Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 52

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dưới ánh trăng như sương, Ngu Ấu Ninh với đôi má lúm đồng tiền cười như hoa, đôi mắt như nước mùa thu.

Nàng hơi ngửa đầu, ánh mắt như được ánh sáng chiếu rọi, long lanh nhìn Thẩm Kinh Châu.

Hành lang gỗ mun chìm trong ánh trăng, tựa như dòng ngân hà.

Đầu ngón tay Thẩm Kinh Châu khựng lại một chút, thong thả nâng đèn lồng lăn tròn trịa ở trên mặt đất.

Vì để đèn lồng đẹp hơn, Ngu Ấu Ninh còn quấn thêm hai vòng tre bên ngoài tấm vải.

Ánh sáng từ chân nến sáng rực, nhảy múa trên trán Thẩm Kinh Châu.

Một lát sau, hắn cong cong khóe môi, không nói gì.

Ngu Ấu Ninh nghiêng đầu, không hiểu ý Thẩm Kinh Châu.

Mỗi bước mỗi xa

Thẩm Kinh Châu bỗng hỏi: “Trước đây ngươi muốn ra ngoài cung để làm gì?”

……

Xe hương bát bảo lọng xanh với những tua rua châu ngọc đi xuyên qua cửa cung, rồi dừng lại trước chợ đông đúc sầm uất.

Ngu Ấu Ninh một tay vén rèm xe màu xanh thẫm, nhanh chóng nhảy xuống xe ngựa.

Bỗng chốc bị sự ồn ào của con phố làm cho choáng váng.

Trên đường người qua kẻ lại, chen chúc nhau.

Ngu Ấu Ninh lập tức rụt đầu lại, nấp sau lưng Thẩm Kinh Châu, ánh mắt lo lắng nhìn quanh.

Nhìn một cái cờ rượu treo cao, rồi lại quay sang nhìn Thẩm Kinh Châu, tiếp theo là nhìn một gánh hát nhỏ hí kịch biểu diễn trên phố, rồi lại ngoái đầu nhìn Thẩm Kinh Châu.

Giống như bị Thẩm Kinh Châu bỏ rơi vậy.

Đôi tay nhỏ nhắn và trắng trẻo của nàng nắm chặt lấy tay Thẩm Kinh Châu, Ngu Ấu Ninh nửa mặt áp vào cánh tay hắn, chỉ lộ ra đôi mắt lo sợ bất an.

Đôi con ngươi hổ phách trong veo, toàn bộ sự phồn hoa của con phố phản chiếu trong mắt Ngu Ấu Ninh.

Nàng không thể giấu nổi sự ngạc nhiên.

Nhộn nhịp đến thế, nàng chỉ từng thấy trong sách.

Không ngờ lại có một ngày có thể được đặt mình trong đó.

Đêm Trung Thu sương ngọc, sóng vàng mở ra giữa trời xanh*.

*Ngọc lộ trung thu dạ, kim ba bích lạc khai. Trích từ tác phẩm của Từ Phóng “Phụng hòa vũ tương công trung thu cẩm lâu ngoạn nguyệt đắc lai tự.”

Kim phố tỏa hương, con phố dài mười dặm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-52.html.]

Trên đường có những người biểu diễn quấn rắn vàng quanh cổ, con rắn bụng tròn xoe, toàn thân lấp lánh vàng, không có chút màu sắc nào khác.

Miệng phun ra lửa đỏ, đôi mắt sắc lạnh, bỗng mở to miệng, người đi đường không kịp tránh, đồng loạt lùi lại.

Ngu Ấu Ninh hoảng loạn lách sang bên, nàng chỉ lo tránh né, hoàn toàn quên rằng Thẩm Kinh Châu vẫn đứng sau mình, không kịp trở tay đ.â.m thẳng vào trong lòng Thẩm Kinh Châu.

“Bệ hạ...”

Giọng nói bị tiếng ồn ào che lấp.

Mọi người đều lùi lại, Ngu Ấu Ninh chui vào trước n.g.ự.c Thẩm Kinh Châu, chỉ cảm thấy có vô số bàn tay đẩy mình.

Ngu Ấu Ninh cảm thấy tim mình thắt lại, muốn chui sâu vào lòng Thẩm Kinh Châu, không dám ngẩng đầu lên nhìn lại một cái.

Hình dáng nấp trong lòng Thẩm Kinh Châu nhỏ bé và yếu ớt, tóc đen xõa ra, búi cao, trang sức đầy đầu, ánh sáng lấp lánh, dáng vẻ xinh đẹp.

Chiếc cổ tinh tế trắng nõn của nàng hiện lên trong mắt Thẩm Kinh Châu, như ngọc bích trong suốt, hơi thở nóng rực, mang theo hương thơm nhè nhẹ, quấn quýt nơi chóp mũi của Thẩm Kinh Châu.

Ánh mắt Thẩm Kinh Châu dần tối lại.

Hắn đưa một tay ôm lấy lưng Ngu Ấu Ninh, không động đậy nâng tay lên, lập tức có những ám vệ mặc thường phục từ trong bóng tối nhảy ra, thần không biết quỷ không hay lẫn vào đám người.

Dần dần tách biệt Ngu Ấu Ninh khỏi dòng người đông đúc.

Cảm giác ngột ngạt không còn, Ngu Ấu Ninh chậm rãi ổn định lại hơi thở, vừa quay đầu lại, bỗng thấy người biểu diễn đang đưa đầu vào miệng rắn.

Ngu Ấu Ninh kêu lên một tiếng, vội vàng chui vào lòng Thẩm Kinh Châu, hai tay nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của hắn, run rẩy.

Ngón tay nàng run rẩy, màu trắng nhạt không đồng đều.

Ngu Ấu Ninh run rẩy như cái sàng, nói không thành lời: “Hắn... hắn... đầu hắn còn ở đó không?”

Thẩm Kinh Châu chậm rãi giương mắt, nhìn về phía người biểu diễn tạp kỹ đang khoe khoang với khán giả rằng mình vẫn an toàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

“Không biết.”

Ngu Ấu Ninh tò mò dựng thẳng tai lắng nghe, cố gắng phân biệt tình hình của người biểu diễn giữa tiếng ồn ào của quần chúng.

Thẩm Kinh Châu thờ ơ: “Đầu vẫn ở trong miệng rắn, không thấy rõ.”

Ngu Ấu Ninh không kịp kêu lên, ôm chặt Thẩm Kinh Châu không chịu buông.

Nàng sợ nhìn thấy cảnh m.á.u me, cũng sợ thấy người biểu diễn kia mất mạng trong bụng rắn.

Cánh tay ôm lấy eo nhỏ của Ngu Ấu Ninh được thêu chỉ vàng.

Một lát sau, cuối cùng nàng cũng nghe thấy bên tai Thẩm Kinh Châu nhẹ nhàng nói: “Được rồi.”

Mọi người vỗ tay, hoan hô cho màn biểu diễn tuyệt vời của người biểu diễn tạp kỹ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...