Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 71

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đa Phúc kêu lên một tiếng, vội vàng sai người đi lấy đá lạnh, rồi tự mình chạy đi mời thái y.

Tiếng bước chân vang lên, càng lúc càng xa.

Ngu Ấu Ninh nhận lấy trà ấm từ tay Thẩm Kinh Châu, ngửa đầu uống cạn, lông mày lá liễu vẫn không chịu giãn ra.

“Mở miệng.”

Một bàn tay nắm cằm của Ngu Ấu Ninh, Thẩm Kinh Châu cúi đầu nhìn, ngón tay thon dài cân xứng của hắn chạm vào môi Ngu Ấu Ninh.

Thẩm Kinh Châu cao lớn, bóng dáng của hắn chắn đi ánh nến phía sau.

Ngu Ấu Ninh ngây ngẩn ngẩng đầu lên.

Thẩm Kinh Châu cúi xuống, hơi thở ấm áp từ hắn phả vào mặt nàng.

Ngu Ấu Ninh nín thở, bàn tay trong tay áo nắm chặt lại, chóp ngón tay dính nước hoa phượng tiên được kẹp trong lòng bàn tay.

Hương thụy lân quẩn quanh chóp mũi càng lúc càng nồng, nàng nhìn Thẩm Kinh Châu tiến lại gần sát từng chút một.

Mũi nàng như có như không chạm nhẹ vào mũi hắn.

Rồi lại rời xa.

Thân thể Ngu Ấu Ninh cứng đờ, như rối gỗ trong trò múa rối, để mặc Thẩm Kinh Châu điều khiển.

Miệng hơi mở, đầu lưỡi đỏ ửng hơn cả những nơi khác.

Thẩm Kinh Châu một tay đặt lên môi Ngu Ấu Ninh, nhẹ nhàng ấn xuống. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như mọi khi, không có chút gợn sóng.

Tai Ngu Ấu Ninh ửng đỏ, nàng quay mặt đi tránh ánh mắt của Thẩm Kinh Châu.

“Đừng động.”

Hai chữ lại rơi xuống.

Thẩm Kinh Châu không cho phép, đôi mắt như mực của hắn hạ thấp. Ánh nhìn như ngọn đuốc, chậm rãi lướt qua môi Ngu Ấu Ninh.

Hai gò má nàng như được điểm phấn, mặt Ngu Ấu Ninh đỏ tới mang tai, tim đập loạn nhịp.

Trong khoảnh khắc gần như hít thở không thông, Thẩm Kinh Châu chậm rãi buông Ngu Ấu Ninh ra.

“Cổ họng không bị thương.”

Luồng không khí tươi mới tràn vào mũi, Ngu Ấu Ninh như tìm lại được thân xác của mình, hồn phách quay trở về.

Nàng vỗ vỗ ngực, ngây ngốc nhìn Thẩm Kinh Châu, chỉ cảm thấy toàn thân như bị lửa đốt, hàng mi dài run rẩy như cánh hoa tàn.

Thái y khoan thai đến muộn.

Ông ta không gặp Ngu Ấu Ninh trực tiếp, chỉ nghe Thẩm Kinh Châu nói để kê đơn cho nàng.

“Không có gì nghiêm trọng.” Lưu Lận vuốt râu, “Nếu ngày mai cổ họng điện hạ không có vấn đề, thì có thể không cần uống thuốc này.”

Ngu Ấu Ninh ngậm đá lạnh, nghe Lưu thái y cách bức bình phong nói.

Nhân lúc không ai để ý, nàng lại định với tay lấy một khối đá lạnh.

Đột nhiên bên ngoài tấm bình phong truyền đến một tiếng ho nhẹ.

Ngu Ấu Ninh giật mình, nhìn quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-71.html.]

Trong phòng không có ai, chỉ có tiếng nói của thái y chậm rãi vang lên.

Ngu Ấu Ninh mím môi, lặng lẽ một lần nữa với tay ra bàn lấy đá lạnh.

Thẩm Kinh Châu gõ ngón tay lên bàn, giọng lạnh lùng: “Đa Phúc.”

Đa Phúc cúi người, quay qua bức bình phong, trước mặt Ngu Ấu Ninh gỡ bỏ đá lạnh.

Ngu Ấu Ninh nghiến răng nghiến lợi, tức giận cắn nát viên đá lạnh trong miệng.

Âm thanh kêu răng rắc, như đang khiêu khích Thẩm Kinh Châu.

Lưu thái y đổ mồ hôi như mưa, muốn nói lại thôi: “Bệ hạ, cái này…”

Thẩm Kinh Châu mỉm cười khẽ: “Tiếp tục.”

Rốt cuộc, một vỉ thang bao gạch cua cũng đã vào bụng Ngu Ấu Ninh.

Đêm đã khuya, bóng cây trong sân lắc lư, mưa nhẹ rơi.

Cung nhân dời đèn thả màn, hầu hạ Thẩm Kinh Châu rửa mặt súc miệng.

Chiếc áo rộng tay màu vàng đỏ mềm mại, Thẩm Kinh Châu cầm cuốn sách, nhờ vào chiếc gương đồng sáng bóng, ánh mắt hắn từ từ chạm vào Ngu Ấu Ninh.

Ngu Ấu Ninh quẫn bách quay đi, rồi chậm rãi quay lại, nàng lắp bắp mở lời, nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Bệ hạ, đã khuya rồi.”

“Ừ.”

Ngu Ấu Ninh ngồi trên bàn tròn hình hoa mai, ánh mắt do dự, một lúc lâu mới nhỏ giọng nói.

“Ngươi… không về Đông viện nghỉ ngơi sao?”

Trong điện, có thể nghe thấy được cả tiếng kim rơi, ánh nến lấp lánh, không một tiếng động.

Hồi lâu không nghe thấy Thẩm Kinh Châu đáp lại, Ngu Ấu Ninh lén lút nâng mí mắt lên.

Thẩm Kinh Châu với đôi mắt như cười như không: “Ngu Ấu Ninh, ngươi cho rằng trẫm là cung nhân mang thức ăn tới ư?”

Ngu Ấu Ninh không dám, nàng vội vàng phủ nhận: “Ta không có!”

Dứt lời, nàng lại nhẹ nhàng thêm một câu, “Thực ra ngươi có thể, có thể để Đa Phúc công công mang đến.”

Thẩm Kinh Châu cười khẽ: “Ông ta là cung nhân của ngươi?”

Mỗi bước mỗi xa

Ngu Ấu Ninh lắc đầu.

Nàng thực sự muốn nói rằng những cung nhân khác cũng có thể, hầu hạ Thẩm Kinh Châu không chỉ có Đa Phúc, nhưng tiếc là Ngu Ấu Ninh chỉ quen biết Đa Phúc, nên đành thôi.

Cúi đầu ngượng ngùng.

Cung nhân khẽ khàng bước vào, lấy quả cầu xông hương bằng bạc chạm rỗng treo trước giường, thay hương mới.

Ngu Ấu Ninh khẽ động mũi, ngạc nhiên khi cung nhân thay bằng hương thụy lân mà Thẩm Kinh Châu thường dùng, chứ không phải hương nga lê trướng trung trước đó.

Ngu Ấu Ninh chỉ nghĩ đến việc tối nay Thẩm Kinh Châu nghỉ lại đây, không nghĩ nhiều.

Bước trên thảm lông cừu đến trước giường, Ngu Ấu Ninh lại lặng lẽ lùi lại hai ba bước.

Nếu Thẩm Kinh Châu thật sự muốn thành thân với Triệu Nhị tiểu thư, thì nàng sợ rằng cũng không thể nằm chung với Thẩm Kinh Châu nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...