Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hóa ra hai người không chỉ có kĩ năng diễn xuất tốt, mà hát cũng giỏi như vậy.

Lúc này trong phòng làm việc của tổng giám đốc Đại Thiên, Phong Miên nhìn bóng hình xinh đẹp trên màn ảnh không rời mắt sang chỗ khác được.

Vợ cô đương nhiên rất ưu tú, khắp mọi mặt đều vô cùng tốt, nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô nghe Mạn Nhu hát, cô cũng bị tiếng hát này cảm động.

"Tổng giám đốc, có muốn liên hệ với tổng giám Rick nói chuyện phu nhân ra đĩa hát không?"

"Không." Phong Miên không hề nghĩ ngợi liền từ chối: "Tối nay là trường hợp đặc biệt, sau này, cô ấy chỉ có thể hát cho một mình tôi nghe."

Trần Viễn không có gì để nói.

Phong Miên bấm điện thoại cho Rick: "Có thể bắt đầu rồi."

Rick lập tức trả lời: "Được, tổng giám đốc."

Phong Miên tựa trên ghế salon, ánh vắt trước sau vẫn nhìn chằm chằm gương mặt Mạn Nhu trên màn hình, cô xem thấy nào yêu thích thế ấy, cô gợi lên một nụ cười, có lẽ, cô thật sự có thể cân nhắc giúp nàng ra một đĩa hát làm kỉ niệm.

Hai người song ca đem cả lễ trao giải đẩy về phía cao trào nhất.

Chỉ là ngay khi hai người cùng nhau chào cảm ơn, một bóng người đột nhiên xông lên sân khấu, đẩy Mạn Nhu xuống dưới bậc thềm...

Bởi vì Mạn Nhu đang chuẩn bị xuống sân khấu, thêm vào đi giày cao gót đế rất nhỏ, dưới tình huống không hề đề phòng bị người đẩy một cái như vậy, liền ngã xuống bậc thang sân khấu.

Thượng Quan Lệ phản ứng lại muốn kéo Mạn Nhu nhưng kéo không được.

Cả hội trường một mảnh hỗn loạn...

Người đàn ông xông lên sân khấu kia lập tức chạy vào đám fan khác, xem ra rất quen thuộc khu vực sân khấu, các nhân viên an ninh cũng chạy tới đuổi theo.

"Mạn Nhu."

Thượng Quan Lệ nâng Mạn Nhu dậy, nhẹ nhàng gọi lên nàng: "Mạn Nhu, cậu có sao không?"

Mạn Nhu cũng bớt sợ một chút nàng mở mắt, nhìn Thượng Quan Lệ: "Tớ không sao..."

Thượng Quan Lệ sốt ruột đỡ nàng, cùng những nhân viên công tác khác đỡ nàng lên ghế.

"Lập tức gọi xe cứu thương." Thượng Quan Lệ hô to với nhân viên công tác, vì cô ấy chú ý tới từ sau khi ngã xuống, Mạn Nhu vẫn luôn kéo váy mình, hiển nhiên là muốn giấu gì đó.

"Đừng... Bắt được người là được rồi, tớ không sao." Mạn Nhu kéo tay Thượng Quan Lệ nói, nàng lo lắng tình cảnh vừa rồi bị Phong Miên thấy được.

"Không có chuyện gì chứ?" Thượng Quan Lệ quay đầu lại nhìn sân khấu kia, quay lại nhìn cánh tay Mạn Nhu: "Yên tâm đi, nhiều phóng viên như vậy, video nhất định đã bị truyền đi rồi."

Ý là, tổng giám đốc Phong hẳn là đã biết chuyện xảy ra ở hiện trường rồi.

Mạn Nhu mím môi nói: "Trên bậc thang đều có thảm lót, tớ ngã cũng không nặng..."

Đạo diễn phụ trách khống chế hội trường đi tới: "Đã chuẩn bị xe xong, bất kì lúc nào cũng có thể đi bệnh viện."

Mạn Nhu lắc đầu: "Tôi thật sự không sao, vừa rồi quả thật có chút đau, bây giờ cảm giác cũng còn tốt."

Loại cảm giác đau này đã không còn mãnh liệt như vừa rồi.

"Vậy được, nếu cô cần bất kì điều gì, bất cứ lúc nào cũng có thể nói với chúng tôi." Đạo diễn và người chủ trì thương lượng một hồi, đặc biệt để lại hai nhân viên công tác ở gần Mạn Nhu đợi lệnh.

Người chủ trì lần nữa trở lại sân khấu, chủ trì nghi thức trao giải tiếp theo.

Nhưng tình cảnh vừa mới phát sinh đã bị các phóng viên chụp được tung lên mạng...

Một bên khác, kẻ đẩy Mạn Nhu xuống sân khấu cũng bị nhân viên an ninh bắt được, là người đàn ông trẻ tuổi da ngăm đen, cậu ta vẫn cúi đầu, vẻ mặt khinh thường.

"Cậu ta nói là fan của cô, nhìn thấy cô tâm trạng quá kích động, mới xông lên sân khấu." Chị Hy đem lời cậu ta vừa mới nói nói cho Mạn Nhu: "Cậu ta là trẻ vị thành niên, nên người phụ trách tổ bảo an dạy dỗ cậu ta một trận, liền để cậu ta đi rồi."

Thượng Quan Lệ thở dài: "Không thể."

Tại sao có thể có fan như vậy, đùa giỡn với mạng sống thần tượng của mình?

Suy nghĩ của Mạn Nhu và Thượng Quan Lệ giống nhau, nàng có thể nghĩ đến người có thể làm chuyện này: "Long Đằng..."

"Chỉ là bây giờ chúng ta không có chứng cứ."

Mạn Nhu bình tĩnh nói: "Vậy liền chờ."

Chị Hy vừa thấy nàng lộ ra vẻ mặt như vậy, liền biết trong lòng nàng đã có dự định, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha những người kia.

Thượng Quan Lệ nhìn đồng hồ: "Lễ trao giải cũng sắp kết thúc rồi, để chị Hy đưa cậu về trước đi."

Mạn Nhu lại lắc đầu quật cường từ chối: "Tớ muốn thấy cậu nhận xong giải thưởng, đi cùng cậu." Cô nhẫn nhịn đau, để chị Hy dìu mình lên: "Tớ tới chỗ ngồi chờ nhìn cậu."

Bây giờ nàng nhất định phải dựa vào người khác giúp đỡ mới có thể đứng lên.

Hơn nữa mắt cá chân còn hơi đau.

Thượng Quan Lệ đau lòng tình trạng cơ thể của nàng: "Cậu thật khờ..."

"Tớ không ngốc." Nàng biết nếu mình về nhà lúc này, người chồng săn sóc nhà mình nhất định sẽ đưa nàng vào phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, từ đầu đến chân kiểm tra một lần, còn có thể vì nàng mà từ chối rất nhiều công việc.

Nàng không muốn trở thành gánh nặng của cô, cũng không muốn khiến cô lo lắng.

"Miên sẽ lo lắng."

Thượng Quan Lệ bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong lòng Mạn Nhu, cái gì cũng không ngăn nổi Phong Miên.

"Cô ấy vẫn luôn như vậy phải không?' Thượng Quan Lệ hỏi chị Hy.

Chị Hy gật đầu: "Tôi quen rồi."

Thượng Quan Lệ trao đổi ánh mắt với chị Hy, tình cảm của hai người này thật khiến hai người cực kì ao ước.

Sau khi Mạn Nhu trở lại chỗ ngồi, người trước sau đều quan tâm hỏi nàng như thế nào, chỉ có Trương Y Lâm vẻ mặt không giống, thậm chí có chút cười đắc ý.

Mạn Nhu nhạy cảm đã nhận ra điểm này.

Có lẽ Trương Y Lâm không quá hiểu rõ phong cách làm việc của nàng, chỉ cần chạm vào người của nàng, có khả năng tiếp nhận giác ngộ tốt nhất.

Coi như Long Đằng làm chỗ dựa cho cô ta, Mạn Nhu cũng chắc chắn sẽ không buông tha.

...

Rick đang chuẩn bị gửi đi bản thảo tin tức, liền thấy phóng viên hiện trương tuyên bố video.

Mạn Nhu bị fan nhiệt tình đẩy xuống sân khấu.

Rick không hề nghĩ ngợi, liền chạy tới văn phòng của Phong Miên, vừa vào cửa, liền nhìn thấy Trần Viễn ra hiệu, sau đó anh ta liền cảm nhận được toàn bộ ý lạnh trong phòng làm việc...

Toàn bộ đều tản ra từ người Phong Miên.

Ánh mắt cô càng lạnh đến khiến người ta nghẹt thở.

"Tổng giám đốc, bản thảo tin tức muốn lập tức gửi đi sao?"

"Gửi..."

Phong Miên lấy áo khoác trên mắc áo, đi vào thang máy chuyên dụng.

Lúc này, Rick và Trần Viễn đều ở phía sau cô duy trì khoảng cách nhất định. Bây giờ Phong Miên thật đáng sợ, khắp toàn thân đều thiêu đốt lửa giận.

Mạn Nhu sợ cô lo lắng, nên nhất định sẽ nói mình không sao cả, cô biết Mạn Nhu không muốn nhìn thấy dáng vẻ quá tức giận của cô, vì vậy, cô đang vì Mạn Nhu mà nhẫn nhịn.

Cô hiểu rõ Mạn Nhu, chỉ cần thấy được một ánh mắt của nàng, là có thể hiểu rõ nàng đang nghĩ gì.

Bây giờ nàng nhất định rất cần cô.

Khớp xương Phong Miên dưới măng sét âu phục trở nên trắng, tốt nhất đừng để cô biết là ai đang giở thủ đoạn.

Gián điệp của cô, không cho phép bất kì ai dẫm đạp.

Bên ngoài hội trường hỗn loạn tưng bừng, lễ trao giải cũng bị vội vã nghỉ ngơi mười lăm phút.

Thượng Quan Lệ vừa mới chuẩn bị tới phòng nghỉ ngơi dặm lại trang điểm, liền nghe được căn phòng cách vách có người bàn chuyện vừa rồi Mạn Nhu bị đẩy ngã.

"Rốt cuộc là ai làm?"

"Ai làm có quan trọng không? Kết quả khiến chúng ta vừa lòng như ý là đủ rồi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Vợ Ảnh Hậu
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...