Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xe ngựa đi qua con đường dài, ánh nắng nhỏ vụn xuyên qua cửa sổ, tạo thành những bóng đổ lốm đốm.

Ngu Ấu Ninh không hiểu làm sao, đôi mắt đầy sự ngơ ngác: “... Cố ý?”

Nàng không hiểu, “Tại sao ta lại phải cố ý buông tay Bệ hạ?”

Hiện giờ nàng chỉ ước gì có thể bám riết bên người Thẩm Kinh Châu.

Ngu Ấu Ninh sợ đạo trưởng, sợ lừa hói, sợ bọn họ nhìn thấu dưới lớp da của mình, rằng nàng thực chất là một tiểu quỷ không nơi nương tựa.

Ban chỉ ngọc bích đặt dưới cằm, Ngu Ấu Ninh nhẹ nhàng thì thầm, lặp lại một lần nữa:

“Ta sẽ không buông tay Bệ hạ.”

Ban chỉ ngọc bích lại được Thẩm Kinh Châu thu lại, khóe môi hắn gợi lên một nụ cười nhạt, biết là có tin hay không.

Bên trong xe ngựa, hương thụy lân thơm ngát bay lên, khói nhẹ lượn lờ.

Thẩm Kinh Châu nhắm mắt dưỡng thần, vai choàng áo hình quái thụy thú tơ tằm màu xanh, đôi mắt sắc bén như đang lẩn vào trong làn khói trắng mờ mịt, như một vị tiên nhân không màng thế sự.

Ngu Ấu Ninh ngây ngốc nhìn Thẩm Kinh Châu, một tay chống đầu, chẳng mấy chốc, cơn buồn ngủ ập đến.

Đầu nàng gật gù, vô tình va vào vách xe, Ngu Ấu Ninh bỗng tỉnh dậy, ngỡ ra rằng mình lại cách xa Thẩm Kinh Châu thêm một chút.

Nàng mở mắt mơ màng, ngón tay lặng lẽ nắm lấy một góc áo của Thẩm Kinh Châu, rồi lại thiếp đi.

Hơi thở đều đặn cùng yên tĩnh.

Một lúc sau, Thẩm Kinh Châu đang dựa vào gối nhung bỗng mở mắt, đôi con ngươi tối đen sắc bén sáng rõ, không có chút ý buồn ngủ nào.

Ánh mắt hắn từ tay áo của mình di chuyển lên, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt không phòng bị của Ngu Ấu Ninh.

Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo không trang điểm, đôi mắt hạnh khép hờ, hàng mi dài như bóng cung, dừng dưới mí mắt.

Như một con mèo trắng ngây thơ cuộn tròn trong góc.

Đầu nàng dần dần cúi xuống, bỗng nhiên ngã vào đùi của Thẩm Kinh Châu, Ngu Ấu Ninh vẫn hồn nhiên không hay biết.

Mỗi bước mỗi xa

Thẩm Kinh Châu rũ mắt, ngón tay dài nhẹ nhàng nắm lấy gáy Ngu Ấu Ninh. Nàng có chiếc cổ mảnh mai, như chỉ cần Thẩm Kinh Châu thoáng dùng sức…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-21.html.]

Ánh mắt Thẩm Kinh Châu chợt tối lại.

Bên ngoài xe ngựa vang lên hai tiếng động, Đa Phúc khoanh tay đứng bên cạnh xe, khẽ nói: “Chủ tử, nô tài đã đưa đạo trưởng kia đến, chủ tử có muốn gặp không?”

Xe ngựa không biết từ khi nào đã dừng trước một biệt viện, trong sân hoa nở rực rỡ, cẩm tú tràn mắt.

Trên bậc thang màu xanh ngọc có một nam tử phong trần, chính là đạo trưởng vừa rồi ở trước Trần phủ làm phép bắt quỷ.

Ông ta vốn là kẻ bịp bợm giang hồ chuyên đi lừa gạt, chỉ nghĩ rằng mình bị lật thuyền trong mương, liên tục dập đầu lạy lục với cỗ xe ngựa.

“Tiểu nhân có mắt không trong, đã va chạm đại nhân.”

Ông ta còn tưởng mình đã lừa được Thẩm Kinh Châu, run rẩy lấy ra một xấp ngân phiếu từ trong n.g.ự.c ra, “Đây là toàn bộ gia sản của tiểu nhân, mong đại nhân rộng lượng, tha cho tiểu nhân một mạng.”

Trán ông ta đập vào bậc thang, m.á.u tươi giàn giụa.

Bỗng nhiên một trận gió thổi qua, rèm bạt bay lên, nam tử vừa đúng lúc thoáng nhìn thấy Ngu Ấu Ninh nằm trên đùi Thẩm Kinh Châu.

Ông ta sợ hãi, liên tục xin lỗi, tự tát vào mặt mình vài cái: “Tiểu nhân đáng chết, đã va chạm phu nhân…”

Cái tát rõ ràng vang dội, rơi xuống biệt viện tĩnh lặng, làm kinh động đến yến tước trên cây bay nhảy khắp nơi.

Ngu Ấu Ninh dựa vào đùi Thẩm Kinh Châu như có cảm giác, nàng nhíu mày không vui, khẽ rên một tiếng.

Thẩm Kinh Châu hạ mắt, lơ đãng liếc nhìn Ngu Ấu Ninh, bỗng mở miệng: “Ồn ào.”

Một câu nhẹ nhàng rơi xuống, Đa Phúc đứng bên ngoài xe bỗng giật mình, ông ta giơ tay, lập tức có thị vệ tiến lên.

Nam tử nửa quỳ ở trên bậc thang, không thể nói thêm được gì nữa, miệng bị nhét một mảnh vải bẩn, chỉ có thể “Ưm ưm ưm” đau khổ lắc đầu.

Đa Phúc liếc nhìn xe ngựa, lại nhìn về phía nam tử: “Cô nương ở trên xe ngựa kia, ngươi có từng thấy qua không?”

Nam tử lắc đầu như trống bỏi, hai hàng nước mắt.

Khi đó ông ta dùng gương chiếu Ngu Ấu Ninh, chẳng qua là nhìn thấy nàng ăn mặc bất phàm, chắc chắn là cô nương tiểu thư của đại tộc thế gia nhà ai đó, muốn lợi dụng cơ hội lừa nàng quyên nhiều hương khói, hơn để đuổi ma trừ tà.

Miệng không thể nói, nam tử chỉ có thể quỳ trên mặt đất, dùng giấy bút biện minh cho mình.

Tờ giấy kia nhanh chóng được Đa Phúc trình lên cho Thẩm Kinh Châu.

Những gì nam tử nói không khác gì những gì bọn họ điều tra được, chỉ là ngoài ra, ông ta còn từng g.i.ế.c hại qua không ít trẻ con.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...