Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chị Hy nhíu mày đi vào, đẩy Trần Viễn ra, vừa thu dọn vừa nhắc nhở: "Cái này không được để ở đây vì sẽ dễ va phải, còn nữa, thớt phải đặt ở chỗ này... Anh nhớ chưa?"

Trong mắt Trần Viễn lưu luyến gì đó, xoay người ra ngoài lấy chìa khóa dự phòng rồi đặt vào tay chị Hy: "Tôi có thể sẽ không nhớ được, cô có thể thường xuyên tới đây không?"

"A? Không phải chỉ là vài việc vặt gia đình thường ngày thôi sao, anh là trợ lý tổng giám đốc Phong sao lại không nhớ được chứ?"

"Có thể đấy, cho nên cần cô đến đây nhiều hơn."

Trần Viễn ấp úng mãi mới nói ra được câu này.

Thực ra không phải anh không biết làm việc nhà, chỉ là muốn chị Hy thường xuyên đến đây nên mới ở trong bếp nghĩ ra mười mấy phương pháp, cuối cùng cảm thấy phương pháp này là ổn nhất.

Anh muốn cô thường xuyên đến đây?

Chị Hy ngây ngẩn cả người, sau đó thấy Trần Viễn tới gần cô hơn.

Chị Hy nhìn rau đã thái xong bên cạnh: "Không phải anh đói rồi à? Còn không nấu cơm đi!"

Trần Viễn nghiêng đầu nhìn cô, lát sau mới nói: "Cô đói rồi à?"

Chị Hy tự mình đa tình nhìn dáng vẻ Trần Viễn, trong lòng như có nai con chạy loạn, sẽ không phải là chỉ có mình cô nghĩ linh tinh đấy chứ! Anh đã dựa quá gần rồi!

"Tôi chỉ biết nấu mỳ, cắt đồ ăn cũng không nhanh lắm, khả năng cô phải đợi tôi một lát đấy, tôi làm vài lần sẽ quen thôi." Trần Viễn nói rồi lấy một cái đĩa từ sau lưng chị Hy.

Chị Hy cảm thấy bầu không khí vô cùng ngượng ngập: "Tôi đi thu dọn đồ tiếp đây!"

Trần Viễn thấy cô vội vàng rời đi như vậy, nụ cười trên môi lại cong lên, cô cầm chìa khóa đi rồi.

Đúng như chị Hy nghĩ, Trần Viễn không thường xuyên đưa bạn bè về nhà, bạn bè nữ giới lại càng không, trước nay chưa từng tới đây. Đồ dùng trong nhà và đồ dùng hàng ngày đều là đồ dành cho một người, thống nhất một màu xám trắng. Cô chỉ đơn giản thu dọn một chút liền thấy rất gọn gàng nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác cô đơn.

Sau khi chị Hy thu dọn căn phòng xong lại có cảm giác xúc động, cô muốn hỏi Trần Viễn hôm nay đưa cô đến đây chỉ là suy nghĩ đơn giản thôi, hay là...

Cô cúi đầu nhìn chìa khóa trong túi xách mình, không phải chỉ có bạn trai bạn gái mới có chìa khóa nhà mình thôi sao?

Bây giờ nghĩ lại, Trần Viễn có chìa khóa nhà cô mà cô cũng có chìa khóa nhà Trần Viễn.

Lúc này Trần Viễn đang đứng trong bếp, anh nhìn thời gian, nghĩ xem có cách nào có thể kéo dài thời gian, như vậy chị Hy sẽ ở lại đây qua đêm.

"Vẫn chưa xong sao?" Chị Hy hỏi.

"Sắp xong rồi!" Trần Viễn nhíu mày, vô cùng không tình nguyện đổ mỳ vào nồi đã sôi từ lâu.

Mười phút sau, Trần Viễn bưng hai bát mỳ nóng hầm hập và vài đĩa thức ăn lên, sau đó gọi: "Ăn cơm thôi."

Chị Hy ngưởi thấy mùi thơm, vô cùng hài lòng bắt đầu ăn: "Không ngờ anh nấu ăn cũng ngon ra phết đấy chứ!"

"Nếu cô thích thì ngày nào tôi cũng nấu cho cô."

Chị Hy đang ăn bị lời này làm cho nghẹn lại, cô trừng mắt nhìn Trần Viễn: "Cái đó..."

Anh có biết lời này không thể tùy tiện nói với con gái không?!

"Vì sao anh lại đưa chìa khóa nhà cho tôi lại còn muốn nấu ăn cho tôi nữa?" Chị Hy khó khăn lắm mới hỏi được câu này, nếu như không hỏi thì cô sẽ bị mình làm cho nghẹn chết.

"Cô không phải vị hôn thê của tôi sao? Có chìa khóa nhà tôi là chuyện rất bình thường."

Trời ơi!

Câu này là ai dạy anh ấy nói vậy?!

Chị Hy chỉ cảm thấy mặt mình sắp bị nướng chín rồi: "Đó chỉ là do tình huống khi đó..."

Cô còn chưa nói xong, Trần Viễn đã dựa gần vào cô, vô cùng gần!

Sau đó khi chị Hy còn chưa kịp làm ra bất kỳ phản ứng gì thì anh đã nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Chỉ là sự tiếp xúc thân mật đơn giản mà nhẹ nhàng nhưng lại khiến chị Hy kinh ngạc vô cùng, cô kích động nhìn Trần Viễn: "Anh... anh..."

"Làm bạn gái anh đi, tim anh và chìa khóa đều đưa em."

Trong lòng chị Hy vô cùng kích động, vui mừng như điên, cô không lùi lại cũng không đẩy Trần Viễn ra, mà chủ động ôm anh: "Anh không để ý chứ?"

Chút lo lắng và lo âu của cô dường như chưa từng là trở ngại giữa bọn họ.

"Anh... không muốn bỏ lỡ." Trần Viễn cúi đầu nói, tim anh cũng kịch liệt đập mạnh, Trần Viễn luôn hàm súc của ngày thường mà hôm nay có thể làm ra chuyện này, với anh mà nói cần dũng khí vô cùng lớn.

Chị Hy dựa vào ngực anh, nghe thấy Trần Viễn thấp giọng hỏi một câu: "Tối nay có thể không về không?"

"Không được!" Chị Hy lập tức ngồi thẳng người, căng thẳng trừng mắt nhìn Trần Viễn, không ngừng lắc đầu: "Em kiên quyết không làm chuyện kia trước khi kết hôn, đây là vấn đề nguyên tắc!"

Trần Viễn ngây người.

"Anh là nói giống như khi anh bị bệnh, em ở lại đây với anh, chăm sóc anh, anh muốn ở bên em lâu hơn một chút." Trần Viễn giải thích.

"Ồ..." Chị Hy lúc này mới ý thức được suy nghĩ của mình quá phong phú.

Cô đỏ mặt ăn hết đồ ăn trong bát sau đó nhìn Trần Viễn thu dọn bát đũa và phòng bếp, hai người kéo tay nhau vào phòng khách.

Đêm nay là đêm chị Hy ngủ an ổn nhất, hơn nữa còn là một đêm vô cùng hạnh phúc.

Cô đã mơ một giấc mơ rất dài, trong giấc mơ cô và Trần Viễn...

Sáng sớm hôm sau, chị Hy và Trần Viễn cùng nhau xuất hiện trước mặt Mạn Nhu.

Mạn Nhu lập tức phát hiện bầu không khí không bình thường giữa hai bọn họ, vẻ mặt ngượng ngùng của chị Hy đã nói lên tất cả: "Hai người tiến triển không tồi nha!"

"Chị đến báo cáo với em." Chị Hy mỉm cười ngồi xuống, trong mắt ngập tràn sự hạnh phúc.

"Xác định là anh ấy rồi sao?" Mạn Nhu hiểu chị Hy, nếu như không xác định 100%, chị ấy sẽ không đi tới bước này.

Chị Hy gật đầu, thẳng thắn nói: "Chị biết gặp được một người thật sự hợp với mình không hề dễ dàng, chị không muốn bỏ lỡ anh ấy, mặc dù chị vẫn có hơi tự ti."

"Tuổi tác, hay là?" Mạn Nhu nháy mắt.

Chị Hy gật đầu: "Vóc dáng chị..."

"Chuyện này dễ thôi, chị cùng em quản lý vóc dáng, bao chị tới khi bản thân chị phải kinh ngạc thì thôi!"

Chị Hy nghĩ đến Mạn Nhu vì muốn duy trì vóc dùng mà ăn những đồ dinh dưỡng thì cắn răng gật đầu: "Được, chị sẽ cố gắng."

Lúc này Trần Viễn đã vào phòng sách báo cáo công việc với Phong Miên: "Đây là danh sách tổng giám Rick chọn ra tiết mục ba nhà thăm hỏi cuối cùng."

Phong Miên vì muốn Mạn Nhu sau này có thể phát triển thuận lợi ở Đại Thiên nên đã đặc biệt ở giai đoạn này chuẩn bị cho cô lên một tiết mục thăm hỏi.

Anh xem kỹ tính chất và nội dung những tiết mục này, cuối cùng quyết định chuyên mục có quyền uy nhất.

"Trả lời bọn họ, Mạn Nhu sẽ xuất hiện ở tiết mục 'Minh tinh đến rồi' thứ bảy tuần sau." Phong Miên nói.

Dựa theo thời gian suy tính thì lúc đó sức khỏe Mạn Nhu cũng đã hồi phục kha khá rồi, mà chuyên mục 'Minh tinh đến rồi' là chuyên mục chính của đài truyền hình thành phố, có thể khiến Mạn Nhu đứng vững vàng hơn trong giới nghệ sĩ và giới điện ảnh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...