Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 151

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước tình huống lúc này, Hoa Tịnh cũng không còn đường lui nữa: "Sau khi thành công thì tôi được lợi gì?"

"Cần tiền tôi sẽ cho cô tiền, không cần tiền thì tôi sẽ cho cổ phần ở Studio Vĩnh Tín. Cô phải biết, đợi chúng tôi phơi bày bộ mặt thật của Mạn Nhu, thì giá tiền..."

Đan Phong đã tính sẵn từng bước rồi, chỉ đợi thời cơ chín muồi thôi.

Hoa Tịnh nghĩ tới sau khi chuyện này thành công, Mạn Nhu sẽ muối mặt đến cầu xin mình, cô ta có thể không cần tiền nhưng kɦoáı ƈảʍ có thể giẫm Mạn Nhu dưới chân khiến cô ta hưng phấn.

Vì thế, ngay khi Hoa Tịnh trở về Đại Thiên, cô ta đã nghĩ cách để lấy được chứng cứ scandal của Mạn Nhu nhưng không được để Phong Miên biết, nếu không sẽ chỉ còn con đường chết.

...

Sau khi bữa tiệc tối kết thúc, Phong Miên cùng Mạn Nhu trở về nhà.

Từ sau khi rời khỏi phòng tiệc, Mạn Nhu cứ luôn kéo Phong Miên cùng nhảy, xoay tròn không ngừng, vào cửa nhà cũng không dừng lại, mãi cho đến khi Phong Miên ôm lấy eo nàng, cùng nàng ngã xuống sofa.

"Miên, hôm nay em rất vui..."

"Ừ, chị thấy rồi." Phong Miên mặc cho nàng làm loạn, vừa giúp nàng cởi giày, vừa vỗ về nàng: "Chỉ cần em vui thì làm gì chị cũng làm với em."

"...Phong tổng, chị biết nhảy không?"

Phong Miên vừa mới cởi giày cho nàng xong thì nàng đã ngồi dậy dính chặt vào người cô như kẹo bông. Lúc này, cơ thể cô đã vô cùng căn cứng và nóng rát rồi.

Nhưng nàng vẫn hoàn toàn không biết tự giác...

Nếu như Phong Miên không nhảy với nàng, có lẽ nàng sẽ không chịu nghỉ ngơi mà cứ giày vò cô mãi, vì thế Phong Miên chỉ đành ôm nàng lên, cùng nàng xoay vòng trên tấm thảm trong phòng khách.

Đương nhiên là sẽ dùng những bước nhảy đơn giản nhất, bởi lúc này nàng đã say đến mức không biết trời đất gì nữa rồi.

Mạn Nhu đang rất tận hưởng bầu không khí vừa yên tĩnh vừa hạnh phúc này, nàng không cần nói gì cả, chỉ cần toàn tâm toàn ý tin tưởng vào người phụ nữ này là được.

Một lúc sau, Mạn Nhu gục đầu trên vai cô lẩm bẩm: "Chị không lo lắng chút nào sao? Nếu như em thua Tăng Giai Ninh, nếu như người trong Đại Thiên không chấp nhận chúng ta yêu nhau... Buổi chiều lúc thay quần áo, thật sự em đã hơi căng thẳng."

Bởi dù sao nàng cũng không có cách nào điều khiển được cách nghĩ và cách nhìn của tất cả mọi người.

Nàng có thể không để ý, nhưng lúc nắm tay Phong Miên, nàng không khống chế được trái tim của chính mình.

"Em sợ chuyện này vẫn chưa kết thúc, nếu như vẫn còn người khác chất vấn em thì chị định làm gì?"

Phong Miên vén sợi tóc ra sau tai cho nàng: "Tối nay lúc em phản kích Tăng Giai Ninh, em rất tự tin."

"Đó là bởi vì em không thấy ai nói chị!" Mạn Nhu bĩu môi, càng ôm chặt cô hơn: "Trừ em ra, không ai có quyền nói chị!"

Nếu không nàng cũng sẽ không mặc kệ tất cả mà phản kích.

Nghe thấy câu này, đột nhiên Phong Miên cảm thấy tối nay thật sự rất vui.

Vậy mà cô lại say mê trước cảm giác được nàng nuông chiều, trái tim của cô cũng bị nàng hâm nóng rồi, ngọt ngào đến tận đáy lòng, cười tỉnh dậy từ trong mơ.

"Nếu như lại gặp lại tình huống như thế này, em vẫn sẽ làm như vậy đấy!" Vì cô, nàng có thể phấn đấu quên mình.

Phong Miên không tiếp tục nhẫn nại được nữa, cô trực tiếp đè nàng trên tấm thảm trên sàn nhà rồi hôn, cô không cần nàng phải phấn đầu quên mình, chỉ cần nàng lấy thân báo đáp.

Trong đêm nay, hai người họ hôn nhau cuồng nhiệt, cơ thể dính chặt lại với nhau...

Đối diện với cái ôm và nụ hôn của Phong Miên, Mạn Nhu chủ động ôm chặt cổ cô, hiến dâng đôi môi của mình, trong cơn ngà ngà say, hai người đều dùng hết sức lực.

"Em phát hiện, càng ngày em càng không thể xa rời chị nữa."

Phong Miên nghe thấy câu nói của người phụ nữ trong lòng, cô hơi nhíu mày lại: "Chỉ là không thể xa rời thôi à?"

"Là yêu không kiểm soát được nữa..." Mạn Nhu vùi đầu và lồng ngực cô rồi cắn nhẹ: "Em phải để lại dấu vết thuộc về em."

...

Bữa tiệc tối của Đại Thiên tiến hành thuận lợi cũng là ngoài ý muốn, sáng sớm ngày hôm sau đã lộ ra thông tin Tăng Giai Ninh bị phong sát, phòng quan hệ xã hội của Đại Thiên cũng không hề phủ nhận những câu truy hỏi của phóng viên, đây cũng là để kiểm chứng tính xác thực của tin tức này từ khía cạnh.

Còn về phần tin tức này là do ai truyền ra, người trong nội bộ của Đại Thiên đã biết rõ mồn một, nếu như không có sự đồng ý của lãnh đạo cấp cao bên trên thì ai dám tung ra tin này?

Bao nhiêu năm qua, Đại Thiên không hề có sự cạnh tranh nội bộ, bây giờ lòi ra một Tăng Giai Ninh, đương nhiên là phải giải quyết dứt khoát, nhân lúc còn sớm mà xử lý cô ta đi.

Nếu không, người không giữ lại được sẽ trở thành tai họa về sau.

Ở mặt này, hành động của Đại Thiên cực kỳ thần tốc.

Về đối ngoại, Đại Thiên phải để lộ một tin tức cực kỳ chính xác, Đại Thiên là một công ty cực kỳ đoàn kết, bất kỳ kẻ nào muốn phá hoại bầu không khí trong nội bộ của Đại Thiên đều sẽ sa thải.

Kết cục của Tăng Giai Ninh chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Mặc kệ có phát triển tốt đến cỡ nào, chỉ cần chạm đến giới hạn của Đại Thiên thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, đến cả ngôi sao lớn do một tay Đại Thiên nâng đỡ như Tăng Giai Ninh còn nói phong sát là phóng sát thì còn ai dám lỗ mãng nữa.

Lúc này Tăng Giai Ninh đang nằm trên giường bệnh ở trong bệnh viện đọc được tin tức này, ngón tay cô không tự chủ được mà run lên.

Ai có thể nói cho cô biết, tại sao chỉ qua một đêm mà cả thế giới đã thay đổi rồi không!

Cô sờ gương mặt bầm tím của mình, cô còn ngây thơ cho rằng mình có thể uy hiếp Phong Miên, nhưng khi nhìn lại, cô không là gì trong mắt cô.

Cô lại ngu ngốc đến mức đi uy hiếp Phong Miên?

Cô điên thật rồi!

Cô đã tự tay phá hủy cuộc đời và tiền đồ của của mình rồi!

Tăng Giai Ninh hất tung tất cả những thứ quanh giường bệnh rồi gào khóc, cô ta vẫn không biết nhà mình đã bị Hoa Tịnh cướp sạch rồi...

Mấy phút sau, Rick xuất hiện trong phòng bệnh của Tăng Giai Ninh.

Nhìn mặt đất bừa bãi và người phụ nữ thất thần trên giường bệnh, anh ta lấy ra một bản kế hoạch của công ty: "Đây là đãi ngộ cuối cùng mà Đại Thiên dành cho cô, để nhãn hiệu YOUYOU dưới tên của cô lại cho cô."

Đây là nhượng bộ, hay là bồi thường?

Tăng Giai Ninh cười lạnh: "Tôi không cần các người thương hại!"

Rick đứng cách giường bệnh khoảng một mét, bình tĩnh nhìn cô ta: "Không ai thương hại cô, bởi vì cô đi đến bước đường này đều là do bản thân cô tự làm tự chịu, là do ngay từ ban đầu cô đã đi sai đường, cô chỉ coi Mạn Nhu là người cô đố kị ghen ghét, cho dù hiện tại người ký với Đại Thiên không phải cô ấy thì sớm muộn gì cô cũng sẽ làm như vậy."

"Mà việc cô không nên làm nhất chính là đánh người."

Anh ta nói đến chính là chuyện tìm người đánh Thượng Quan Lệ.

Tăng Giai Ninh không còn gì để nói, cô ta từ từ quay đầu lại, ngập ngừng rất lâu mới hỏi Rick: "Lẽ nào tôi lúc này còn thảm hơn cả Thượng Quan Lệ bị phụ nữ đá đó sao?"

"Bản thân cô đã có đáp án, tôi không cần phải trả lời cô." Anh ta đặt thứ cần đem đến xuống rồi chuẩn bị đi: "Đừng xuất hiện trong phạm vi của Đại Thiên nữa, cô biết tính khí của chủ tịch rồi đấy."

Tăng Giai Ninh cười tự giễu: "Sao tôi biết tính khí của cô ta được! Nếu như biết thì tôi đã không thảm như thế này rồi, nhưng Mạn Nhu thắng tôi thì sao, họ có thể thuận lợi mà đi tiếp không?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Vợ Ảnh Hậu
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...