Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió lay động ngọn cây, bóng trúc rơi xuống con đường đá xanh.

Tì nữ run rẩy, nhìn Ngu Ấu Ninh với ánh mắt thương hại đồng tình, như thể thấy được số phận bi thảm của nàng.

Thiên hạ này ai cũng biết Thẩm Kinh Châu tàn nhẫn và u ám, trong mắt hắn không dung thứ được dù chỉ một hạt cát.

Tì nữ gần như phải chôn mặt xuống đất, suýt nữa ngất xỉu.

Thẩm Kinh Châu lười biếng không thèm liếc tới nửa ánh mắt, chỉ chậm rãi xoay những hạt phật châu tử đàn nhỏ trong tay: “Đa Phúc.”

Đa Phúc ngay lập tức tiến lên, vẫy tay, dẫn ba tì nữ rời đi.

Ông ta khom người, lặng lẽ lùi vào chỗ tối.

Chỉ chốc lát, trên con đường đá xanh chỉ còn lại hai bóng dáng cao thấp.

Thẩm Kinh Châu đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt không tiếng động rơi trên gương mặt Ngu Ấu Ninh. Gương mặt kia trắng trẻo không phấn son, đôi mắt như nước mùa thu trong veo, không chút hoang mang hay lo lắng.

Những người khác khi thấy Thẩm Kinh Châu, không phải kinh sợ, thì là lòng đầy căm phẫn.

Nhưng như Ngu Ấu Ninh, tâm không vướng bận, Thẩm Kinh Châu vẫn là lần đầu tiên gặp được.

Khóe môi hắn khẽ gợi lên, ý cười như ánh nắng mùa thu, nhẹ nhàng và mỏng manh.

Như thể không nghe thấy lời đại bất kính vừa rồi của Ngu Ấu Ninh, Thẩm Kinh Châu chỉ hỏi: “Chữ của điện hạ, đã luyện xong chưa?”

Ngu Ấu Ninh cảm thấy chột dạ, chuyển từ hạt châu liếc nhìn lá rụng trên mặt đất, rồi nhìn bóng trúc trên lối đi.

Tiểu quỷ không biết nói dối, Ngu Ấu Ninh cũng không.

Nàng vùi đầu vào trên đầu gối, ấp úng đáp: “Vẫn chưa.”

So với việc luyện chữ, Ngu Ấu Ninh thích đọc sách hơn. Đọc sách chỉ cần phí mắt, còn luyện chữ không chỉ phí mắt mà còn phí cả tay.

Ánh nắng như tơ lụa chậm rãi vắt ngang giữa Thẩm Kinh Châu và Ngu Ấu Ninh, ánh sáng đan xen, như sóng nước tụ lại.

Thẩm Kinh Châu nhìn bóng đen co lại trên đất, không nói một lời.

Ngu Ấu Ninh thử nâng mắt lên, lại ngẩng đầu lên, e dè nhìn Thẩm Kinh Châu.

“Ta, ta sai rồi sao?”

Khóe môi Thẩm Kinh Châu hơi nhếch lên, mang theo chút ý cười.

Hắn không trả lời câu hỏi của Ngu Ấu Ninh.

Cho đến khi đèn được thắp sáng, Ngu Ấu Ninh vẫn không thấy Thẩm Kinh Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-29.html.]

Căn phòng trống trải, trên bàn sơn mạ vàng có đặt một chiếc lư hương.

Có lẽ biết được điều kiêng kỵ của Ngu Ấu Ninh, tì nữ cúi người đặt thức ăn xuống rồi lặng lẽ rời đi.

Từ đầu đến cuối, không ai dám ngẩng đầu nhìn Ngu Ấu Ninh, càng không ai dám nói chuyện với nàng.

Ngu Ấu Ninh cầm một chén nhỏ chè tổ yến long nhãn táo đỏ, cẩn thận từ trên chén giương mắt lên.

Cả phòng thanh tĩnh, không một bóng người.

Nếu như ngày trước, có ăn có uống mà không bị ai quấy rầy, đối với Ngu Ấu Ninh mà nói, đó chẳng khác gì cuộc sống của thần tiên.

Nhưng giờ đây nàng chỉ cảm thấy kỳ lạ.

Hình như… thiếu thiếu điều gì đó.

Bữa tối nhạt nhẽo như nhai sáp, Ngu Ấu Ninh ăn mà tâm không ở đây, ăn thì không ngon mà bỏ thì tiếc.

Ăn xong, tì nữ lặng lẽ vào phòng, không tiếng động thu dọn chén đĩa trên bàn, rồi mang nước trà đến cho Ngu Ấu Ninh súc miệng.

Ngu Ấu Ninh ôm chén trà, hít sâu một hơi làm tiếng trống cổ vũ tinh thần: “Bệ hạ đâu?”

Giọng nàng rất nhẹ, như lông hồng lướt qua mặt hồ, không để lại gợn sóng nào.

Tì nữ ngạc nhiên ngẩng đầu: “Điện hạ nói gì ạ?”

“Ta…”

Ngu Ấu Ninh nhìn quanh, lại nhìn vào chén trà nóng trong tay, “Ta, ta muốn gặp Bệ hạ.”

Trong biệt viện có thể nghe được tiếng kim rơi, đèn lồng tứ giác treo ở mái hiên, từ xa liếc mắt nhìn lại như dải ngân hà lấp lánh.

Ngu Ấu Ninh không gần không xa đi theo tì nữ, băng qua hành lang, rẽ qua bức tường xây làm bình phong ở cổng, từ xa, một ngọn nến sáng trong đêm đen.

Giọng nói trầm đục của Đa Phúc vang lên: “Trấn Quốc công có lẽ đã hiểu nhầm, nên mới tặng vũ cơ đến. Bệ hạ yên tâm, nô tài đã đuổi đi hết rồi.”

Sáng nay Thẩm Kinh Châu nghị sự ở thư phòng, mặc dù cách một bức bình phong, nhưng những đại thần lại tinh mắt vẫn thấy được bóng dáng yểu điệu lướt qua.

Mỗi bước mỗi xa

Trấn Quốc công lập tức tìm hai vũ cơ dáng dấp quyến rũ tới.

Đa Phúc khoanh tay, trong lòng nom nớp lo sợ.

Cũng không biết Trấn Quốc công đã ăn phải gan hùm mật gấu gì, dám nhét người đến bên cạnh Thẩm Kinh Châu.

Ông ta chưa bao giờ thấy Thẩm Kinh Châu đối xử với nữ nhân nào…

Khóe mắt nhìn thấy Ngu Ấu Ninh đi qua dưới mái hiên, Đa Phúc lập tức im lặng, đổi lời: “Bệ hạ, điện hạ đến.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...