Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đầu quay sang bên kia, Ngu Ấu Ninh quay mặt đi, không nói gì.

Nàng nghi ngờ Thẩm Kinh Châu cố ý như vậy.

Cánh tay ôm quanh eo nàng vẫn chưa buông ra, Ngu Ấu Ninh một tay chống vai Thẩm Kinh Châu, mùi thuốc thoang thoảng lan tỏa.

Có lẽ vừa mới bôi thuốc, Thẩm Kinh Châu chỉ mặc trường bào, cổ tay áo có chút lấy dính máu.

Hắn với ánh mắt lạnh lùng xẹt qua tay áo dính máu, như thể không phải tay mình bị thương.

Thẩm Kinh Châu để tay sau lưng, đôi mắt thanh thoát.

Ngu Ấu Ninh nhìn theo, ngơ ngác chớp mắt.

Thẩm Kinh Châu dường như không ổn, trên người luôn có vết thương.

Ngu Ấu Ninh thì thầm: “Sao bệ hạ lại bị thương nữa?”

Thẩm Kinh Châu không nói gì, cúi mắt nhìn vào đồ chơi nhỏ Ngu Ấu Ninh nắm chặt trong tay.

Ngón tay nhẹ nhàng nâng lên: “... Cái quỷ gì vậy?”

Thẩm Kinh Châu chăm chú nhìn nửa ngày, vẫn không thể nhận ra Ngu Ấu Ninh đang cầm thứ gì trong tay.

Ánh mắt Ngu Ấu Ninh sáng lên, như bảo vật đưa con tiểu quỷ trong tay đến trước mặt Thẩm Kinh Châu.

“Bệ hạ cũng thấy đây là một tiểu quỷ sao?”

Nàng tưởng rằng ngoài mình ra, không ai có thể nhận ra.

Quả thật người nàng yêu thích, ánh mắt sẽ không kém.

Ngu Ấu Ninh đắc ý, lại âm thầm khen mình một câu.

Một cái đầu quỷ ghê tởm bất ngờ xuất hiện trước mắt Thẩm Kinh Châu, chỉ cách hắn khoảng một gang.

Nếu không phải người đứng trước mắt là Ngu Ấu Ninh, có lẽ đầu đã sớm lìa khỏi người.

Ngu Ấu Ninh đắc ý: “Đây là ta làm từ lông của Lê Lê, vốn định tặng cho bệ hạ…”

Giọng nói yếu dần, Ngu Ấu Ninh đột nhiên im bặt, môi mím nhìn về bóng cây ngoài cửa sổ.

Ánh mắt không biết để đâu.

Con tiểu quỷ này, vốn là vật kỷ niệm giữa nàng và Thẩm Kinh Châu, nhưng tiếc là sự việc xảy ra đột ngột, không kịp tặng đi.

Ngu Ấu Ninh chậm rãi hạ mắt, không nói thêm gì nữa.

Con tiểu quỷ siết chặt trong lòng bàn tay.

Khóe mắt Thẩm Kinh Châu hàm ý cười: “Sao lại không nói tiếp?”

Ánh mắt hắn hạ xuống, rơi vào bàn tay Ngu Ấu Ninh đang nắm chặt, Thẩm Kinh Châu nhẹ giọng.

“Ta còn tưởng rằng, đây là món quà bồi thường cho việc điện hạ đã hôn trộm.”

“Quà bồi thường gì, cái này vốn là ta…”

Đôi mắt màu hổ phách của Ngu Ấu Ninh dần dần mở to, Ngu Ấu Ninh nghẹn họng trân trối, lưỡi như bị thắt lại.

Giọng nói Ngu Ấu Ninh lắp bắp, không mạch lạc, nàng đột ngột lùi lại: “Ta ta ta ngươi ngươi ngươi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-97.html.]

Mỗi bước mỗi xa

Thẩm Kinh Châu quả nhiên đã biết từ sớm.

Sự khiếp sợ như mưa rền gió dữ, cuốn lấy Ngu Ấu Ninh, nàng đứng tại chỗ, tay chân luống cuống.

Ngu Ấu Ninh nói lắp: “Nhưng mà không phải, cũng không phải hôn trộm.”

Nàng chỉ vô tình đụng môi đỏ vào mắt Thẩm Kinh Châu.

… Hai lần.

Chỉ có vậy thôi.

Ngu Ấu Ninh gật đầu với Thẩm Kinh Châu, như để xác nhận lời mình nói không phải giả, lại lặp lại một lần nữa.

Không biết là tự lừa mình dối người, hay là đang thuyết phục Thẩm Kinh Châu.

Thẩm Kinh Châu khẽ cười một tiếng: “Đến đây.”

Ánh nến vàng ấm áp lặng lẽ rơi trên vai Thẩm Kinh Châu, hắn mặc áo trắng, mặt mày dịu dàng như tranh.

Ngu Ấu Ninh nghe lời đi tới, ngẩn ngơ đứng trước mặt Thẩm Kinh Châu.

Trong lòng tràn đầy lo âu.

Thẩm Kinh Châu: “Gần hơn một chút.”

Ngu Ấu Ninh bước thêm nửa bước, không hiểu vì sao.

Thẩm Kinh Châu nhẹ giọng: “Ngẩng đầu lên.”

Gió tràn vào, trong phòng rèm ngọc va chạm lẫn nhau, những viên ngọc lung linh phản chiếu hình bóng hai người ôm nhau.

Ngọn nến lung lay như gợn sóng trên mặt hồ, cũng như váy của Ngu Ấu Ninh vương trên tay áo Thẩm Kinh Châu.

Chân nàng như không còn sức.

Ngu Ấu Ninh chống một tay lên bàn, sau đó lại bị Thẩm Kinh Châu kéo vào trong tay áo.

Nàng không biết đã trôi qua bao lâu.

Có thể là một tách trà nhỏ, một nén nhang.

Ngay trước khoảnh khắc hơi thở của nàng sắp cạn, Thẩm Kinh Châu cuối cùng cũng chịu buông nàng ra.

Đôi mắt đen huyền phản chiếu gương mặt đỏ hồng của Ngu Ấu Ninh, trắng ngần như ngọc không tỳ vết, tóc mai rối bời.

Giống như phấn mỏng, hai má Ngu Ấu Ninh ửng hồng, môi đỏ như ánh nắng ban ngày.

Môi hồng bóng bẩy thêm phần sáng bóng, cho du là son môi không thể so sánh.

“Ngươi, ngươi…”

Mặt đỏ tai hồng, Ngu Ấu Ninh đứng ngẩn ngơ, như không biết đường về.

Vô vàn lời nói chất chồng nơi bờ môi, nhưng nàng không thể thốt ra nửa câu.

Thẩm Kinh Châu mỉm cười, đầu ngón tay chạm vào môi đỏ của Ngu Ấu Ninh, nhẹ nhàng vuốt ve.

Giống như phu tử khẳng khái hào phóng, Thẩm Kinh Châu nhẹ nhàng nói.

“Điện hạ.”

“Đây mới thật sự là hôn trộm.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...