Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Thai Kiều

Chương 70

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngu Ấu Ninh hối hận.

Mưa thu vẫn chưa ngừng, kéo dài xa xăm.

Tây viện vắng vẻ, không một bóng người, tĩnh lặng không có ai nói chuyện.

Gió thổi mang theo những hạt mưa nhỏ lất phất, một cơn gió thổi qua, lá rụng lả tả từ trên cao xuống, phủ đầy bậc thang ngọc bích.

Trong noãn các đèn dầu sáng sủa, ánh nến nhảy múa trên màn giường.

Ngu Ấu Ninh trằn trọc không yên.

Trước giường hoa gỗ trầm hương treo một quả cầu xông hương bằng bạc chạm khắc tinh xảo, khói nhẹ lượn lờ bay lên.

Giường gỗ đàn hương chạm khắc hoa văn, treo quả cầu xông hương bằng bạc chạm lỗ, khói xanh bay lên.

Không phải hương thụy lân mà Ngu Ấu Ninh quen thuộc, cung nhân hầu hạ nói rằng đây là hương nga lê hướng trung, được làm từ nga lê*, thêm hương đàn hương cùng trầm hương.

*nga lê (lê ngỗng): là một loại lê vỏ mỏng, cùi dày, mùi thơm nồng

Đây là loại hương liệu đang thịnh hành gần đây ở kinh thành, rất được các phu nhân tiểu thư yêu thích.

Hương liệu thì tốt, nhưng không phải loại Ngu Ấu Ninh thích.

Nàng vẫn thích hương thụy lân trong điện của Thẩm Kinh Châu hơn.

… Thẩm Kinh Châu.

Sao lại nghĩ đến hắn nữa?

Ngu Ấu Ninh ngồi bó gối trên giường, ảo não gõ đầu, trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen, hối hận không thôi.

Nếu biết như vậy, trước đó ở tiệc, nàng nên ăn hết bát gạch cua rồi mới rời đi.

Tiệc tối không yên lòng, Ngu Ấu Ninh ngay cả bữa tối cũng không ăn được hai miếng, giờ đây đói đến mức n.g.ự.c muốn dán vào lưng.

Bát gạch cua đầy ắp, hương vị chắc chắn rất ngon, không biết cuối cùng có phải Thẩm Kinh Châu được hời luôn hay không.

Đều do Thẩm Kinh Châu, nếu không phải hắn đột nhiên nhắc đến Triệu Nhị tiểu thư, Ngu Ấu Ninh cũng sẽ không rời đi giữa chừng…

… Thẩm Kinh Châu?

Sao lại nghĩ đến hắn nữa?

Ngu Ấu Ninh ôm đầu, miệng lẩm bẩm: “Không thể nghĩ nữa, không thể nghĩ nữa…”

Một mùi hương thụy lân quen thuộc thoảng qua mũi.

Ngu Ấu Ninh nghi hoặc mở một mắt.

Trong ánh nến lay động, Thẩm Kinh Châu mặc áo đỏ thẫm, bên ngoài là áo choàng lông cáo trắng, hắn nhíu mày, đôi mắt đen bình tĩnh.

Thân hình cao ráo như tùng trúc, đứng thẳng tắp.

Gặp quỷ ư?

Nàng học được thuật triệu hồi khi nào, sao lại gọi được Thẩm Kinh Châu đến đây?

Ngu Ấu Ninh nhanh chóng nhắm mắt lại, bưng hai tay lại.

Nàng chậm rãi xoay người, từng chút từng chút một, chỉ dám quay lưng về phía Thẩm Kinh Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/de-thai-kieu/chuong-70.html.]

Rèm châu ngọc được kéo lên, Đa Phúc đứng sau một bức bình phong, cung kính cúi người.

“Bệ hạ, thang bao* gạch cua đã xong.”

*thang bao: loại bánh bao có canh bên trong.

Ngu Ấu Ninh dựng tai lắng nghe.

Đa Phúc cười nói: “Thang bao gạch cua này là món đặc sản của quản sự trong cung, phải ăn khi còn nóng mới ngon, nhân cũng làm từ cua và tôm tươi, điện hạ chắc chắn sẽ thích.”

Ngu Ấu Ninh dựng đứng hai tai.

Âm thanh Thẩm Kinh Châu nhạt nhòa: “Dọn xuống đi.”

Hình dáng đứng trước giường xoay bước đi ra ngoài, không nhanh không chậm.

Một bàn tay nhỏ từ phía sau đưa ra, run rẩy nắm lấy áo choàng của Thẩm Kinh Châu.

Thẩm Kinh Châu dừng bước, nhìn sang.

Ngu Ấu Ninh tóc đen xù xì, buông lỏng ở phía sau. Mày nhíu lại như có chút uất ức, đôi mắt sáng trong như nước, như thung lũng trong trẻo sau cơn mưa.

Thẩm Kinh Châu không vội vàng: “Buổi tối điện hạ chỉ dùng một bát canh tổ yến, nửa miếng bánh phù dung.”

Ngu Ấu Ninh ngây ra gật đầu.

Thẩm Kinh Châu cười khẽ, từ tay của Ngu Ấu Ninh kéo áo choàng ra: “Chắc hẳn là không có khẩu vị.”

Ngu Ấu Ninh lập tức lên tiếng: “Không phải.”

Nàng chớp mắt mấy cái, “Trước đó không có khẩu vị, giờ thì tốt rồi. Bệ hạ, ta muốn ăn thang bao gạch cua.”

Áo choàng từ đầu ngón tay tuột xuống, Ngu Ấu Ninh quay lại nắm lấy cổ tay Thẩm Kinh Châu.

Khi da thịt chạm nhau, Ngu Ấu Ninh bỗng nhớ ra điều gì, lập tức buông tay, bàn tay chống lên chăn gấm, ngẩng đầu mong ngóng nhìn Thẩm Kinh Châu.

Thẩm Kinh Châu nhẹ giọng: “Trẫm còn tưởng điện hạ gần đây bận rộn, ngay cả cơm cũng không kịp ăn.”

Ngu Ấu Ninh tròn xoe đôi mắt, mơ hồ không hiểu.

Nàng bận rộn khi nào?

Mỗi bước mỗi xa

Sao Thẩm Kinh Châu cứ nói những điều mà nàng nghe không hiểu.

Thẩm Kinh Châu cười cười, hoa văn tường vân trên áo choàng lấp lánh dưới ánh nến, như mang theo ánh vàng.

Đa Phúc rất nhanh mang thang bao đến, trong hộp gấm nhiều màu viền tơ vàng có khoảng mười cái thang bao nhỏ tinh xảo.

Vỏ bánh bao tinh xảo đặc sắc, mỏng và đầy nhân, trên cùng điểm thêm gạch cua.

Ngu Ấu Ninh vốn đã đói bụng, thấy thang bao gạch cua, đâu còn nghĩ đến những chuyện khác.

Đũa bạc trong tay, Ngu Ấu Ninh không chờ được nữa cắn một miếng, nước dùng nóng hổi tràn ra trong miệng.

Ngu Ấu Ninh mở to hai mắt, theo phản xạ tìm chậu súc miệng.

Trước mặt rơi xuống một cái chén gốm xanh, giọng Thẩm Kinh Châu lạnh nhạt đột ngột vang lên bên tai.

“Nhả ra.”

Ngu Ấu Ninh làm theo lời, đầu lưỡi bị bỏng đỏ ửng, hơi nóng cuộn trào giữa môi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Thai Kiều
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...