Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cỏ dài oanh bay, trên bãi săn có dựng một cái đài cao, bốn phía treo mành trúc kim ti đằng hồng.

Từng nhóm cung nhân tay bưng chậu gỗ sơn, toàn thân mặc lụa là gấm vóc, đi lại giữa bàn tiệc.

Váy áo bay bổng, thướt tha muôn vẻ.

Trên bàn trà bằng gỗ trúc bày biện ba món bình lò, cung nhân nửa quỳ trước bàn, tay cầm quạt hương bồ quạt lò nấu trà.

Không lâu sau, một chén trà thái bạch quỳnh hoa được bưng đến trước mặt Ngu Ấu Ninh.

Trong trà có thêm những bông hoa quế vàng nhỏ, hương trà tỏa ra thơm ngát nức mũi.

Ngu Ấu Ninh một tay cầm quạt ngà có dệt hình mỹ nhân, khuôn mặt yêu kiều với má lúm đồng tiền gần như ẩn sau chiếc quạt, đôi mắt nhút nhát không dám ngẩng nhìn lên.

Thẩm Kinh Châu không có ở đây, Ngu Ấu Ninh lại trở thành một kẻ nhút nhát không dám nhìn thẳng vào người khác.

Nàng cố gắng thu mình sau chiếc quạt, che khuất tầm nhìn.

Âm thầm cầu nguyện trong lòng rằng cung nhân đừng nhìn mình, càng đừng nói chuyện với mình.

Người từ trong cung ra, quy củ đương nhiên là rất nghiêm ngặt.

Nhìn thẳng vào chủ tử được coi là mạo phạm, thật ra điều này Ngu Ấu Ninh không cần lo lắng, nhưng nàng vẫn lo âu hãi hùng, lo rằng nếu cung nhân hỏi mình xin chỉ thị điều gì đó...

“Mời điện hạ dùng trà.” Cung nhân cung kính hành lễ, quỳ trước bàn của Ngu Ấu Ninh.

Ngu Ấu Ninh ngây ngẩn gật đầu, trong lòng thầm cầu nguyện “Đi mau đi mau đi mau” ....

Đột nhiên, nàng ngẩng đầu, không thể tin nổi từ sau chiếu quạt ló ra đôi mắt.

“... Đa Phúc?”

Sự ngạc nhiên và vui mừng trong mắt Ngu Ấu Ninh không thể giả vờ, Đa Phúc quỳ xuống, lại một lần nữa thi lễ với Ngu Ấu Ninh.

Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông ta tươi cười: “Lão nô đã gặp điện hạ.”

Ngu Ấu Ninh vội vàng bảo người đứng dậy, trong lòng thật sự tò mò: “Ông không phải đang dưỡng bệnh ở kinh thành sao, sao lại đến hành cung? Thân thể đã bình phục chưa?”

Mỗi bước mỗi xa

Đa Phúc cười: “Phiền điện hạ quan tâm, chẳng qua chỉ là bệnh nhẹ thôi, không đáng nhắc đến.”

Đa Phúc tìm lý do để lảng tránh cho qua, cuối cùng lại hỏi: “Điện hạ vừa rồi... có phải đang tìm bệ hạ không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-61.html.]

Ngu Ấu Ninh gật đầu: “Ta vừa từ trong vườn ra, không thấy bệ hạ, theo lý thì hắn giờ phải...”

Lời nói chưa dứt, một trận ồn ào theo gió thu bất ngờ vang lên bên tai Ngu Ấu Ninh.

Nàng bị hù nhảy dựng.

Ngẩng nhìn lên.

Trong ánh vàng rực rỡ của ngày thu, một người ngược sáng ngồi trên lưng ngựa, mặc trường bào hoa văn tường vân màu vàng sáng, bên trong được lót lớp da chồn màu trắng.

Thẩm Kinh Châu chân đi ủng da đen, chân dài vắt trên ngựa, mặt mày lạnh lùng bễ nghễ nhìn xuống.

Ánh nắng chói mắt đậu lên bờ vai của hắn, thậm chí cũng trở nên ảm đạm mờ nhạt.

Ngu Ấu Ninh thất thần nhìn một lúc, nàng chỉ đứng đó ngẩn ngơ.

Khi hồi thần, Ngu Ấu Ninh đã lùi về sau mành trúc.

Ánh sáng mùa thu xuyên qua khe hở, bóng dáng Thẩm Kinh Châu cao lớn, phong độ thanh nhã.

Con ngựa dưới thân là Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử, ngoan ngoãn nghe lời, không chút nào nhìn ra dấu hiệu dã tính khó thuần.

Đa Phúc khoanh tay đứng phía sau Ngu Ấu Ninh: “Ngựa của bệ hạ đang ngồi là giống ngựa trăm năm có một, tính tình rất mãnh liệt, cũng chỉ có bệ hạ mới có thể thuần phục.”

Nhớ lại những gì đã nghe thấy trong vườn trước đó, Đa Phúc liếc mắt, nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay đua ngựa, điện hạ có đặt cược không?”

Ngu Ấu Ninh chỉ lo lắng về con thỏ nướng của mình, nào nhớ đến việc đua ngựa?

Nàng nhỏ giọng “À” một tiếng, quẫn bách nói: “Chưa có.”

Tiền bạc mang theo trên người của Ngu Ấu Ninh đều dùng để đặt cược cho cuộc săn bắn, giờ đây túi bên hông trống rỗng, nửa đồng bạc cũng không thấy bóng dáng.

Nàng tháo chiếc ngọc bội ngọc bích lưu vân điệp vũ bên hông xuống, “Lấy cái này đặt cược đi.”

Ngu Ấu Ninh với lúm đồng tiền như hoa, “Dù sao thì bệ hạ cũng sẽ không thua, ta cũng không sợ ngọc bội này sẽ đi mà không về.”

Vẻ mặt Đa Phúc cười tươi: “Điện hạ nói lời này, nên nói trước mặt bệ hạ mới đúng. Nếu bệ hạ biết điện hạ có phần tâm ý này, chắc chắn sẽ rất vui.”

Nhớ lại những gì Ngu Ấu Ninh đã nói với Kỷ Trừng trước đó, Đa Phúc liền cảm thấy da đầu run lên.

Dù mất bò mới lo làm chuồng, vẫn còn hơn là bị giày vò trong lo âu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...