Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 141

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngu Ấu Ninh ngẩn người, hoa mắt, nhất thời không biết nên nhìn cảnh đẹp nào cho phải.

“Cái này, chẳng lẽ cùng là vu thuật của Lâu Lan hay sao?”

Cảnh tượng kỳ diệu như vậy, Ngu Ấu Ninh chỉ thấy trong sách.

Nàng quay người, liếc nhìn Thẩm Kinh Châu, cẩn thận dùng ngón tay chọc chọc vào Thẩm Kinh Châu.

“...Bệ hạ, chàng thật sự là, là con người sao?”

Nàng bỗng cảm thấy có chút nghi ngờ Thẩm Kinh Châu là thật hay giả, nếu thật sự là người phàm, làm sao có thể có bản lĩnh thông thiên đến vậy.

Thẩm Kinh Châu nhẹ nhàng cười: “Điện hạ khen người ngược lại thật độc đáo.”

Hắn chỉ cho Ngu Ấu Ninh nhìn lên, hóa ra hoa đào không phải là hoa đào, mà là những khối băng trong suốt được nhuộm màu, chạm khắc thành hình.

Ngu Ấu Ninh đứng giữa “mùa xuân” của Kim Lăng, mê mẩn không rời.

Lại có cung nhân bưng một chiếc hộp gỗ hoàng hoa lý tiến lên, bên trong là khế đất của biệt viện, ghi rõ ba chữ “Ngu Ấu Ninh”.

Ngu Ấu Ninh mờ mịt vô thố, ngẩng đầu nhìn Thẩm Kinh Châu.

Dưới khế đất còn có một đạo thánh chỉ, phong Ngu Ấu Ninh làm Vĩnh An công chúa, hưởng thực ấp* năm nghìn hộ.

*Thực ấp: ở Trung Quốc, hệ thống thái ấp được bắt đầu dưới thời Nhà Thương và phát triển mạnh dưới thời nhà Chu, những nhà cai trị vào thời điểm đó đã tịch thu hoặc chuyển nhượng đất đai cho gia tộc, họ hàng hoặc các quan chức và tướng lĩnh có công. Những vùng đất đó được gọi là "Thực ấp"

Lục công chúa của tiền triều sống lâu năm trong lãnh cung, lần đầu tiên có phong hào, còn có đất phong, biệt viện này cũng là phủ công chúa của nàng bên ngoài cung.

Ngu Ấu Ninh không còn là công chúa vô danh trong lãnh cung nữa. Sau này khi xuất giá, cũng sẽ từ phủ công chúa mà đi ra.

Đạo thánh chỉ nắm trong tay, như nặng tựa ngàn cân.

Ngu Ấu Ninh không hiểu lý do, không biết là tuyết rơi vào mắt hay nước mắt làm mờ tầm nhìn.

Ngu Ấu Ninh khẽ nghẹn ngào: “Nhưng bệ hạ… không phải ghét Vũ Ai Đế lắm sao?”

“Không thể nói là ghét.” Thẩm Kinh Châu lạnh nhạt đáp.

Người có thâm thù đại hận với Vũ Ai Đế là Thẩm gia, chứ không phải Thẩm Kinh Châu hắn.

Thẩm phụ coi Thẩm Kinh Châu thanh kiếm sắc bén dùng để báo thù rửa hận, nhưng không biết trong lòng hắn, Thẩm gia cũng chỉ là bậc thang để hắn bước lên mây xanh.

Trong hộp còn có danh sách sính lễ của Ngu Ấu Ninh, tổng cộng có một trăm hai mươi tám gánh, mười dặm hồng trang cũng chỉ đến vậy.

Ngu Ấu Ninh với hai má phiếm hồng: “...Bệ hạ, sao bệ lại chuẩn bị cả cái này?”

Nàng lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng yêu thích ôm chặt danh sách sính lễ của mình không buông tay, đọc nhanh như gió, xem đi xem lại.

Noãn các đốt hương thụy lân, một góc có đặt một lò xông nhỏ bằng vàng men pháp lang cửu đào.

Trên giá sách cổ có một chiếc bồn thủy tiên bằng men xanh Nhữ Diêu, cùng với một tấm bình phong chạm khắc ngọc bằng gỗ tử đàn.

Ngoài cửa sổ, hành lang thắp sáng ánh nến, cả vườn sáng rực như ban ngày.

Ngu Ấu Ninh ở trên tháp quý phi tựa vào cửa sổ, rèm voan vén lên, nàng không còn nhìn Thẩm Kinh Châu nữa, chỉ chăm chú nhìn những hoa sen băng trong vườn.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc là một hồ băng trong suốt. Trên hồ, vài bông hoa sen đỏ, thật là cảnh đẹp ý vui.

Ngu Ấu Ninh hai tay ôm mặt, không chuyển mắt.

Thẩm Kinh Châu từ phía sau Ngu Ấu Ninh lên tiếng: “Điện hạ thế này là… muốn ở đây xem cả đêm ư?”

Mỗi bước mỗi xa

Ý cười của Thẩm Kinh Châu không đạt đến đáy mắt.

Ngu Ấu Ninh lập tức từ cửa sổ thu đầu về, mở rộng vòng tay quay lại ôm Thẩm Kinh Châu, mặt mày cong cong, âm thanh như chim hót.

“Bệ hạ tặng ta, đương nhiên ta phải xem cho thỏa thuê.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-141.html.]

Thẩm Kinh Châu cúi đầu: “Vậy điện hạ có xem thỏa thuê chưa?”

Ngu Ấu Ninh với mắt cười như trăng rằm: “Bệ hạ tặng ta, làm sao thỏa thuê hết được, đương nhiên là nhìn mãi không chán.”

Nàng từ trong lòng Thẩm Kinh Châu ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc, bỗng nhiên lại cúi xuống, nụ cười trên môi nhạt dần.

“Chỉ là bệ hạ tặng ta nhiều như vậy…”

Nếu là sinh nhật của Thẩm Kinh Châu, nàng không biết có thể tặng gì cho hắn.

Ngu Ấu Ninh cảm thấy có chút âu sầu.

Nàng ngay cả việc đáp lễ cũng không thể.

Khóe môi Thẩm Kinh Châu gợi lên chút ý cười, ngón tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng nâng cằm Ngu Ấu Ninh.

“Sao lại không có?”

Ngu Ấu Ninh nghi hoặc chớp mắt.

Thẩm Kinh Châu cười khẽ: “Điện hạ suy nghĩ kỹ lại đi.”

Ánh mắt hắn đi xuống, dừng lại ở túi hương bên hông Ngu Ấu Ninh.

Thẩm Kinh Châu có ý chỉ.

Ngu Ấu Ninh còn tưởng Thẩm Kinh Châu lại mắc chứng cũ, muốn lấy đồ trong túi hương của mình làm việc khác.

Mắt nàng chợt lạnh, nắm chặt túi hương của mình.

Đôi môi đỏ mọng của Ngu Ấu Ninh mím chặt: “Đây là bệ hạ cho ta, bệ hạ không thể đổi ý.”

Thẩm Kinh Châu nhẹ giọng: “...Ta nói muốn đổi ý khi nào?”

Ngu Ấu Ninh ngẩn ra: “Vậy bệ hạ… muốn làm gì?”

Ánh mắt Thẩm Kinh Châu tối lại: “Chỉ là không biết món này dùng để làm gì.”

Hắn từng chút một tách những ngón tay của Ngu Ấu Ninh ra, tháo túi hương bên hông nàng.

Thẩm Kinh Châu cúi xuống, đôi môi mỏng đặt bên tai Ngu Ấu Ninh.

“... Sao điện hạ không dạy ta?”

Đồng tử của Ngu Ấu Ninh đột ngột co rút.

Khoảnh khắc chớp nhoáng, Ngu Ấu Ninh bỗng hiểu ra điều gì, nàng đột ngột đẩy Thẩm Kinh Châu ra, nhảy xuống khỏi tháp quý phi.

Ngu Ấu Ninh quên cả mang giày, luống cuống tay chân lùi lại hai ba bước.

Trong mắt nàng hoảng hốt, bên tai đỏ bừng: “Chàng chàng chàng…”

Ngu Ấu Ninh nói năng lắp bắp, lưng dựa vào kệ sách, chữ không thành câu.

Đêm tối đen như mực, ngoài cửa sổ tuyết rơi lả tả, phủ khắp khu vườn.

Thẩm Kinh Châu đứng trước cửa sổ, dáng người cao lớn bất động như núi, tay áo rộng thả xuống ánh nến lung linh, ở cổ tay áo khổng tước thêu tiên hạc đứng cao trên đỉnh núi.

Ở nơi ánh sáng không chiếu tới, một gương mặt Thẩm Kinh Châu chìm trong bóng tối, mờ mịt không rõ.

Đôi mắt đen tuyền sâu thẳm như giếng cổ không thể lường đường.

Thẩm Kinh Châu với âm thanh trầm thấp, khóe môi chứa đựng ý cười như có như không.

Hắn cố tình hỏi. “Sao vậy, điện hạ thế này là... không muốn làm phu tử của ta sao?”

Vậy nếu đổi cho hắn, cũng có thể chấp nhận.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 141

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 141
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...