Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Ảnh Hậu

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Có thể cưới em về là chị may mắn mới đúng, nếu như em đồng ý, chị sẽ bắt tay làm ngay." Phong Miên mỉm cười nhìn cô gái trong lòng mình.

Mỗi một quyết định của cô đều rất tôn trọng suy nghĩ của Mạn Nhu, đây là điểm làm Mạn Nhu cảm động nhất.

"Được rồi, vậy em đợi tin tức tốt của chị đó, người quản lý đặc biệt của em."

Mạn Nhu tựa vào lồng ngực cô, mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt không giấu nổi sự cảm động.

Sáng ngày hôm sau, công ty giải trí Huy Hoàng nhận được thư từ liên hoan phim Kim Vũ, mời hai nữ diễn viên Dương Vũ và Mạn Nhu đến tham dự.

Dương Vũ được đề cử nữ chính xuất sắc nhất cho vai diễn trong bộ phim Giấc Mơ Cạnh Dòng Sông, nếu như đoạt giải thì cô sẽ thành công giành được vòng nguyệt quế của Ảnh hậu Kim Vũ. Còng Mạn Nhu là nữ minh tinh có độ đề tài cao nhất trong quý, thế nên cũng được mời đến tham sự trao giải thưởng.

Tin tức vừa mới lộ ra đã được cánh truyền thông chú ý đến, Dương Vũ đọc xong tin tức trong điện thoại bèn vui vẻ hớn hở nói: "Tôi muốn xem xem Mạn Nhu đấu thế nào được với tôi."

"Nhưng Mạn Nhu cũng được mời, lại còn là khách mời trao giải nữa." Trợ lý vừa lái xe vừa nhắc nhở cô.

Dương Vũ đắc ý hết sức, cô kêu ngạo hứ một tiếng: "Thì thế nào? Cô nghĩ tôi sẽ cho cô ta cơ hội lên sân khấu à?" Ánh mắt của cô tràn đầy vẻ độc ác, đợi đến khi cô trở thành Ảnh hậu rồi thì phải đá Mạn Nhu ra khỏi công ty giải trí Huy Hoàng mới được.

Mà bây giờ Lạc Uyển Linh và Lạc Phong cũng đang thảo luận về chuyện này.

"Chị ơi, nếu như Mạn Nhu tham dự thì cánh truyền thông sẽ chú ý đến cô ta lắm, hơn nữa không chừng họ còn đào ra được tin tức cô ta bất hòa với chúng ta." Lạc Phong cân nhắc một chút rồi nói: "Em thấy mình đừng để cô ta lộ diện."

"Xem như em có hiểu biết đấy, buổi lễ chúc mừng lần trước bị Mạn Nhu chơi một vố, lần này tuyệt đối không cho cô ta cơ hội đến trao giải. Em phải nhớ ban tổ chức chỉ mời một mình Dương Vũ." Lạc Uyển Linh nói rồi ném luôn tấm thư mời còn lại vào thùng rác.

"Mạn Nhu triệt để đường lui của mình, không thể trách chúng ta được, nếu như cô ta không nghe lời chị, yên phận để chị làm quản lý cho cô ta thì chị cũng không đối xử với cô ta như thế này đâu, tiếc là cô ta không hiểu quy tắc của giới giải trí."

Lạc Uyển Linh cười lạnh: "Ảnh hậu hết thời mà muốn có lại danh tiếng, làm gì có chuyện dễ dàng thế."

Lạc Phong nghe thấy vậy bèn gật đầu.

Chuyện đến lúc này người vui vẻ nhất không ai khác ngoài Lạc Uyển Linh, Dương Vũ có cơ hội giành giải Ảnh hậu đúng thật là niềm vui bất ngờ, trước khi biết tin này, Lạc Uyển Linh và lãnh đạo công ty đã muốn từ bỏ luôn rồi.

"Chào giám đốc Lạc, Tổng giám đốc Lạc, chị Dương đến công ty rồi." Thư ký gõ cửa bước vào.

"Mời cô ấy vào đi." Lạc Uyển Linh nghĩ lại rồi đẩy nhẹ Lạc Phong: "Thôi em xuống đón cô ấy đi, nhớ tiếp đón cho cẩn thận."

Lạc Uyển Linh vừa dứt lời đã thấy bóng dáng của Dương Vũ xuất hiện ngay cửa văn phòng: "Xuống đón ai đấy ạ?"

"Ngoại trừ em ra thì Lạc Phong còn đón ai được chứ?" Lạc Uyển Linh không có ý trách móc Dương Vũ chưa nói một tiếng nào đã đến trước cửa, mà còn nhiệt tình mời cô vào: "Chúc mừng nha Vũ, đi thảm đỏ phải chuẩn bị cẩn thận để đẹp để thu hút mọi ánh nhìn mới được, giải Ảnh hậu cũng cầm chắc trong tay."

"Em sẽ cố gắng chị Uyển Linh ạ." Dương Vũ dịu đang mỉm cười, nhưng ánh mắt khó mà giấu được nỗi lo lắng: "Phía em nhất định sẽ chuẩn bị chu đáo, nhưng còn..."

Cô ta nói được một nửa thì có ý liếc nhìn Lạc Phong: "Em nghe nói Mạn Nhu cũng được mời, cô ấy ghét em thế nào cũng được, nhưng em sợ Mạn Nhu sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng công ty."

Lạc Uyển Linh vừa nghe thấy vậy đã vui vẻ nắm lấy tay cô an ủi: "Chuyện này thì em đừng lo, chị sẽ không cho Mạn Nhu có cơ hội đến dự đâu."

Câu nói này làm cho Lạc Uyển Linh làm nụ cười trên gương mặt Dương Vũ càng tươi tắn hơn, cô liếc mắt đưa tình với Lạc Phong, bây giờ tất cả may mắn đều nằm gọn trong lòng bàn tay cô, Mạn Nhu đã thua triệt để rồi.

"Các em cứ từ từ nói chuyện, chị đi trước đây." Dường như Lạc Uyển Linh đã thấy ngày tàn của Mạn Nhu ngay trước mắt, cô ta đắc ý bước ra khỏi văn phòng.

"Lạc Phong này, anh nghĩ em có cơ hội đoạt giải Ảnh hậu không?" Cô nhìn Lạc Phong với ánh mắt tràn đầy hy vọng.

"Anh không biết nữa." Lạc Phong đáp lại bằng vẻ mặt sâu xa, anh hiểu rất rõ thực lực của Dương Vũ, công ty đã đắp rất nhiều tiền cô lọt vào vòng đề cử, nhưng kết quả lại không như ý, lần này đột nhiên nhận được thư mời, trong lòng anh thấy vô cùng kỳ lạ.

"Lạc Phong, ý của anh là gì? Anh không muốn em đoạt giải Ảnh hậu hay sao?"

"Tất nhiên là anh hy vọng em có thể nhận giải, nhưng lần này rất kỳ lạ, có phải em..." Anh đặt tay lên eo Dương Vũ, ánh mắt ẩn chứa sự thâm dò và nồng đạm vẻ uy hiếp: "Anh hy vọng là không phải, chúng ta ai cũng biết cái giới này đen tối đến mức nào, em đừng làm chuyện khiến anh không vui."

"...Lạc Phong, anh làm em sợ quá." Dương Vũ chớp mắt, giãy ra khỏi vòng tay anh: "Em không hiểu anh đang nói gì."

"Thôi, không có gì. Hy vọng chỉ là do anh nghĩ quá nhiều thôi." Lạc Phong nhìn vòng eo nhỏ nhắn của cô rồi lại nở nụ cười lần nữa: "Ăn sáng chưa?"

Dương Vũ rất biết cách quan sát vẻ mặt của người khác, cô bĩu môi làm nũng với anh: "Còn chưa có ăn, người ta muốn đi ăn chung với anh."

Lạc Phong dịu dàng kéo tay cô, đưa cô ra nhà ăn bên ngoài.

Tuy hai người bọn họ trông có vẻ gắn bó với nhau như keo sơn, nhưng đã có hạt giống ma quỷ nảy mầm trong lòng Dương Vũ.

Dã tâm và khát vọng của cô đã làm cô đánh mất lý trí từ lâu rồi.

Lúc hai người bọn họ làm chuyện thân mật với nhau thì Lạc Uyển Linh đã nhanh chóng phong tỏa tin tức Mạn Nhu cũng được mời, đồng thời đi nói với lãnh đạo rằng nhờ có buổi lễ cảm ơn lần trước mới phát hiện ra Mạn Nhu có ý ăn măng khác, thậm chí còn dựng lên chuyện Mạn Nhu muốn rời khỏi Huy Hoàng từ lâu. Lãnh đạo công ty cũng vì thế mà vô cùng bất mãn với cô.

Mạn Nhu lại tỏ ra điềm tĩnh hơn bọn họ nhiều mà di hoàn tất buổi quay phim quảng cáo cho LKU theo lịch làm việc, cùng lúc đó, chị Hy nhận được một cuộc điện thoại của Nasha, nói công ty cô muốn mời Mạn Nhu quay một đoạn phim tuyên truyền từ thiện.

"Dạ được, em nhận luôn chị." Mạn Nhu nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi: "Bên công ty thế nào rồi?"

"Dương Vũ đã đi từ sớm rồi, nghe nói thần kỳ lắm, hai chị em Lạc Uyển Linh nghe lời cô ta cực kì. Chị bực mình ghê, không biết trình độ của ban giám khảo đến đâu mà đến cái loại diễn xuất như cô ta cũng được đề cử, hay là có ai động tay động chân sau màn."

Mạn Nhu bình tĩnh mỉm cười: "Cứ để cô ta sống trong cơn ác mộng tự mình dệt nên ấy đi. Đợi sau khi kết thúc lễ trao giải là cả thế giới biết chân tướng ngay mà thôi."

"A, đúng rồi. Chị nghe nói ban tổ chức có mời em đến tham gia trao giải, nhưng hình như phía công ty vẫn còn chưa biết thì phải, chị nghi ngờ có bàn tay của Lạc Uyển Linh nhúng vô chuyện này." Chị Hy càng nói càng tức: "Vì có thứ người như bọn họ mà cái thế giới này mới bẩn thỉu xấu xa đến thế!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Vợ Ảnh Hậu
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...