Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chào buổi tối, mời mọi người xem trước một đoạn phim."

Trương Vân mặc chiếc váy dài kẻ ô vuông đang trổ hết tài năng ở trong các ngôi sao nữ. Làm tổng Giám đốc một công ty, cô ta có dáng người tốt, gương mặt xinh đẹp không thua bất kỳ một ngôi sao nào.

Ngay lập tức, đèn trong cả hội trường tối đi, tầm mắt mọi người và bao gồm cả Mạn Nhu đều tập trung ở ánh sáng duy nhất trên màn ảnh lớn.

Nhưng khi nàng nghe được nhạc nền của đoạn phim này liền sửng sốt.

Đây là nhạc nên trong bộ phim đầu tiên nàng quay, bởi vì bộ phim điện ảnh này vô cùng quan trọng đối với nàng, cho nên đến bây giờ nàng vẫn nhớ, tiếp theo trên màn ảnh chiếu bộ phim nàng từng tham dự quay trước đó, cuối cùng còn chiếu phỏng vấn "Hậu trường" của chương thình truyền hình thực tế.

Mạn Nhu gần như nín thở rồi.

"Đó là Mạn Nhu à?"

"Kỹ năng diễn xuất của cô ấy quả thật không tệ."

Xung quanh vang lên tiếng bàn luận.

Ánh đèn chiếu lại sáng lên.

Trương Vân cầm tấm thiệp trong tay, giọng nói vang vọng ở trong cả hội trường.

"Tối nay ánh sao chói lòa, bao nhiêu ngôi sao xuất sắc từng đứng ở đây nhận được giải thưởng, giành được vô số tiếng vỗ tay, nhưng hôm nay tôi phải tuyên bố giải thưởng có ý nghĩa rất đặc biệt này."

"Cô ấy là một diễn viên đặc biệt chuyên nghiệp. Vai diễn mà cô ấy tham gia diễn đã để lại cho chúng ta ấn tượng đặc biệt sâu sắc, trong công việc cô ấy cũng để cho chúng ta thấy được sự cố gắng và kiên trì của diễn viên điện ảnh. Cô ấy chính là... Mạn Nhu!"

Dưới đài, chỗ ghế ngồi có phần yên tĩnh, sau đó chậm rãi vang lên tiếng vỗ tay.

Phần thưởng cống hiến cao nhất?

Ở trong lịch sử Liên hoan phim Kim Qua này chưa bao giờ có.

Có thể nói là Mạn Nhu đã phá kỷ lục. Nàng vừa kích động vừa vui mừng, bỗng nhiên không biết nên trả lời thế nào cho phải!

Cuối cùng, được nhân viên bên cạnh nhắc nhở, nàng mới chậm rãi đứng lên.

Khi ánh đèn chiếu vào trên người nàng, nàng cảm thấy mỗi bước đi của mình dường như không thật lắm.

"Mặc dù năm nay cô ấy không chọn tham dự tác phẩm nào, nhưng tác phẩm của cô đã cho mọi người thấy rõ như ban ngày, cô ấy thông qua điện ảnh tiến vào trong giới điện ảnh quốc tế, nhận được sự khen ngợi nhất trí của các đạo diễn quốc tế, cũng là cô thông qua con đường làm việc để nói cho chúng ta biết, cái gì là nhân cách thật sự của người làm điện ảnh! Mạn Nhu, cảm ơn cô đã cố gắng vì điện ảnh, cũng hi vọng sau này cô có thể làm việc, tạo ra tác phẩm hay hơn."

Trương Vân giao micro cho Mạn Nhu và tránh qua một bên.

Mạn Nhu đứng ở trên đài, cảm giác khẩn trương và kích động tràn ngập trong đầu nàng, nàng không đoán được cảnh tượng này, càng không ngờ nàng có cơ hội lại đứng ở đây.

Kết quả này làm cho nàng cảm động muốn rơi nước mắt.

Hóa ra sân khấu này gần nàng như vậy...

Nàng nhìn vào ống kính và khẽ mỉm cười: "Cảm ơn... Ban giám khảo đã trao giải thưởng này cho tôi, tôi sẽ tiếp tục cố gắng, làm ra tác phẩm hay hơn. Tôi cũng mượn cơ hội này cảm ơn tất cả những người đã tin tôi và ủng hộ tôi."

Nàng rất muốn nói ra tên của Phong Miên, nhưng vẫn không thể làm như vậy được.

Trong lòng nàng xúc động khó có thể nói thành lời, nàng muốn lập tức được gặp cô.

Nhìn Mạn Nhu nghẹn ngào ở trên đài, phần thưởng này không phải là phần thưởng cao nhất mà nàng từng được nhận, nhưng nó đã chứng minh cố gắng và kiên trì của nàng là chính xác, cũng khiến cho nàng hiểu rõ rốt cuộc ai mới là người cuối cùng ở bên cạnh nàng.

Chỉ có người từng trải qua mưa gió, mới hiểu được tâm trạng của nàng lúc này.

Mạn Nhu mỉm cười rưng rưng nước mắt, cung kính cúi đầu. Dưới đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Tác phẩm tất nhiên quan trọng, nhưng nếu như trong giới này trở nên chướng khí mù mịt, vậy còn nói gì tới nghệ thuật nữa.

Theo lễ trao giải kết thúc, Mạn Nhu mới dần bình tĩnh trở lại.

Cách đó không xa, ánh mắt Dương Gia Cữu vẫn luôn dõi theo nàng. Trong lòng ông ta cảm thấy tức giận không có cách nào ép xuống được. Nếu không phải vì Mạn Nhu, ông ta làm sao có thể bị phía tổ chức điều tra? Nhìn Mạn Nhu rạng rỡ ở trên đài, ông ta càng muốn giữ lấy nàng. Với vẻ đẹp của Mạn Nhu, diễn viên nhỏ như Dương Vũ không thể nào so sánh được.

Chỉ có điều, bây giờ ông ta vẫn không thể xuống tay với Mạn Nhu được. Nàng vừa nhận được giải thưởng này sẽ làm người khác chú ý. Ông ta hừ một tiếng và rời khỏi hội trường. Ông ta phải đi tới bệnh viện xem tình hình của Dương Vũ thế nào, không thể để cho cô ta nói lộ ra quan hệ của bọn họ được.

Sau khi buổi lễ kết thúc, Mạn Nhu theo cửa bên đi ra ngoài, làn váy của nàng kéo trên mặt đất nhưng nàng hoàn toàn không để ý tới. Nàng nhìn người phụ nữ cách đó không xa, khóe miệng cong lên.

Nàng biết cô nhất định sẽ tới!

"Miên."

Các diễn viên khác đều rời đi theo cửa chính, nàng không lo lắng sẽ bị người khác nhìn thấy nên không kìm chế được liền gọi tên cô.

"Chúc mừng..."Phong Miên giơ tay ôm lấy Mạn Nhu. Trong bóng đêm, hai người đặc biệt thân mật.

"Em..." Nàng mở miệng, lời muốn nói nhiều như một quyển sách vậy. Nhưng có lẽ vì nhìn thấy mặt cô, nàng bỗng nhiên lại không muốn dùng lời nói để diễn tả tình cảm của nàng nữa.

Dường như hiểu được lời nàng định nói, Phong Miên dẫn nàng lên xe: "Chúng ta về nhà thôi."

Mạn Nhu mỉm cười rúc vào trong ngực cô.

"Em rất nhớ chị."

Nàng nói nhỏ ở bên tai. Phong Miên ôm nàng xuống xe và đi vào biệt thự.

Nàng ôm lấy cổ Phong Miên, dâng lên đôi môi ấm nóng, hai người ôm nhau thật chặt, dùng nhiệt độ cực nóng để đốt cháy buổi tối ngọt ngào này.

Mãi đến đêm khuya, bọn họ mới kết thúc sự triền miên, ngồi ở trên ban công và ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm.

"Có phải giải thưởng này là do chị sắp xếp không?" Nàng nghi ngờ ngước cổ lên và nhìn kỹ nét mặt của cô.

Dù sao thế lực của cô vượt quá sự tưởng tượng của nàng, muốn một mình tạo ra một giải thưởng cũng không phải là vấn đề khó khăn. Nhưng nếu là Phong Miên phái người tạo quan hệ, như vậy thì nàng thà không cần tới giải thưởng này.

"Không phải, chị biết em không thích." Lòng bàn tay của Phong Miên xoa nhẹ lên lưng của Mạn Nhu. Cho dù thời gian bọn họ ở chung không lâu nhưng cô vẫn biết rõ sở thích và sự quật cường của nàng.

Đôi môi mỏng của cô hơi cong lên, lại ghé sát lại gần Mạn Nhu hơn một chút: "Tối nay em muốn thưởng gì nào?"

"Ừ... Muốn gì cũng được sao?" Mạn Nhu cười giảo hoạt, ngón tay giữ lấy mặt cô: "Em muốn người phụ nữ trước mắt em ở cùng em cả cuộc đời."

Phong Miên nhìn chăm chú vào nàng, trong con ngươi đen như mực hiện rõ vẻ mặt tươi cười của Mạn Nhu.

"Em lãng phí một cơ hội rồi, bởi vì người phụ nữ này đã thuộc về em."

...

Ở phòng bệnh VIP của bệnh viện Đồng Tâm.

Dương Vũ nằm ở trên giường bệnh, chậm rãi mở hai mắt ra. Bên cạnh là Huy - người đại diện của cô ta, ngoài cửa là các phóng viên đã bị ngăn cản. Bọn họ không buông tha vẫn chặn ở cửa, muốn lấy được tin tức trực tiếp.

"Vũ, cô đã tỉnh rồi!" Huy thấy cô ta mở mắt, lập tức đi tới bên giường: "Thế nào? Cô có thấy khá hơn chút nào không?"

Dương Vũ nhìn anh ta, dần suy nghĩ tới chuyện tối hôm trước: "Lễ trao giải đã kết thúc rồi sao?"

"Ừ, tất cả đều đã qua, cô nghỉ ngơi cho tốt đi." Huy thở dài. Anh ta một đường để ý Dương Vũ cho tới hôm nay, cũng không hy vọng cô ta tự tổn thương chính mình như thế.

"Tôi... Cuối cùng vẫn thua bởi Mạn Nhu." Tay Dương Vũ run rẩy nắm chặt ga trải giường, trong mắt đầy căm hận.

"Sau lưng cô ta nhất định phải có người giúp đỡ, không ngờ lại phá kỷ lục của Liên hoan phim Kim Qua, lấy được giải thưởng cống hiến tốt nhất gì đó. Cô ta có cống hiến gì chứ, còn không phải là đập tiền mà ra sao!"

"Cái gì?" Đầu óc Dương Vũ thoáng cái đã tỉnh táo lại.

Dù thế nào cô ta cũng không ngờ tới Mạn Nhu lại có thể...

Dương Vũ nghiến răng: "Anh đi thu xếp mấy phóng viên quen thuộc vào phỏng vấn tôi. Trên tay tôi có ghi âm và ảnh chụp Lạc Phong bí mật đàm phán với Dương Gia Cữu. Mạn Nhu có thể giành được giải thưởng này tuyệt đối có liên quan với Dương Gia Cữu. Cho dù không có thì tôi cũng muốn kéo cô ta cùng chết."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...