Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dương Vũ mất rất nhiều sức lực mới có thể đưa được anh ta về khu nhà ở.

Vừa mới mở cửa sổ cho thoáng khí thì chuông điện thoại vang lên, là Dương Gia Cữu .

Dương Vũ cẩn thận liếc nhìn Lạc Phong, xác nhận anh ta vẫn đang say thì mới thấp giọng nghe điện thoại: "Không phải em nói tối nay phải đi ăn với anh ta rồi sao? Sao anh còn gọi điện thoại tới?!"

"Chỗ anh có vài người bạn đều làm đạo diễn biên kịch, ở hộp đêm Kim Ngung." Dương Gia Cữu ngắt lời: "Đến hay không tùy em."

Dương Vũ hiểu rõ ý anh ta, đây là một cơ hội hiếm có, nếu như cô không đi chính là không cho Dương Gia Cữu mặt mũi, hợp đồng với bên KB sẽ gặp nguy hiểm...

Đã đến lúc này rồi, cô không thể tiếp tục do dự.

Sau khi trang điểm đơn giản lại, cô nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi khu nhà ở. Nếu như ngày mai Lạc Phong có hỏi thì cô sẽ nói mình đi bệnh viện kiểm tra, sau đó sẽ nghĩ cách phá thai.

Nhưng cô không thể ngờ rằng, khi vừa bước vào hộp đêm Kim Ngung thì đã bị đám chó săn chụp được.

Phóng viên đó nhận ra Dương Vũ, biết cô là người phụ nữ của Lạc Phong, định bắt chẹt một khoản, dù sao anh ta cũng chỉ chụp được Dương Vũ đi vào hộp đêm chứ không thể vào trong chụp.

Vài phút sau, điện thoại Lạc Phong nhận được một tấm hình.

Vừa lúc nửa đêm anh ta tỉnh dậy, trong nhà không có bóng dáng Dương Vũ, anh ta vò đầu, nhìn thấy bức ảnh kia.

Đêm hôm khuya khoắt, cô đến đó làm gì!

Lạc Phong gọi điện cho Dương Vũ nhưng cô vẫn luôn không nghe máy. Anh lo lắng Dương Vũ sẽ xảy ra chuyện gì nên đã lái xe tới thẳng đó. Nhưng khi vừa đi vào liền nhìn thấy Dương Vũ đang bị một người đàn ông ôm, hai người dựa vào nhau rất gần, quan trọng nhất là Dương Vũ còn đang tươi cười đón ý nói hùa theo cùng đối phương.

Lạc Phong đứng ở nơi cách đó không xa, các đốt ngón tay siết chặt, sắc mặt hết xanh rồi lại trắng. Anh ta đứng sau lưng hai người, lặng lẽ đứng đó cho đến khi nhìn thấy bọn họ đi vào một căn phòng riêng.

Nghe thấy tiếng đóng cửa và không lâu sau đó bên trong truyền đến tiếng cười, lòng anh ta đã hoàn toàn rơi xuống hầm băng.

Đây là người con gái vì tình yêu anh ta mới lựa chọn, vậy mà cô lại ti tiện đến mức độ này.

Anh xanh mặt đi tới gõ cửa căn phòng kia.

Dương Vũ mỉm cười đi ra mở cửa, khi nhìn thấy anh thì nháy mắt trở nên mờ mịt: "Lạc... Lạc Phong! Sao anh lại..."

Chưa nói xong, Lạc Phong đã cho cô một bạt tai.

Anh tức giận đến cực điểm: "Đồ đê tiện."

Dương Vũ không ngăn được chỉ đành trơ mắt nhìn anh rời đi, đáy lòng lưỡng lự hoang mang và sợ hãi, cô xong rồi.

Tình huống này bị Lạc Phong phát hiện cô nɠɵạı ŧìиɦ, chuyện sau này sẽ có kết cục như nào.

Người đàn ông trong phòng nghe thấy âm thanh, cười nói: "Sợ cái gì? Chỉ cần bọn anh che chở em, em còn sợ một Huy Hoàng nhỏ bé đó sao?"

Dương Vũ si ngốc lắc đầu, trong lòng cô vô cùng buồn phiền, Lạc Phong chắc chắn sẽ không dễ dàng gì buông tha cho cô.

"Đừng nghĩ nữa, anh bảo đảm, rất nhanh thôi em sẽ có được hợp đồng với KB. Đến lúc đó em có thể tự do rồi, cũng không cần phải nhìn sắc mặt người đàn ông đó nữa."

"Lỡ như anh ta nói ra chuyện của chúng ta..." Dương Vũ thở dài.

"Vậy cũng không có tác dụng gì với anh ta cả, anh ta bị cắm sừng còn muốn nói cho mọi người biết sao?" Dương Gia Cữu cười lạnh.

Lạc Phong vô tri vô giác rời khỏi hộp đêm, bước chân nặng nề đi trên đường, anh ta đã nếm trải mùi vị đau khổ nhất bị người mình yêu phản bội. Sự căm hận và phẫn nộ đan xen vào nhau, đè nặng khiến hít thở không thông.

Vì để nâng Dương Vũ lên, anh đã lợi dụng Mạn Nhu không biết bao nhiêu lần.

Thậm chí là ngáng chân...

Nhưng bây giờ cô lại không có tự trọng đến mức leo lên giường người khác!

Cô còn đang mang thai đứa con bọn họ, sao có thể vô sỉ như vậy!

Anh đột nhiên cảm nhận được tâm trạng Mạn Nhu khi ấy, bị người khác phản bội hóa ra đau khổ đến thế. Anh rất hận, hận đến mức muốn gϊếŧ Dương Vũ nhưng như vậy thì sao?

Tình cảm anh bỏ ra cho cô vĩnh viễn cũng không thể nhận lại được. Với Dương Vũ mà nói, anh có lẽ chỉ là một cái bàn đạp, khi cần đến thì Dương Vũ sẽ ngoan ngoãn phục tùng nhưng khi có sự lựa chọn khác tốt hơn thì sẽ một cước đá văng anh.

Tình cảm mấy năm qua đã che mờ hai mắt anh, có đứa bé mà vẫn còn có thể làm loại chuyện này... Mà anh lại vì cô ta mà vứt bỏ Mạn Nhu.

Khi anh nhìn rõ bộ mặt thật của Dương Vũ thì đã quá muộn, đứng trên đường, hét lớn tiếng như muốn trút bỏ mọi hận thù trong lòng ra ngoài.

Sáng sớm ngày hôm sau, anh đến sân bay đợi Mạn Nhu.

Nhưng lại không đợi được cô, anh có rất nhiều lời muốn nói, không thể gặp mặt nói chuyện trực tiếp với Mạn Nhu nên chỉ đành gọi cho cô.

"Mạn Nhu, em không đến sân bay à?"

Mạn Nhu đã cùng Phong Miên ngồi trên máy bay tư nhân rồi.

"Việc gì?" Hai chữ đơn giản ngắn gọn, giọng nàng bình tĩnh mang theo sự xa cách.

"Mạn Nhu, anh biết sai rồi, anh sẽ không tổn thương em nữa đâu. Anh đồng ý bỏ ra mọi thứ, xin em trở về bên anh có được không?"

"Đã muộn rồi, tôi không thể quay đầu."

Mạn Nhu quyết đoán từ chối.

"Vậy... em đừng rời khỏi Huy Hoàng nữa, anh đồng ý mọi yêu cầu của em!" Anh muốn bù đắp cho Mạn Nhu.

Mạn Nhu không trả lời mà trực tiếp ngắt điện thoại. Cuộc điện thoại này của Lạc Phong mặc dù bất thình lình nhưng cũng không ngoài dự liệu của cô, chắc chắn anh ta đã phát hiện chuyện Dương Vũ nɠɵạı ŧìиɦ nếu không sẽ không sụp đổ như vậy.

Anh ta cũng đã cảm nhận được cảm giác bị người khác phản bội, cũng nghe ra được anh ta rất khó chịu.

Phong Miên vẫn không lên tiếng hỏi điều gì, một lát sau cô đóng văn kiện trên tay lại: "Có thể cất cánh được chưa? Bà Phong."

"Đương nhiên, em chuẩn bị xong rồi." Mạn Nhu nói rồi tắt điện thoại đi, dựa đầu vào vai Phong Miên, sự ăn ý và tín nhiệm giữa bọn họ không cần dùng lời nói để duy trì.

Phong Miên có thể cảm nhận được sự thay đổi rất nhỏ của nàng, đưa tay nắm lấy vai nàng rồi khẽ hôn lên trán nàng.

"Nếu như có chuyện gì, bất cứ lúc nào chị cũng có thể công khai quan hệ hôn nhân của chúng ta."

Cô sẽ là chiếc ô bảo vệ của nàng.

"Nếu như em đoán không sai, có lẽ Lạc Phong đã biết chuyện Dương Vũ phản bội anh ta rồi. Nghe giọng anh ta trong điện thoại khi nãy, em đột nhiên cảm thấy trả thù bọn họ không nên chủ đạo tâm trạng của mình. Sở dĩ em cố gắng, trưởng thành như vậy là vì muốn bản thân trở nên tốt hơn... Chỉ có như vậy, em mới có thể kiêu ngạo đứng bên chị."

Phong Miên mỉm cười ôm nàng: "Có thể cưới được em đã là chuyện kiêu ngạo nhất trong cuộc đời chị rồi."

Rất nhanh KB đã tuyên bố tin tức sẽ ký hợp đồng với ngôi sao nữ họ Dương hơn nữa còn đặt ra kế hoạch hoàng kim cho cô ta, nâng đỡ để cô ta trở thành Ảnh hậu Kim Vũ sau này, tất cả tin tức đều chỉ vào Dương Vũ.

Từ thế giới bên ngoài nhìn vào nhận thấy, vì KB vẫn luôn không có được Mạn Nhu nên mới chuyển sang hướng khác.

Nhưng một diễn viên bình hoa không có thực lực gì mà lại có được cơ hội như vậy?

Ngoài ban giám khảo ra còn có những người khác bị mù nữa à.

Dương Vũ căn bản không xứng.

Những người trên mạng cũng không vừa ý chuyện này, cảm thấy tất cả đều là vớ vẩn, với thực lực của Dương Vũ có nâng đỡ nữa cũng chỉ là tiêu tiền đổ nước mà thôi, chắc chắn có quy tắc ngầm.

Sau đó có rất nhiều bài viết giải trí đem Dương Vũ và Mạn Nhu ra so sánh, vẫn là thói quen nâng cao hạ thấp, nói Dương Vũ sắp trở thành Ảnh hậu rồi mà Mạn Nhu chỉ có thể dựa vào số tiền lớn thuê lễ phục để thu hút ánh nhìn của mọi người.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...