Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô không đưa ra bất kỳ câu trả lời chính xác nào nên đã dẫn đến sự bàn luận xôn xao của những người ngoại giới.

"Nghệ sĩ Trương Y Lâm của Long Đằng đột nhiên tuyên bố rút lui khỏi làng giải trí, chúng ta có thể cho rằng chuyện này có liên quan đến sự việc ngoài ý muốn ở buổi lễ trao giải không?"

"Lúc nhận lời phỏng vấn, trạng thái Trương Y Lâm rất mệt mỏi, dường như có ý trốn tránh phóng viên."

"Mấy bộ phim cô ấy đóng được chiếu hôm trước cũng nhận được phản ứng không tệ, cuối năm có triển vọng tiến sâu hơn để nhận giải diễn viên nữ xuất sắc. Vậy mà lúc này lại tuyên bố rút lui đúng là khiến người khác khó mà tưởng tượng được, lẽ nào cô ấy đã mua antifan để đạp đổ người của Mạn Nhu?"

"Trong đêm buổi lễ trao giải đó, mặc dù Mạn Nhu bị thương nhưng vẫn cố gắng kiên trì gắng gượng đến phút cuối, cô ấy cũng không công khai nói muốn truy cứu trách nhiệm của bất kỳ ai..."

Phong Miên hơi nhíu mày, tin tức này không khiến cô hài lòng.

Mặc dù Trương Y Lâm đã lộ mặt nhưng cô ta lại không hề xin lỗi Mạn Nhu thì cái này có tính là gì?

Mạn Nhu thấy cô có ý đồ muốn gọi điện thoại liền nhanh chóng lên tiếng ngăn cản: "Bỏ đi, kiểu người giống như Trương Y Lâm để cô ta rút lui khỏi giới giải trí cũng đã đủ khiến cô ta đau khổ rồi... Còn chuyện xin lỗi, em cũng không bắt buộc."

"Không phải xin lỗi thật tâm thật lòng thì em cũng không muốn. Chúng ta không cần phải lãng phí thời gian với kiểu người này, Miên..."

Nghe Mạn Nhu nói như vậy, thực sự cô cũng không có cách nào từ chối.

"Được, tất cả đều nghe em." Cô từ sô-pha đứng lên rồi nằm xuống bên cạnh Mạn Nhu, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng: "Chị lo lắng cho em..."

Mạn Nhu nghiêng người, thoải mái làm ổ trong lòng cô, nhẹ nhàng giúp Phong Miên xoa bóp cánh tay: "Cũng như vậy, em cũng lo lắng cho chị, không những phải xử lý chuyện công ty mà còn phải làm người đại diện bảo vệ em, về nhà còn phải chăm sóc em nữa... Chị nghỉ ngơi cho khỏe một chút đi có được không?"

Phong Miên không nói gì mà dùng hành động thực tế trả lời nàng.

Cô kéo Mạn Nhu sát vào lòng mình hơn một chút, sau đó tựa cằm vào hõm vai nàng, nhắm mắt lại.

"Em có được người đại diện lợi hại nhất thế giới này nên em không sợ gì hết, cũng không để những thủ đoạn lừa bịp hèn hạ này trong lòng, cho nên... chị cũng chuyên tâm làm việc, nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm phí thời gian vào những chuyện này nữa nhé."

"... Ừm."

Từ sau khi bị thương về nhà, Phong Miên không cho nàng làm bắt cứ việc gì, vừa lúc Mạn Nhu nhân cơ hội này nghỉ ngơi thật tốt vài hôm.

Chị Hy biết Mạn Nhu được Phong Miên chăm sóc cẩn thận nên cũng yên tâm đi khắp nơi gϊếŧ thời gian, ví dụ như đến văn phòng Trần Viễn thăm dò.

Đúng lúc cô đến trước cửa văn phòng Trần Viễn thì nghe được âm thanh cãi vã kịch liệt truyền ra từ bên trong, nói đúng hơn là Trần Viễn đang nổi giận với nhân viên nữ nào đó.

Chị Hy đứng ngoài cửa một lát, càng nghe càng nhíu mày.

"Được rồi đó, suýt nữa thì..." Chị Hy không nhịn được nữa, đẩy cửa đi vào thấy nhân viên nữ kia vẫn đang khóc thì đưa khăn giấy cho cô ấy rồi nói với Trần Viễn: "Có những lúc quả thật công việc rất quan trọng cho nên anh đừng giữ mãi không buông chuyện này, mau để cô ấy đi giải quyết đi!"

Nhân viên nữ cảm kích nhìn chị Hy.

Chị Hy ho một tiếng, thấp giọng nói: "Còn không đi!"

Trần Viễn xoay người, không ngăn cản, đợi sau khi nữ nhân viên kia lau nước mắt rồi rời đi, chị Hy mới giật mình phát hiện dường như mình đã quản quá nhiều, vì thế ngượng ngùng cười: "Tôi cũng thường xuyên phạm sai lầm, nếu như Mạn Nhu cũng nghiêm khắc giống anh thì chắc tôi đã sớm từ chức rồi."

"Ai mà chẳng có lúc phạm phải sai lầm, anh cũng đừng quá tức giận."

Trần Viễn bất đắc dĩ nhìn cô: "... Đó là vì bà chủ biết, nếu như cô đến chỗ nghệ nhân khác sẽ bị mắng rất thảm."

"Không cần phải nói thẳng thế chứ!" Chị Hy than thở, cái bụng 'ùng ục' kêu lên: "Anh làm việc đi, tôi đi ăn cơm đây."

"Đợi đã!" Trần Viễn gọi cô lại sau đó mặc thêm áo khoác: "Cùng đi đi."

Cùng đi?

Chị Hy chớp chớp mắt, mặc dù trước kia bọn họ đã từng ăn cơm cùng nhau nhưng bầu không khí hôm nay lại giống như lần đầu tiên, hơn nữa còn là lúc Trần Viễn đứng trước cửa, soái khí cười mỉm nhìn cô, cô cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình điên cuồng đập mạnh.

"Muốn ăn gì?" Trần Viễn vừa quét thẻ ấn thang máy vừa hỏi chị Hy.

Nụ cười đó, cộng thêm...

Lúc này, một đám nhân viên đi ngang qua đứng cùng thang máy, chị Hy nhìn khoảng cách giữa mình và Trần Viễn, theo bản năng tự ti muốn đứng dịch sang bên cạnh.

Nhưng khi cửa thang máy mở ra, bả vai cô bị Trần Viễn ôm lấy rồi cô được anh đưa vào thang máy.

Sau đó đám nhân viên cùng nhau đi vào, chị Hy bị người khác va phải nên lại càng cách ngực Trần Viễn gần hơn, cô kích động lại căng thẳng cúi thấp đầu. Đây có tính là ôm gián tiếp không?!

Nhưng giây tiếp theo, cô cảm thấy khoảng cách giữa mình và Trần Viễn xa hơn một chút.

Ngẩng đầu lên, thấy Trần Viễn vì không muốn người khác đẩy vào cô nên đã dùng cánh tay chống lên tạo ra một khoảng cách để chị Hy có thể đứng thoải mái hơn.

"Thực ra không cần đâu, tôi..."

Chị Hy mấp máy miệng, lại cảm thấy có phải mình đã tự mình đa tình rồi không, anh ấy cũng chỉ làm hành vi thân sĩ mà thôi.

Chi Hy vẫn luôn cúi đầu nên không thấy được người đàn ông trước mặt khi nghiêng đầu đi đã mỉm cười.

Cánh cửa thang máy lại lần nữa mở ra, đám nhân viên đều đã ra khỏi thang máy, chị Hy đột nhiên có chút nản lòng, nếu như chen nhau đứng trong thang máy mãi thì tốt biết bao...

"Nếu như cô vẫn chưa nghĩ ra muốn ăn gì thì để tôi quyết định nhé." Trần Viễn nói với chị Hy, thấy cô không phản đối, mở cửa xe: "Lên xe đi."

Chị Hy gạt phăng nhưng suy nghĩ vớ vẩn không đáng có đó ra khỏi đầu rồi lên xe.

Chỉ là khi cô nhìn thấy xe đỗ dưới khu chung cư nhà Trần Viễn thì ngây người: "Chúng ta đi đâu ăn vậy?" Cô nhớ gần đây không có nhà hàng mà.

"Nhà tôi."

Trần Viễn nói rồi lấy chìa khóa ra, hoàn toàn không quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc ngơ ngác của chị Hy.

Hai người đến nhà anh ta, ăn tối?

Mặt chị Hy nóng như lửa đốt, dựa vào sự hiểu biết của cô về Trần Viễn thì anh không phải kiểu người tùy tiện đưa phụ nữ về nhà ăn cơm. Chị Hy chậm chạp theo sau Trần Viễn, khi vào cửa nhìn thấy căn phòng bừa bộn thì giật mình.

Sắc mặt Trần Viễn cũng không được tự nhiên lắm, khẽ ho một tiếng: "Mấy ngày nay công ty nhiều việc quá nên cũng chưa có thời gian dọn dẹp..."

"Vậy để tôi giúp anh thu dọn, tôi không giỏi nấu ăn lắm." Chị Hy không dám nhìn vào mắt Trần Viễn, cúi đầu nói.

"Được, tôi đi đặt cơm."

Chị Hy giật mình nhìn Trần Viễn đi vào phòng bếp, sau đó liền nghe thấy tiếng rửa rau, thái rau truyền ra.

Tình trạng của bọn họ bây giờ có phải rất giống một đôi tình nhân không?

Mặc dù bên ngoài bọn họ có quan hệ vị hôn phu, hôn thê nhưng ở với nhau như thế này vẫn khiến chị Hy cảm thấy vô cùng trân trọng, cô sợ sau khi mở miệng thì đến cả bạn bè cũng không thể làm cho nên vẫn không dám đi bước đó trước.

Tình trạng bây giờ cũng không tệ...

"A!"

Khi chị Hy đang dọn bàn trà thì nghe thấy trong phòng bếp truyền tới tiếng kêu của Trần Viễn, cô nhanh chóng chạy vào: "Làm sao vậy?"

Trần Viễn thái rau không cẩn thận làm vỡ cái bát, anh thấy chị Hy lo lắng chạy vào như vậy, nhất thời cảm thấy ngượng ngùng ngẩng đầu: "Không có gì..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Vợ Ảnh Hậu
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...