Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thế thân kia giống như cái bóng, chỉ có thể sống trong bóng tối suốt ngày suốt đêm, không được nói nửa câu với người khác, cũng không thể đi nhiều thêm bước nào.”

“Nếu như thiếu gia hoặc tiểu thư trong nhà bị bệnh, thế thân cũng sẽ gặp đại nạn.”

“Đại nạn muốn nói thì dài dòng lắm, người chắn tai ách, sao có thể có kết quả tốt, nếu hắn ngăn cản không tốt, khiến tiểu chủ tử của mình bị bệnh khổ sở, thì sẽ có cân nhắc về cách để trừng phạt hắn.”

“Quý nhân kim tôn ngọc quý, những chuyện dơ bẩn như vậy vẫn nên ít nghe thì hơn, tránh làm ô uế tai quý nhân.”

Mặt Ngu Ấu Ninh không còn sắc máu, ngón tay run rẩy thể hiện sự hoảng loạn.

Nàng đột ngột từ trên giường ngồi bật dậy, tay trái nắm chặt khăn lụa che lên ngực, đôi mắt đầy lo sợ.

Ngu Ấu Ninh mấp máy môi, bàn tay mảnh khảnh vươn ra, nắm lấy cổ tay rõ khớp xương của Thẩm Kinh Châu, nàng thấy mắt mình đỏ lên.

Vết thương hình trăng lưỡi liềm cùng lắm chỉ nhỏ bằng hạt gạo, nếu không phải nàng nghe lang quân kể chuyện trước đó nói ra, chắc chắn sẽ không để ý.

Trên mặt trên ngời của thế thân cũng không được để lại sẹo, nếu để lại sẹo, sẽ không còn được chủ nhân sử dụng nữa, vì vậy mới có hình phạt gọi là “Trì hình”.

Thân người Ngu Ấu Ninh lảo đảo như sắp ngã.

Nàng bỗng nhớ lại nam tử ngày ấy ở trong khoang thuyền đã kêu gào với Thẩm Kinh Châu, người đó tự xưng là huynh trưởng của Thẩm Kinh Châu, lại nói Thẩm Kinh Châu không phải là người của Thẩm gia.

Tất cả những dấu hiệu đó đều tiết lộ một điều.

Đôi con ngươi của Thẩm Kinh Châu âm trầm, một tay nâng cằm Ngu Ấu Ninh, hắn trầm giọng: “Sao vậy?”

Lệ từ khóe mắt Ngu Ấu Ninh rơi xuống, nhỏ giọt vào lòng bàn tay Thẩm Kinh Châu.

Thẩm Kinh Châu mỉm cười, cười đến dịu dàng, “Sao lại khóc nữa?”

Bàn tay nâng mặt Ngu Ấu Ninh lên, hơi nâng cao.

Thẩm Kinh Châu cúi đầu, ánh mắt giao nhau với Ngu Ấu Ninh, “Không phải vừa rồi điện hạ đang nói về… vu thuật?”

Ngu Ấu Ninh nâng tay lên, bắt lấy môi Thẩm Kinh Châu.

“Hai chữ ‘vu thuật’ biến mất trong lòng bàn tay Ngu Ấu Ninh.

Thẩm Kinh Châu nghi hoặc nhìn xuống.

Ngu Ấu Ninh nhìn trái nhìn phải, ánh mắt lảng tránh, không muốn nhắc đến chuyện đau lòng của Thẩm Kinh Châu.

“Câu chuyện đó cũng không có gì hay.”

Thẩm Kinh Châu lơ đễnh đáp lại: “Ngày mai điện hạ không gọi người đến nữa sao?”

“Không, không gọi nữa.” Ngu Ấu Ninh bĩu môi, “Bọn họ kể cũng không hay lắm.”

Nói xong, ánh mắt lặng lẽ liếc nhìn cánh tay Thẩm Kinh Châu.

Nhìn một cái, lại nhìn thêm một cái.

Ngu Ấu Ninh lén lút quan sát Thẩm Kinh Châu, nhân lúc hắn không phòng bị, không động tĩnh kéo tay áo rộng của hắn lên.

Xuống chút nữa còn có vài vết thương lưỡi liềm lác đác.

Trong mắt Ngu Ấu Ninh đầy khiếp sợ, nàng nhanh chóng chớp mắt, giấu đi giọt lệ trong mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-134.html.]

Thẩm Kinh Châu cười hai tiếng: “Điện hạ đang làm gì vậy?”

“Ta, ta…”

Ngu Ấu Ninh nắm chặt cổ tay Thẩm Kinh Châu để đứng dậy.

Rèm ngọc lắc lư theo ánh nến, Ngu Ấu Ninh nhẹ nhàng hôn lên môi Thẩm Kinh Châu.

Lông mi dài run rẩy, Ngu Ấu Ninh dè dặt giương mắt lên.

Thẩm Kinh Châu im lặng, đôi mắt đen càng trở nên sâu thẳm.

Ngu Ấu Ninh dũng cảm hơn, lại tiến thêm một bước. Thân ảnh nhỏ xinh của Ngu Ấu Ninh, gần như chui vào trước mặt Thẩm Kinh Châu.

Trong phòng sáng sủa gọn gàng, gió sông thổi phồng áo choàng của Thẩm Kinh Châu.

Hắn khoanh tay đi ra khỏi tước thất, Đa Phúc cầm đèn lồng đi tới.

Ánh sáng vàng nhạt trải khắp mặt đất, chiếu xuống chân Thẩm Kinh Châu.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng xoay xoay ban chỉ, giọng nói bình thản: “Hai người đó còn ở trên thuyền không?”

Mỗi bước mỗi xa

Đa Phúc khom mình hành lễ: “Vẫn ở đó, bệ hạ có muốn triệu kiến không?”

Thẩm Kinh Châu cười một tiếng: “Đi hỏi xem, bọn họ đã nói gì với điện hạ.”

Chưa đầy một khắc, Đa Phúc bước nhỏ đi tới, trình lên Thẩm Kinh Châu ở bên bàn một tờ giấy.

Giấy trắng mực đen, viết đầy đủ những điều mà hai người đó đã nói.

Thẩm Kinh Châu đọc lướt qua nhanh như gió, bỗng nhìn thấy hai chữ “Trì hình”, ánh mắt hắn dừng lại, rồi bật cười.

“Lắm lời.”

Giọng nói lạnh lùng.

Đa Phúc nơm nớp lo sợ: “Hai người đó đã nói những điều không nên nói, nô tài lập tức cho người…”

“Không cần.”

Thẩm Kinh Châu nhẹ nhàng nói, ngón tay gõ gõ lên giấy.

Đa Phúc không rõ tâm trạng vui giận của Thẩm Kinh Châu, lo lắng nói: “Những người kể chuyện này rất thích nói ngoa, nghĩ là điện hạ cũng chỉ nhất thời hứng thú, nên mới cảm thấy hứng thú với hai người đó.”

Đa Phúc cố gắng nói những lời hay, đầy kinh sợ.

Thẩm Kinh Châu bỗng nhiên trầm mặt, khóe mắt hắn mang ý cười, môi mím lại nhìn Đa Phúc.

Đa Phúc lo lắng không yên, không biết mình đã nói sai câu nào, đắc tội với Thẩm Kinh Châu.

Mặt mày ông ta già nua hốc hác: “… Bệ hạ?”

Thẩm Kinh Châu phất phất tay áo, ra hiệu Đa Phúc lui xuống.

Lồng xông được mở lên, Thẩm Kinh Châu tùy tay ném tờ giấy trắng vào trong lồng.

Ngọn lửa đỏ l.i.ế.m láp một góc giấy, chỉ trong chốc lát còn lại một lớp tro mỏng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...