Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạn Nhu nhìn xa xăm, kiên định nói: "Trước kia là em quá nương tay, hiện tại trò chơi chỉ mới bắt đầu."

Tiêu Dĩnh và chị Hy nhìn nhau một cái, đều quyết một lòng một ý đi theo Mạn Nhu, giúp nàng trở lại thời kì đỉnh cao.

Chỉ cần là người quen thuộc Mạn Nhu, đều có thể biết nàng đi tới ngày hôm nay phải trải qua bao nhiêu khổ cực, nếu là người khác có thể sẽ sớm buông tay.

Lần phản công này của Mạn Nhu không chỉ gây thiệt hại nghiêm trọng cho bọn họ, mà cũng có thể giúp cho con đường trở lại của nàng càng thêm thuận lợi, cách trả thù này quả là thâm sâu!

Mà lúc này, không ngờ rằng Phong Miên lại chuẩn bị cho nàng một niềm vui nhỏ.

"Buổi hòa nhạc như thế nào?" Cô mặc áo choàng tắm màu đen, trên tóc còn nhỏ nước, từ phía sau lưng ôm lấy Mạn Nhu đang đọc sách.

"Tuyệt lắm, hơn nữa em ít khi có thể tĩnh tâm mà nghe một buổi hòa nhạc, đều là những bản em thích." Nhất là sau khi rời khỏi Lạc Phong, Mạn Nhu đã có thể hưởng thụ một bữa tiệc âm nhạc.

"Em thích, lần sau chị sẽ dẫn em đi xem sân khấu riêng."

Với địa vị của Phong Miên, không có gì là không làm được, hơn nữa cô bằng lòng vì nụ cười của Mạn Nhu mà vượt ngàn dặm xa xôi.

Những điều này đều là cô thành tâm thành ý, không thể sánh bằng những lời đường mật hoa mỹ nhưng Mạn Nhu cũng có thể thấu hiểu trái tim cô, trân trọng tình cảm của cô.

"Được a, chỉ cần không làm trễ công việc của chị, em bằng lòng cùng chị đi đến chân trời góc bể." Nàng đặt cuốn sách xuống, xoay người lại ôm lấy cô.

Mỉm cười gật đầu, Phong Miên lấy ra tin tức liên quan đến thương hiệu nội y này hai năm trước: "Chị đã sai người đi tố cáo, công ty bọn họ hoàn toàn là một xưởng nhỏ, không rõ nguồn gốc, kinh doanh bất hợp pháp, chỉ biết viết những bài báo sai lệch, ngày kia chắc chắn sẽ bị điều tra đóng cửa."

"Chồng à, cảm ơn sự giúp đỡ của chị..."

"Hửm?" Phong Miên siết chặt lực tay ôm Mạn Nhu.

"Chị luôn ở bên cạnh ủng hộ em, chị chính là động lực lớn nhất của em!" Mạn Nhu an tâm tựa vào ngực cô, dường như chỉ cần có người phụ nữ này bên cạnh, cho dù trời có sặp xuống nàng cũng không sợ.

"Ngày mai em sẽ đi kéo dài thời gian, sẽ không kí hợp đồng chính thức với họ."

Trên con đường trở lại của nàng, Phong Miên sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất.

"Trên người em rất thơm..." Cô khẽ vuốt ve gò má nàng, thâm tình thành thục.

Mạn Nhu cảm khái mỉm cười: "em vẫn rất may mắn, ở thời điểm bất lực nhất có thể gặp được chị, là trời ưu ái em."

"Vậy em chuẩn bị khi nào sẽ hủy hợp đồng?" Phong Miên không muốn nhìn thấy Mạn Nhu lại bị người khác ức hiếp nữa.

"Để qua chuyện này đã..." Mạn Nhu còn không biết sau cùng chuyện này sẽ đi đến đâu, nàng không dám trả lời chắc chắn.

"Đại Thiên có rất nhiều kế hoạch phát triển phụ hợp với em... Ngày khác chị sẽ mang đến cho em chọn."

"Em cảm thấy thực lực của mình vẫn chưa đủ." Mạn Nhu thẳng thừng nói, nàng vẫn cần luyện tập nhiều hơn.

Phong Miên không tiếp tục nói khuyên ngăn nữa, thật ra thì Mạn Nhu có ký hợp đồng với Đại Thiên hay không không quan trọng. Quan trọng là những kế hoạch phát triển này của cô chỉ vì một mình nàng mà lập ra.

Những chuyện này sau này bàn lại vẫn kịp.

Thế nhưng...

"Không cho phép em coi thường chính mình."

Một giây kế tiếp, cô ôm lấy eo nàng, động tác ôn nhu, bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy được tình ý của đối phương.

Sau một hồi dây dưa quấn quýt, Phong Miên khó khăn lắm mới buông tha cho nàng: "Đi ngủ."

Mạn Nhu bị cô hôn đến sắc mặt đỏ ửng, ngượng ngùng bọc chăn: "Ừm."

Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi Mạn Nhu ăn sáng xong thì ngồi lên xe của Phong Miên chạy tới trường quay. Chị Hy và Tiêu Dĩnh đã đến trường quay từ sớm.

Nhưng Mạn Nhu vừa bước vào cửa, liền phát hiện bầu không khí không đúng lắm.

"Sao thế?" Nàng đặt túi xách xuống, nhìn thấy lịch tình hoạt động trên bàn, hơi nhăn mặt: "Cái này là công ty đưa tới?"

Tiêu Dĩnh tiến lên, cực kì tức giận: "Chị chưa từng gặp qua chuyện nào quá đáng như vậy, đến bây giờ bọn họ vẫn muốn chèn ép người một cách triệt để, đem em đẩy lên trước hứng chịu mọi thứ, vừa nãy Lạc Phong ngang nhiên dẫn Dương Vũ ra ngoài."

"Những người khác đâu?" Mạn Nhu không để ý đến lịch trình khắc nghiệt kia, sắc mặt bình tĩnh: "Tiêu Dĩnh, nói với Lạc Phong bảo hắn ta một mình đến gặp em, nếu không em sẽ không đến phòng chụp ảnh."

"Chị đi ngay bây giờ."

Mười phút sau, Lạc Phong vội vã chạy tới, vừa vào cửa thì phê bình Mạn Nhu: "Các nhà quảng cáo đều ở bên ngoài, em sao lại không hiểu chuyện như vậy, thay quần áo đi ra ngoài."

"Thay quần áo?" Mạn Nhu đá văng đống nội y dưới chân: "Muốn sai tôi mặc nội y đi ra ngoài, Lạc Phong, anh còn là con người không?"

"Cái này làm sao? Em cũng đã sớm đồng ý chụp quảng cáo đồ nội y, không phải bây giờ em lại nói với anh muốn đổi ý chứ?"

"Tôi không làm được! Chuyện hôm nay tôi tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp, tôi không cần hỏi cũng biết toàn bộ đều là toàn bộ chủ ý của Dương Vũ đúng chứ?" Tạm thời điều chỉnh thứ tự chụp, thay đổi kiểu dáng đồ nội y, thứ đồ đưa đến tay Mạn Nhu căn bản không phải là đồ nội y, chỉ là mấy sợi dây và vải thun.

"Đừng liên lụy đến Vũ, em không chịu mặc chính là không chuyện nghiệp, anh bây giờ lấy danh nghĩa Tổng giám đốc công ty lệnh cho em nhạy lập tức mặc vào rồi đi ra ngoài cho anh!"

"Thật nực cười..."

Mạn Nhu lắc đầu: "Không thể nào, nếu anh vẫn kiên quyết như vậy, tôi sẽ tìm đến phóng viên, nói cho bọn họ bộ mặt thật của anh và Dương Vũ, về thông báo chia tay, tôi một chữ cũng không nói."

Mạn Nhu vừa nói như vậy, Lạc Phong lập tức xệ mặt xuống: "Cô rốt cuộc muốn tôi làm như thế nào? Tôi sẽ không hồi tâm chuyển ý mà ở chung với cô!"

"Anh yên tâm, tôi bây giờ không còn bất kì hứng thú nào đối với anh, nhưng tôi từ chối mặc đồ như vậy đi ra ngoài, nhiều nhất cũng chỉ đồng ý đi gặp đám phóng viên kia."

Lạc Phong suy nghĩ một lát, hung hăng nhìn Mạn Nhu một cái: "Được, tôi đi sắp xếp."

Chị Hy đem bộ đồ nội y ném vào thùng rác: "Mạn Nhu, mọi thứ bất cứ lúc nào cũng có thể được công khai."

Mạn Nhu gật đầu một cái, sau khi khôi phục lại trạng thái bình thản, mặc quần áo bình thường đi ra ngoài.

Nhà quảng cáo thật sự nhìn trúng gương mặt nàng, mới cố ý liên hệ với nàng về quảng cáo lần này, đến mức đồng ý đổi đồ nội y theo chủ ý của Dương Vũ.

Nhìn Mạn Nhu đi ra, trên người lại không mặc bộ nội y hở hang, Dương Vũ hừ một tiếng.

"Cũng biết Mạn Nhu sẽ không nghe lời như vậy, nhưng không có quan hệ, kịch hay vẫn còn ở phái sau!"

Cô ta dương dương đắc ý cho rằng mình đã gây khó dễ được cho Mạn Nhu, vừa thưởng thức đồ uống, vừa chờ xem kịch hay.

Lạc Phong đang giải thích chuyện đồ nội y với nhà quảng cáo, Mạn Nhu đã đứng sau lưng anh ta, tự nhiên nhìn các ông chủ trước mặt: "Lần đầu gặp mặt, tôi là Mạn Nhu."

"Chúng tôi đều biết cô là ai, nếu không cũng sẽ không tìm cô đại diện cho sản phẩm này, chỉ là buổi chụp sắp bắt đầu rồi, cô vì sao không thay quần áo, chẳng lẽ mặc ở bên trong."

Bọn họ vừa nói, híp mắt quan sát nàng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Vợ Ảnh Hậu
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...