Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chim sẻ lặng lẽ bay qua không trung, những chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống.

Ngu Ấu Ninh hai tay trống rỗng, dáng người mảnh mai chậm rãi đi qua hành lang gỗ mun.

Chiếc váy dài lướt đất, rườm rà hoa lệ.

Người cung nhân trước đây dạy Ngu Ấu Ninh làm diều, nơm nớp lo sợ đứng hầu dưới mái hiên.

Nhìn thấy Ngu Ấu Ninh nhẹ nhàng bước tới, cung nhân luống cuống tay chân tiến lên, kinh hồn bạt vía.

“Điện hạ, diều... bệ hạ có còn thích không?”

Chiếc diều đó là nàng ta dạy khâu từng đường kim, nếu có thể khiến Thẩm Kinh Châu thích, thì trên mặt cung nhân cũng sẽ có ánh sáng.

Nhìn thấy ánh mắt Ngu Ấu Ninh không vui, trong lòng cung nhân thắt lại, vội vàng quỳ xuống.

“Điện hạ, nô tỳ, nô tỳ…”

Nàng ta nghĩ rằng mình làm không tốt, làm liên lụy đến Ngu Ấu Ninh.

Ngu Ấu Ninh ngơ ngác: “Ngươi quỳ làm gì?”

Cung nhân muốn khóc mà không ra nước mắt, nức nở không thành tiếng, hết sức lo sợ.

Ngu Ấu Ninh nhẹ nhàng nói: “Ngươi đứng dậy đi, bệ hạ chưa từng nói không thích con diều đó.”

Kiềm chế nỗi lo lắng khi nói chuyện với người sống, Ngu Ấu Ninh nắm chặt khăn tay, nhẹ nhàng nói.

“Ngươi có biết làm thế nào để đến trường đua ngựa không?”

Nếu muốn săn chim nhạn, nàng còn phải học cưỡi ngựa trước.

Có lẽ do giọng Ngu Ấu Ninh quá thấp, hoặc cung nhân đang chìm trong cảm xúc lo lắng, nàng ta ngạc nhiên mở to mắt.

“... Điện hạ nói gì?”

“Trường đua ngựa.”

Ngu Ấu Ninh nói ngắn gọn.

Nàng đã ở bên Thẩm Kinh Châu được một thời gian dài, hành động và lời nói cũng đã học được năm sáu phần, chỉ là Ngu Ấu Ninh vẫn chưa nhận ra.

Ngu Ấu Ninh khẽ ho hai tiếng, không ai biết nàng đang cất giấu nỗi lo sợ khẩn trương trong lòng.

Ngu Ấu Ninh từng chữ từng chữ: “Ngày mai ta muốn đến trường đua ngựa.”

Cung nhân nghe xong, vội vàng đáp “vâng”, khom người lùi lại chuẩn bị.

Vạn sự khởi đầu nan.

Thấy không ai bắt nạt mình, Ngu Ấu Ninh lại bắt đầu cáo mượn oai hùm.

“Còn nữa, bảo bếp chuẩn bị chút bánh nhân táo, trước đây ta ăn nấm tùng nhung thấy cũng được.”

Cung nhân nào dám trái lời Ngu Ấu Ninh, liên tục đáp “vâng”.

Nếu Ngu Ấu Ninh có đuôi, chắc chắn lúc này sẽ đung đưa khiến người khác hoa mắt.

Ngu Ấu Ninh cảm thấy có chút tiếc nuối.

Nếu khi nàng làm quỷ đã quen biết Thẩm Kinh Châu, học được từng cử chỉ của hắn, có lẽ địa phủ cũng không có con quỷ nào dám bắt nạt mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-108.html.]

Ngu Ấu Ninh thả chậm bước chân, thuộc như lòng bàn tay: “Còn có bánh anh đào, canh hạt sen…”

Cung nhân khó xử, do dự nói: “Cái này…”

Ngu Ấu Ninh định học Thẩm Kinh Châu gõ gõ tay vịn, nhưng lúc này ở trong sân, không có tay vịn nào để gõ.

Ngu Ấu Ninh đành tạm dừng suy nghĩ, nàng nhíu mày khó chịu.

Cung nhân vội vàng giải thích: “Bánh anh đào khó tiêu hóa, bệ hạ đã dặn trước, điện hạ không được ăn nhiều.”

Hóa ra Thẩm Kinh Châu đã có lời dặn trước, không phải cung nhân cố ý cắt xén.

Hai hàng lông mày của Ngu Ấu Ninh giãn ra, gật đầu: “Ta đã biết.”

Có lẽ đã biết trước sự xuất hiện của Ngu Ấu Ninh, nên trong chuồng ngựa đã có cung nhân dọn dẹp quét tước từ sớm, không còn mùi khó chịu nào.

Cung nhân dẫn đến cho Ngu Ấu Ninh một con ngựa nhỏ mận chín, trong tay trên trán đều mướt mồ hôi.

Run rẩy khom mình hành lễ với Ngu Ấu Ninh.

Mỗi bước mỗi xa

“Nô tài, nô tài ra mắt điện hạ.”

Ngu Ấu Ninh lướt mắt nhìn qua tiểu thái giám, trong lòng nghi hoặc: “... Ghế đỡ đâu?”

Ba chữ nhẹ nhàng rơi xuống, tiểu thái giám bỗng chao đảo quỳ rạp xuống đất.

“Nô tài, nô tài…”

Tiểu thái giám nói lắp bắp, không thể nói thành câu.

Ngu Ấu Ninh nhíu mày.

Bỗng một cái tát vang lên bên tai, Ngu Ấu Ninh giật mình, phản xạ lùi lại hai ba bước.

Hai tròng mắt khiếp sợ.

Tiểu thái giám không biết từ khi nào đã ngẩng mặt lên, tự tát vào mặt mình.

Dấu tay rõ ràng in trên mặt.

Một tiếng rồi lại tiếp một tiếng.

Trong miệng tiểu thái giám lầm bầm: “Nô tài biết sai rồi, nô tài biết sai rồi, xin điện hạ tha tội.”

Âm thanh như khóc.

Giọng nói mỗi lúc một cao, giọng nói thê lương sắc nhọn chứa đầy hoảng hốt vô thố.

Ngu Ấu Ninh liên tục bảo người đứng dậy.

Tiểu thái giám như không nghe thấy, tay vẫn tiếp tục tát vào mặt mình.

Cuối cùng lại dập đầu lạy lục Ngu Ấu Ninh.

Âm thanh vang vọng, trán đập xuống đất chảy máu.

Trong miệng hắn ta không còn gọi là “điện hạ”, mà là “bệ hạ”.

Rồi lại bắt đầu ngửa mặt lên trời cười lớn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...