Tin đồn nhà họ Giang chỉ là một chuyện không đáng chú ý nhất trong vô số thông tin phức tạp mà Hạ Uyên nghe được mỗi ngày.
Anh rất bận, thường xuyên đến cả ăn cơm cũng không kịp.
Thỉnh thoảng còn có vài tình huống đột xuất.
「Anh, không phải là họp phụ huynh cho em sao?」
Lời vừa dứt, Hạ Tranh ở đầu bên kia nhớ đến gương mặt gầy đi không ít của anh trai dạo gần đây, lại nói:
「Anh không đi cũng không sao, để bảo mẫu đi cũng như vậy thôi.」
Hạ Uyên day day ấn đường: 「Thế còn ra thể thống gì nữa, gửi thời gian và địa điểm cho anh đi.」
Mẹ Hạ gần đây đã bay ra nước ngoài tham gia một buổi đấu giá, nếu không với tính cách hiểu chuyện của em trai anh, cậu cũng sẽ không đến làm phiền anh.
Đến trường đúng giờ.
Hạ Uyên đi về phía lớp học, khi đi qua một khúc quanh, suýt nữa thì đ.â.m sầm vào một người.
Không giống với những cô bé trên đường cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh.
Cô gái kia ngẩng đầu nhìn anh một cái, hai mắt thậm chí còn chưa kịp tập trung đã lại cúi đầu xuống, lí nhí nói:
「Xin lỗi, anh.」
Khiến Hạ Uyên bất giác liên tưởng đến cành hồng vũ trụ thiếu nước mà anh thoáng thấy khi đi qua sân vườn sáng nay, ủ rũ không sức sống lẫn trong một đám đồng loại đang đua nhau khoe sắc.
Lúc này có lẽ đã bị người làm vườn cắt bỏ rồi.
Anh hờ hững đáp một câu không sao, rồi lướt qua cô.
Nhưng chưa đầy mười phút sau, liền lại trông thấy cô ấy.
Trong lớp học, cô cúi gằm đầu đứng ở hàng ghế sau, bên cạnh có một vị quý bà đang ngồi, đá quý đeo trên người nhiều đến mức gần như khiến người ta hoa cả mắt.
Trên bảng đen dán sơ đồ chỗ ngồi của học sinh, Hạ Uyên lướt mắt qua.
Giang Niệm Vãn... hình như đã nghe qua ở đâu đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-thuc-ma-ngo-nhu-mo/chuong-21.html.]
Mãi đến khi nghe cô gọi người phụ nữ kia là "Bác gái cả", anh mới nhớ ra, thì ra là cô nhi của nhà họ Giang.
Buổi họp phụ huynh rất bình thường.
Về mặt học tập của Hạ Tranh, hay nói đúng hơn là về mọi mặt, trước nay chưa bao giờ cần người khác lo lắng.
Sau khi kết thúc, Hạ Uyên không ở lại lâu, làm xong việc đã gần nửa đêm.
Anh lại đi qua sân vườn, lại phát hiện cành hồng vũ trụ mà anh vốn nghĩ sẽ bị cắt bỏ vẫn còn đứng đó, có lẽ là do nó ẩn mình quá kín đáo, người làm vườn không chú ý đến.
Ánh mắt anh dừng lại trên đó hai giây.
Hôm sau lúc ăn sáng, anh nói với em trai:
「Bạn nữ họ Giang trong lớp các em, dưới tiền đề không ảnh hưởng đến bản thân em, hãy chăm sóc con bé một chút cho phù hợp.」
Hạ Tranh có chút bất ngờ.
Cậu đương nhiên biết hoàn cảnh của Giang Niệm Vãn, nhưng trên thế giới này người có số phận bi thảm quá nhiều rồi, cậu chưa bao giờ nghe anh trai mình xen vào chuyện của ai.
「Có phải là nhà cô ấy có làm ăn qua lại với nhà mình không?」
Hạ Uyên "ừm" một tiếng.
...
Sau đó một thời gian rất dài, Hạ Uyên xoay vần giữa các loại hội nghị, đàm phán, tiệc rượu.
Bố Hạ những năm đầu lao lực thành bệnh, năm nay sức khỏe không được tốt lắm, bầy sói rình rập xung quanh, anh phải khiến bản thân trưởng thành nhanh nhất có thể.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô gái ở nhà mình, Hạ Uyên không hề cảm thấy bất ngờ.
Vừa bước ra khỏi cửa xe, anh đã bắt gặp một bóng lưng vội vã rời đi.
Dù cho trời đã tối mịt, dù cho chỉ là một góc nghiêng, anh vẫn nhìn ra được dấu vết đã từng khóc trên mặt cô, bèn hỏi em trai:
「Dạo này con bé có thường đến không?」
Hạ Tranh lắc đầu: 「Cũng ổn ạ, chỉ là thỉnh thoảng thực sự ấm ức quá, sẽ đến tìm em ngồi một lát.」
--------------------------------------------------