Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Không! Anh chờ một lát, tôi có thể giải thích!"

Bên cạnh có nhân viên thì thầm nói một câu: "Vừa giả vờ thê thảm, vừa ngủ với chồng chưa cưới của người khác, thật lợi hại."

"Anh nói gì?" Dương Vũ buồn bực kêu lên một tiếng, trong đầu hoàn toàn rối loạn.

Người nhân viên này nhìn cô ta: "Sự thật đã bày ra trước mắt rồi, lẽ nào còn là người khác vu oan hãm hại cô sao? Không có kỹ năng diễn xuất thì cũng thôi, không ngờ nhân phẩm của cô lại thấp kém đến vậy."

"Anh!" Dương Vũ vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu cho trợ lý: "Còn không mau đuổi bọn họ ra ngoài!"

Trợ lý kịp phản ứng, muốn hành động thì nhân viên của tổ đạo diễn đều đã đi rồi.

Dương Vũ tức giận đến rung cả người, nắm chặt lấy ga giường: "Mạn Nhu, cô thật độc ác!"

Cô ta vội vàng gọi điện thoại tới cho Lạc Phong, nhưng anh ta đang đau đầu vì chuyện ảnh chụp, tính tình lúc này tất nhiên không tốt lắm.

"Lạc Phong... Em rất sợ!" Dương Vũ lấy ra giọng điệu quen thuộc, khóc lóc làm nũng.

Nhưng người đàn ông này căn bản không có tâm trạng đâu mà dỗ cô ta: "Công ty đã phái người đi xử lý rồi, sẽ không tạo thành ảnh hưởng gì quá lớn đâu. Nhưng trong thời gian tới, chúng ta vẫn không nên gặp mặt thì hơn."

"Lạc Phong..."

"Được rồi, em đừng gây chuyện nữa!" Anh ta nghiêm mặt cúp máy, ngồi ở trong phòng làm việc và cảm thấy không biết phải giải quyết thế nào.

Bây giờ Mạn Nhu căn bản không nghe điện thoại của anh ta, thật không biết rốt cuộc cô muốn thế nào mà bằng lòng bỏ qua nữa.

Bỗng nhiên màn hình điện thoại sáng lên. Đó là tin nhắn gửi từ một số điện thoại lạ: "Muốn biết địa chỉ mới của Mạn Nhu thì lập tức đến quán cà phê đường Ngân Đông."

Đây là tin nhắn của ai gửi tới vậy?

Lạc Phong không kịp suy nghĩ cẩn thận, lập tức chạy ra ngoài.

Tại phòng riêng trong quán cà phê.

Mạn Nhu và Phong Miên ngồi đối diện nhau, mùi cà phê thơm thuần khiết nhẹ nhàng lan tỏa trong không trung.

"Hắn tới rồi." Phong Miên nhìn về phía cửa, lạnh giọng nói.

Cô muốn biết bước tiếp theo của Mạn Nhu sẽ làm gì.

Mạn Nhu thản nhiên "Ừm" một tiếng, tiếp tục xem tin tức trên điện thoại di động, không hề có ý nhìn Lạc Phong ở bên ngoài.

"Em không gặp à?" Ánh mắt cô vẫn nhìn gương mặt Mạn Nhu, vẻ đẹp trên người cô gái này đầy khoa trương mà lại bình thản, mê người giống như vòng xoáy vậy.

"Em không định gặp anh ta, chỉ muốn tăng chút thú vị cho trò chơi này mà thôi."

Phong Miên cong môi cười nhạt: "chị còn tưởng em cố ý hẹn chị, không nghĩ là vì người đàn ông khác."

"Không phải!" Ở trước mặt cô, Mạn Nhu vĩnh viễn không thể nén được tình cảm thật sự của mình. Nàng vừa hoảng loạn lại vừa khẩn trương giải thích, nghe giọng nói trầm lặng của cô, trái tim nàng lại đập chậm mất nửa nhịp.

"Vậy thì là gì?" Phong Miên tiến hành hỏi theo tuần tự, tay giữ lấy nàng, động tác ngang ngược: "Nói."

"...Em chỉ muốn gặp chị." Mạn Nhu chưa từng nói với ai như vậy. Khác với ở trước ống kính máy quay, nàng nói xong mấy từ này thì gương mặt đã đỏ bừng, trái tim đập thình thịch.

Cho dù nàng rất xấu hổ nhưng mỗi từ đều rất chân thành.

"Vậy sao em ngồi xa thế?" Đôi môi mỏng của Phong Miên khẽ nói rồi đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Mạn Nhu, ôm lấy vai của nàng.

Mạn Nhu ngoan ngoãn dựa ở trong ngực cô, cười tươi.

Từ góc độ của bọn họ có thể thấy rõ ràng tình hình trong đại sảnh, thấy Lạc Phong đang ngồi lo lắng chờ đợi. Bao nhiêu lần nàng thức trắng đêm chờ anh ta, khi trái tim chân thành của nàng bị anh ta giẫm đạp trên mặt đất, nàng ngu xuẩn như vậy đấy.

Đại khái khi đó Dương Vũ đang nằm ở trên giường của anh ta!

Phong Miên nhìn người phụ nữ bên cạnh, im lặng không nói.

"Có phải em quá ngây thơ không?" Mạn Nhu từ trong lòng ngẩng đầu hỏi.

"Ừ" Phong Miên nghiêng đầu nhìn gương mặt của nàng. Không thể không nói cách làm của nàng giống như một đứa trẻ, nhưng cô có thể thấy được quyết tâm của nàng.

"Nhưng chị cảm thấy người phụ nữ trẻ con như vậy càng thích hợp với chị hơn." Phong Miên tự nhiên cầm cốc cà phê trên bàn lên.

Mạn Nhu khẽ nói: "Đó là của em..."

Phong Miên vẫn uống, nhìn dấu môi đỏ mờ nhạt trên miệng cốc nói: "Đây có tính là hôn gián tiếp không?"

Mạn Nhu xấu hổ, gò má ửng hồng, dường như đã hiểu được ẩn ý trong ánh mắt của cô, nàng chậm rãi nhắm mắt lại, chờ đợi nụ hôn của cô.

Phong Miên không do dự nữa, nghiêng người cúi đầu. Người phụ nữ này dường như là kiếp nạn đã định sẵn trong cuộc đời cô. Vừa gặp được nàng là cô rất khó có thể khống chế bản thân không tới gần nàng, không ôm nàng được.

Cô làm sao nỡ nhìn người vợ yểu điệu của mình bị đám người rác rưởi kia bắt nạt được. Chỉ có thể là Mạn Nhu bắt nạt bọn họ thôi!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...