Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh vàng sau lưng Ngu Ấu Ninh rũ xuống, áo choàng gấm thêu hình thụy thú phủ trên vai, hoa văn thụy thú trên áo được dệt bằng chỉ vàng bạc, lấp lánh dưới ánh nắng.

Rực rỡ như ngọc vàng châu báu.

Giống như đôi mắt sáng ngời của Ngu Ấu Ninh lúc này.

Ngây thơ, ngờ nghệch, không rành thế sự.

Đây là ánh mắt của Ngu Ấu Ninh có được sau khi rời khỏi chốn biệt viện tối tăm lạnh lẽo kia.

Ngu Ấu Ninh sợ mùi m.á.u tanh nồng nặc, ngay cả trong mơ cũng tránh còn không kịp.

Màu mắt của Thẩm Kinh Châu dần tối lại.

Nơi không có ánh sáng hoàng hôn chiếu đến, đôi con ngươi kia nguội lạnh tối tăm.

Hắn mỉm cười khẽ: “Điện hạ thật sự là mưu tính sâu xa.”

Thẩm Kinh Châu nửa khum ngón tay, gõ nhẹ lên cửa sổ.

“Ta còn chưa đồng ý, ngay cả sính lễ điện hạ cũng chuẩn bị luôn rồi.”

... Sính, sính lễ?

Ngu Ấu Ninh nhìn chim nhạn giấy trong tay Thẩm Kinh Châu, lại nhìn vẻ mặt trêu chọc của Thẩm Kinh Châu.

Hoảng hốt lắc đầu.

Hóa ra chim nhạn là sính lễ, là nàng vội vàng hiểu nhầm.

Mặt Ngu Ấu Ninh lộ vẻ ngượng ngùng, cố gắng giữ thể diện cho mình.

“Sính lễ, sính lễ cũng không sao cả.”

Mỗi bước mỗi xa

Dù sao thành thân cũng chỉ có hai người là nàng và Thẩm Kinh Châu.

Ngu Ấu Ninh mỉm cười, đôi mắt hạnh trong trẻo lấp lánh ánh vàng nhỏ vụn.

“Bệ hạ thích mới là điều quan trọng nhất.”

Thẩm Kinh Châu thoáng ngẩn ra, khóe miệng hiếm khi nở một nụ cười rõ ràng.

“Lời ngon tiếng ngọt.”

Ngu Ấu Ninh chớp chớp mắt như hạt châu, ánh nắng vàng ấm tựa như dòng nước chảy róc rách, trải dài bên chân Ngu Ấu Ninh.

Nàng dường như có chút oán trách về sự hiểu lầm của Thẩm Kinh Châu.

“Cái này cũng tính là lời ngon tiếng ngọt sao?”

Ngu Ấu Ninh ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc, lông tơ nhẵn nhụi rơi trong ánh chiều.

Mắt hạnh trợn lên, đôi môi đỏ mọng của Ngu Ấu Ninh mím chặt, tự biện minh cho mình.

“Nhưng ta thật sự thật sự rất thích bệ hạ.”

Giọng nói của Ngu Ấu Ninh nhẹ lại chậm, như hương rượu say lòng người sau cơn mưa, ngào ngạt mê người.

Môi đỏ căng mọng bóng loáng, đôi mắt luôn dõi theo Thẩm Kinh Châu mở to, như thể liếc mắt một cái có thể nhìn thấu được Ngu Ấu Ninh.

Ngu Ấu Ninh như một viên ngọc thô, không nhiễm chút hạt bụi nào, sạch sẽ tinh khiết.

Không giống như Thẩm Kinh Châu.

Đôi mắt Thẩm Kinh Châu nặng nề, một đôi con ngươi tối đen không thể phân biệt vui buồn, hắn mỉm cười, thờ ơ nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-107.html.]

“Thích đến mức nào?”

Ngu Ấu Ninh ngạc nhiên, hàng mi đen rung rinh trong gió.

Cái thích của phàm nhân, thế nhưng lại có thể đo đếm sao?

Sự kinh ngạc trên mặt Ngu Ấu Ninh không thoát khỏi ánh mắt Thẩm Kinh Châu, hắn cúi đầu, ánh nhìn không nghiêng không lệch nhìn thẳng vào Ngu Ấu Ninh.

Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.

Thẩm Kinh Châu thảnh thơi nói: “Điện hạ thích ta điều gì?”

Giống như chắc chắn Ngu Ấu Ninh sẽ không trả lời được, giọng Thẩm Kinh Châu chậm rãi, không chút biến hóa.

Nếu ngày đó người kéo Ngu Ấu Ninh ra khỏi lãnh cung là người khác, nàng cũng sẽ mang lòng cảm kích với người đó.

Trên đời này, người chán ghét oán hận Thẩm Kinh Châu nhiều như cá chép trong sông, Thẩm Kinh Châu đã sớm quen, xem như bình thường.

Giọng nói của Thẩm Kinh Châu rất nhẹ, lại hỏi một lần nữa.

“Ngu Ấu Ninh, nàng thích ta vì điều gì?”

Sự ngạc nhiên tập trung trong mắt Ngu Ấu Ninh, nàng giương đôi môi đỏ mọng, muốn nói lại thôi.

“Ta…”

Thẩm Kinh Châu liếc nhìn Ngu Ấu Ninh một cái, rồi bất ngờ bứt ra lùi lại.

Nghiêng đầu sang một bên.

Trường bào màu đỏ tươi bỗng bị nắm chặt, giọng nói nhẹ nhàng của Ngu Ấu Ninh ở sau lưng Thẩm Kinh Châu vang lên.

“Ta không biết.”

Thẩm Kinh Châu không biến sắc, như đã sớm đoán trước, đôi mắt đen lạnh nhạt như nước.

Ngu Ấu Ninh cúi đầu, ngón tay trắng như ngọc nắm chặt áo của Thẩm Kinh Châu.

Nàng không hiểu.

Nàng thích Thẩm Kinh Châu rất nhiều, đến nỗi ngay cả Ngu Ấu Ninh cũng không biết mình đã động lòng từ khi nào.

Ngu Ấu Ninh thì thào nói nhỏ: “Ta chỉ... thích bệ hạ.”

Bóng dáng cao ráo của Thẩm Kinh Châu đứng lâu trên sàn gỗ thông, khóe môi hắn hiện lên chút tự giễu.

“Ngu Ấu Ninh, ta không phải là người tốt gì cả.”

Trong mắt người đời, Thẩm Kinh Châu là một Diêm Vương La Sát g.i.ế.c người không chớp mắt, chứ không phải là vị cứu thế trong mắt Ngu Ấu Ninh.

Nàng chưa bao giờ thấy cái “ác” của Thẩm Kinh Châu.

Ngu Ấu Ninh không hiểu vì sao.

Ánh sáng mờ ảo dần dần biến mất dưới chân Ngu Ấu Ninh.

Nàng chậm rãi hạ mắt xuống.

Sau một hồi, suy nghĩ trở lại.

Ngu Ấu Ninh ngẩng cao mặt mày, ánh mắt vượt qua cửa sổ, bỗng nhiên “hả” một tiếng.

Biểu hiện hoang mang bối rối.

Con diều chim nhạn trên bệ cửa sổ không còn thấy đâu, chỉ còn lại ánh chiều tà lưu đầy đất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...