Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt hồ gợn sóng lấp lánh, hai bóng dáng một cao một thấp nửa ngồi trên bờ.

Ngu Ấu Ninh một tay cầm một cụm hoa cúc đường, cánh hoa màu vàng nhạt yểu điệu như tiên nữ, thanh khiết tao nhã.

Mưa rơi lất phất bên chân Ngu Ấu Ninh, chiếc ô trúc nghiêng nghiêng đứng trên đất ẩm, che cho Ngu Ấu Ninh và Kỷ Trừng khỏi cơn mưa trên đỉnh đầu.

Ngu Ấu Ninh cẩn thận ngắt một cánh hoa.

Mưa thu m.ô.n.g lung, những giọt mưa nhỏ như ngọc trai rơi xuống xung quanh Ngu Ấu Ninh.

Nữ tử dung mạo xinh đẹp, mắt sáng như sao.

Trong mắt Kỷ Trừng vừa giật mình ngớ ra, cũng vừa kinh ngạc say mê.

Cánh hoa nằm giữa ngón tay Ngu Ấu Ninh, nàng tò mò cầm cánh hoa hướng về phía màn mưa, trong lòng lại một lần nữa ngạc nhiên về món ăn của phàm nhân.

“Cái này… thật sự có thể ăn sao?”

“... Có, có thể.”

Kỷ Trừng nói lắp bắp, lưỡi suýt nữa uốn lại không thẳng nổi.

Thiếu niên hắng hắng giọng, quay đầu đi chỗ khác, nhưng vẫn không nhịn được, tỉnh bơ lén lút nhìn Ngu Ấu Ninh.

Cuối cùng lại cảm thấy mình đã mạo phạm, Kỷ Trừng thong thả chuyển ánh mắt đi.

Hắn ta chưa bao giờ thấy nữ tử nào đẹp hơn Ngu Ấu Ninh.

Mặt hắn ta đỏ bừng từ cổ lên mang tai, Kỷ Trừng ho nhẹ một tiếng, “Tất nhiên có thể ăn, đây là hoa cúc đường, người ở Mân Nam thường dùng nó để nấu ăn, nếu thêm một chút đậu phộng và dầu vừng, hương vị sẽ càng ngon.”

Ngu Ấu Ninh nghe mà mê mẩn.

Kỷ Trừng đã thấy cùng nếm qua đủ thứ, đều là những món nàng chưa từng thấy trong sách, như dê nướng nguyên con ở Tây Bắc, hay cá chua ngọt Tây Hồ ở Kim Lăng, hay trứng tráng hàu giòn ngon ở Lĩnh Nam.

Đủ loại như thế, nhiều không đếm xuể.

Ngu Ấu Ninh tạm thời chưa có cơ hội thưởng thức trứng tráng hàu, nhưng hoa cúc đường thì có thể thử một chút

Cánh hoa vàng nhạt nằm giữa môi, bỗng từ phía sau truyền đến một giọng nói trầm khàn: “... Ninh Ninh.”

... Ninh Ninh.

Giọng nói rất quen thuộc với Ngu Ấu Ninh, nhưng hai chữ “Ninh Ninh” thì nàng chưa từng nghe qua.

Nàng nghi hoặc quay đầu lại.

Qua màn mưa, Ngu Ấu Ninh nhìn thấy Thẩm Kinh Châu đứng dưới ô. Màn mưa trong trẻo lạnh lẽo che phủ, như mây khói mờ ảo, m.ô.n.g lung mơ màng.

Ngu Ấu Ninh cắn cánh hoa ngẩn người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-36.html.]

Lại không biết người khác nhìn nàng, tựa như nhìn người trong tranh.

Nước và trời hòa quyện một màu, mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Một cơn gió thu thổi qua, chiếc ô trúc trên đầu Ngu Ấu Ninh lung lay sắp rơi.

Gió thổi làm cho làn váy của Ngu Ấu Ninh bay lên, nàng không kịp để ý, đôi mắt cười cong cong, tựa như trăng sáng.

Sắc màu rực rỡ, vây quanh khuôn mặt xinh đẹp với má lúm đồng tiền của Ngu Ấu Ninh, nàng thấp giọng thì thầm: “Bệ hạ.”

Cánh hoa cúc đường rơi xuống đất, Ngu Ấu Ninh bỗng đứng dậy, nâng váy chạy về phía Thẩm Kinh Châu.

Kỷ Trừng kinh ngạc, hắn ta muốn đưa tay ngăn lại. Váy của Ngu Ấu Ninh lướt qua đầu ngón tay hắn ta, Kỷ Trừng chỉ nắm được một làn mưa.

Hắn ta ngây dại ngẩng đầu nhìn.

Trong màn mưa lạnh, Ngu Ấu Ninh chạy đến dưới ô của Thẩm Kinh Châu, giọng điệu và hành động thân mật quen thuộc.

“Bệ hạ cũng đến Ngự hoa viên sao?”

Ngu Ấu Ninh ôm hoa cúc đường, lắc lắc trước mặt Thẩm Kinh Châu, “Đây là hoa cúc đường, Kỷ công tử nói có thể ăn.”

Mỗi bước mỗi xa

Ngu Ấu Ninh nghiêng đầu nhìn Thẩm Kinh Châu, “Bệ hạ đã nếm qua chưa?”

Ánh mắt Thẩm Kinh Châu mang ý cười, nhưng nụ cười kia hòa nhã không giống như thường ngày.

Hắn nhận lấy áo choàng từ tay Đa Phúc, không một tiếng động khoác lên vai Ngu Ấu Ninh.

Hờ hững quay đầu sang bên.

Kỷ Trừng đứng như trời trồng, tay chân luống cuống.

Hắn ta không phải lần đầu tiên gặp Thẩm Kinh Châu, nhưng chưa bao giờ có cảm giác kinh hồn bạt vía như thế này.

Cái liếc mắt nhàn nhạt kia lạnh như băng, không rét mà run.

Mang theo áp lực và đe dọa chỉ có riêng ở người ở địa vị cao.

Kỷ Trừng nói không thành lời: “Ta, ta...”

Chưa nói xong, vai hắn ta lập tức bị lão phụ thân nhà mình tát một cái.

Kỷ lão tướng quân nhíu mày, ra sức ra hiệu cho Kỷ Trừng: “Đồ ngốc, còn không mau hành lễ với bệ hạ!”

Nói xong, lại khom người chắp tay với Thẩm Kinh Châu: “Khuyển tử còn nhỏ, để bệ hạ chê cười.”

Thẩm Kinh Châu xoay xoay ban chỉ trong tay, giọng nói nhạt nhòa.

“Tướng quân nói đùa, trẫm lại thấy Kỷ tiểu công tử trẻ tuổi đầy hứa hẹn.”

Kỷ lão tướng quân mặt đầy tươi cười, đang định khiêm tốn vài câu, bỗng nghe Thẩm Kinh Châu nhẹ nhàng nói.

“Ngày khác đưa đi quân doanh một chuyến, vừa lúc để học hỏi kinh nghiệm một chút.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...