Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngu Ấu Ninh không hiểu sao, chỉ có ánh mắt không hề chớp chăm chú nhìn Thẩm Kinh Châu.

Nàng quyết tâm, nghiến răng nói.

“Bệ hạ, quỷ thật sự rất đáng ghét.”

Ngoại trừ nàng ra.

Ngu Ấu Ninh thầm bổ sung trong lòng một câu, “Ngươi không biết ma đáng sợ đến mức nào đâu, tội ác tày trời, làm đủ chuyện xấu.”

Ngu Ấu Ninh thuộc như lòng bàn tay, kể lể từ quỷ không đầu đến quỷ lưỡi dài, rồi từ quỷ lưỡi dài đến quỷ không đầu.

Người không biết lại tưởng rằng Ngu Ấu Ninh ở không phải hành cung hoàng gia, mà là địa phủ âm u.

Tiểu thái giám quỳ phía sau Ngu Ấu Ninh đã hai mắt trắng dã, ngất xỉu trên đất, ước gì có thể mãi mãi hôn mê ở đó.

Ngu Ấu Ninh bị hù cho nhảy dựng, lại nhìn về phía Thẩm Kinh Châu, vẻ mặt to tướng mấy chữ “Ngươi xem, ta không lừa ngươi.”

Trăng lên đầu liễu, bóng nghiêng đổ xuống.

Ánh trời chiều lùi khỏi chân Ngu Ấu Ninh, tiểu thái giám ngã xuống đất đã sớm bị cung nhân kéo đi.

Gió thu thổi qua khắp sân, lá rụng lả tả.

Thẩm Kinh Châu một tay chắp sau lưng, đứng thẳng như ngọc.

Xuyên qua hành lang cùng bức tường xây làm bình phong ở cổng, cái đuôi nhỏ bé phía sau vẫn không rời xa.

Ngu Ấu Ninh theo sát Thẩm Kinh Châu như hình với bóng, miệng khô lưỡi khô, mà không thấy Thẩm Kinh Châu có chút động lòng nào.

Đôi mắt lạnh lùng của hắn vẫn nhạt nhẽo, không có biểu cảm dư thừa.

Một kế không thành, Ngu Ấu Ninh ủ rũ, như con chim cút ướt mưa, không còn sức lực.

“Thôi, ta vẫn là trở về...”

“Ngu Ấu Ninh.”

Bóng đen đứng trước bỗng dừng lại, Thẩm Kinh Châu nghiêng người nhìn.

Đôi mắt lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng trong vườn.

Ngu Ấu Ninh dừng bước, giương mắt nghi hoặc: “... Hả?”

Thẩm Kinh Châu thu ánh mắt lại, giọng nói rất nhẹ, chìm vào giữa sắc thu ngập vườn.

“Chỉ lần này thôi.”

Đôi mắt Ngu Ấu Ninh lập tức sáng lên, như những vì sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-59.html.]

Cung nhân phụ trách trải đệm giường thì trải đệm giường, phụ trách treo rèm thì treo rèm.

Tủ gỗ trắc vàng mở ra, quần áo của nữ tử đầy đủ, ngay cả hộp phấn son cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Cung nhân thầm chậc lưỡi, chỉ nói Thánh thượng anh minh, có thể biết trước mọi việc.

...

Khu săn b.ắ.n Mộc Lan được dựng ở góc tây bắc của sơn trang Thừa An, núi rừng xanh tươi, cây cối rậm rạp.

Mỗi bước mỗi xa

Cờ xí khắp nơi, tiếng trống vang dội đinh tai nhức óc.

Tiểu thái giám khom người, đứng bên ngoài khu săn, thò đầu nhìn, xa xa thấy bóng dáng Đa Phúc, vội vàng tiến lên, đỡ lấy người.

“Dưỡng phụ cuối cùng cũng đến.”

Tiểu thái giám cười toe toét, nịnh hót cười nói: “Con đã biết bệ hạ sẽ không quên dưỡng phụ. Không phải sao, mới đến hành cung một ngày, đã cho người đón dưỡng phụ ra khỏi thành.”

Vết thương trên chân Đa Phúc chưa hoàn toàn lành, giờ đây đi đứng vẫn còn khập khiễng, ông ta chống gậy, trong lòng rõ ràng.

Lần này nào phải Thẩm Kinh Châu khai ân, nếu không phải Ngu Ấu Ninh hỏi thêm một câu, có lẽ ông ta vẫn đang nằm trên giường chịu giày vò.

Trong cung có nhiều hạng người giẫm thấp nâng cao, thấy Đa Phúc bị phạt, bị Thẩm Kinh Châu ghét bỏ, không phải vui sướng khi người gặp họa, thì cũng là bỏ đá xuống giếng.

Đa Phúc kéo lê cái chân bị thương, từng bước một, ông ta thấp giọng nói, “Ngươi là người thông minh, tự nhiên cũng có thể đoán ra hôm nay vì sao ta có thể ra khỏi thành.”

Tiểu thái giám ngẩn người: “Dưỡng phụ có ý là...”

Đa Phúc làm động tác chớ lên tiếng với hắn ta, đưa tay vỗ vai tiểu thái giám: “Sau này gặp được vị đó, đều thu hồi những tâm tư không nên có cho ta.”

Ông ta nhắc nhở: “Ngày trước đối đãi với bệ hạ thế nào, sau này cũng phải đối đãi với nàng ấy như vậy, tuyệt đối không thể có chút nào lơ là khinh thường.”

Chỉ sợ phân lượng Ngu Ấu Ninh trong lòng Thẩm Kinh Châu, không phải một vị hoàng hậu có thể so sánh được.

Chuyện lần này, chỉ sợ cũng muốn khiến mình nhớ đến ân tình của Ngu Ấu Ninh.

Đa Phúc quay đầu hỏi: “Bệ hạ hiện giờ ở đâu?”

Tiểu thái giám gãi đầu: “Hiện tại... Có lẽ đang ở thư phòng thương nghị quốc sự với các đại thần, nhìn canh giờ thì cũng sắp xong rồi.”

Đa Phúc không dám chậm trễ, vội vàng đi đến thư phòng, quả nhiên thấy Thẩm Kinh Châu từ thư phòng bước ra.

Đa Phúc vội vàng khom mình hành lễ, không dám làm bộ làm tịch trước mặt Thẩm Kinh Châu, chỉ nói nhờ phúc bệ hạ, giờ đây thân thể đã bình phục.

Đa Phúc không dám nhắc đến chuyện đêm Trung Thu, giương mặt già nua chỉ cười tươi đầy nếp nhăn.

“Điện hạ hiện đang ở trong vườn xem cược tiền, bệ hạ có muốn đi xem không?”

Theo lý, trong cung không được đánh bạc, nhưng mùa thu săn b.ắ.n thì lại khác.

Trong triều phía trên có vương công quý tộc, phía dưới có thái giám nô bộc, đều có đặt cược và kiếm tiền.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...