thân cận nhất của nàng, cô sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh nàng.

Trần Viễn hưng phấn đi làm việc, bắt đầu mong đợi sau khi tin tức này lộ ra ánh sáng, bên ngoài sẽ có phản ứng thế nào.

...

Mạn Nhu dựa theo sự sắp xếp của nhân viên lễ trao giải, đi vào phòng trang điểm chuyên dụng.

Bời vì Phong Miên chưa nói với nàng kế hoạch đặc biệt đêm nay, nên Mạn Nhu cũng không biết rõ tình hình.

Sau khi Mạn Nhu chọn xong quần áo, liền thấy Thượng Quan Lệ phân phát hình ảnh của mình, trải qua những việc này, hai người thật sự trở thành bạn thân, mặc lễ phục nào dự lễ trao giải, đương nhiên muốn hỏi ý kiến của chị em tốt.

Mạn Nhu thưởng thức bức ảnh xinh đẹp Thượng Quan Lệ mặc lễ phục, giống như thấy được dáng vẻ lát nữa cô ấy sắc sỡ lóa mắt: "Màu xanh lam đi, tôn da của cậu. Rất đẹp nha."

Thượng Quan Lệ rất nhanh liền quay về vẻ ngượng ngùng: "Đẹp hơn nữa cũng không đẹp bằng chiếc váy đuôi cá màu xanh vỏ cau này của cậu, tổng giám đốc Phong nhà cậu thật sự quá thương cậu, lễ phục mỗi lần ra trận đều đặc biệt làm riêng, cậu có phải đã không bỏ xuống được rồi không?"

Thấy Thượng Quan Lệ thoải mái đùa giỡn như bây giờ, Mạn Nhu liền biết cô ấy đã ra khỏi mây mù.

"Bắt đầu trang điểm rồi, lát nữa gặp."

Thượng Quan Lệ để điện thoại xuống, trợ lí đi tới nói: "Lệ Lệ, tên rác rưởi kia không chịu đi, vẫn luôn đứng ở bãi đậu xe, nói nhất định phải gặp cô."

Sắc mặt Thượng Quan Lệ bình tĩnh, nói: "Mặc kệ cô ta đi."

Cho dù cô ta dập đầu trước mặt cô đến vỡ đầu, cô ấy đều không thể nào hồi tâm chuyển ý. Tha thứ? Cô ta xứng sao?

Trợ lí vừa nghe lời này, lập tức lộ ra nụ cười: "Vậy là đúng rồi, Lệ Lệ, cô vẫn là ngôi sao lớn áp đảo cả hội trường."

Cuộc đời cô ấy tuyệt đối sẽ không huye trên tay tên rác rưởi kia.

...

Thảm đỏ từ cửa lớn lễ trao giải, vẫn kéo dài tới trước cửa xe các ngôi sao.

Các siêu sao tập hợp trong hội trường chính AngelStar, sau khi Mạn Nhu quay lại lần thứ hai tham gia buổi lễ trọng đại như vậy, nàng mặc bộ lễ phục này, chậm rãi xuống xe, quay về ống kính tao nhã mỉm cười.

Hôm nay nàng không lên sân khấu nhận giải, mà làm khách mời, nhìn các tiền bối trong giới diễn viên nhận vinh quang thuộc về họ.

Vốn dĩ Mạn Nhu muốn trang phục khiêm tốn một chút, tôn lên vẻ đẹp của quản lí, nhưng không cưỡng lại được yêu cầu của Phong Miên, mặc vào chiếc váy đuôi cá vừa mới được đưa từ nước ngoài về nước, lại phối hợp với cái khoác ngắn màu trắng gạo, phong cách đêm nay của nàng đặc biệt kinh diễm.

Sau đó, Thượng Quan Lệ cũng từ trên xe bước xuống, cô ấy cùng Mạn Nhu hai người sóng vai đứng, dùng giọng chỉ hai người có thể nghe được, nói: "Cái áo khoác này của cậu là thêu hoa trên gấm, khí chất tốt hơn rồi."

"Là người đại diện chọn..." Mạn Nhu mỉm cười.

"A, ánh mắt cô ta thật tốt."

Trong lòng Mạn Nhu có loại linh cảm lạ, trang phục đêm nay của nàng đều do Phong Miên tự mình chọn, là một một khách mời lại ăn mặc như vậy lên sân khấu dường như quá mức long trọng để tâm, có lẽ, cô có sự sắp xếp bất ngờ nào đó.

Người chủ trì đề cao giọng, nói với tất cả mọi người: "Các bạn, xin mời cùng nhau tập trung vào đầu bên kia thảm đỏ, hai nữ diễn viên xinh đẹp đã lấp lánh lên sân khấu, hai cô là nghệ sĩ của Đại Thiên, Thượng Quan Lệ và Mạn Nhu."

Ống kính và đèn chớp đều nhắm vào hai người, Mạn Nhu và Thượng Quan Lệ kéo tay nhau...

Chỉ là một bóng người đột nhiên vọt tới trước mặt hai người.

"Lưu Nhất Uy."

Có phóng viên hô một tiếng, sau đó các nhân viên an ninh liền muốn xong lên bảo vệ hai người, nhưng làm người ta không ngờ tới chính là, Lưu Nhất Uy không tổn thương Thượng Quan Lệ, mà ở trước mặt tất cả mọi người, quỳ xuống.

Tình hình đột phá này có thể nói là tin tức lớn nhất gần đây.

Lẽ nào sau khi cô ta tổn thương Thượng Quan Lệ nhiều lần như vậy, còn muốn yêu cầu cô ấy hồi tâm chuyển ý?

Nếu đầu cô ta không bị vào nước, vì sao lại làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy.

Mạn Nhu không làm gì cả, chỉ đứng bên cạnh nhìn Thượng Quan Lệ, cô ấy cần thời gian.

Thượng Quan Lệ mặc váy dài màu xanh lam đuôi váy buông thõng nạm vụn kim cương, dưới ánh đèn chiếu xuống mê hoặc động lòng người, thêm vào đêm nay cô ấy tô môi đỏ, sau khi cô ấy tỉ mỉ trang điểm, tuyệt đối hoàn toàn xứng đáng nữ vương Tinh Diệu.

Nhưng ngay cả một cô gái cao quý như vậy, lại bị một kẻ cặn bã như vậy liên tiếp ức hiếp...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Vợ Ảnh Hậu
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...