Người đàn ông không biết tôi nghe không hiểu, mỉm cười với tôi như để an ủi.
Tôi rất muốn mỉm cười đáp lại.
Nhưng khóe miệng lại như treo hai quả tạ chì.
Thôi vậy, không khóc đã là giỏi lắm rồi.
Tuy tôi và Hạ Tranh là thanh mai trúc mã, nhưng anh trai của cậu ấy thì tôi thật sự không hiểu rõ lắm.
Anh ấy là trưởng nam kiêm người thừa kế được định sẵn của nhà họ Hạ.
Thân phận của Hạ Uyên không thể gói gọn trong hai chữ "cao quý".
Để tránh một vài phiền phức, anh ấy luôn sống ẩn dật, hành tung bí ẩn.
Mấy lần ít ỏi tôi gặp anh ấy, đa phần đều là ở các buổi tiệc tối lớn.
Anh ấy được đủ loại nhân vật vây quanh ở giữa như sao vây lấy trăng.
Khóe môi cong lên một độ cung vừa vặn, ung dung đối phó với những ánh mắt hoặc cung kính, hoặc nịnh nọt, hoặc tham lam.
Còn tôi lúc đó đứng ở một góc nhìn anh ấy từ xa, trong lòng đã nghĩ gì nhỉ?
Ồ.
"Nếu có thể để tôi và người đàn ông chói mắt này trở thành người một nhà, thì dù cho phải ở biệt thự lái siêu xe tôi cũng cam lòng!"
Ông trời đã nghe thấy lời cầu xin của tôi.
Nhưng không nghe hết.
Điều tôi muốn là kiểu người một nhà như anh chồng và em dâu cơ.
Chứ không phải kiểu người một nhà như chồng với vợ, trời ạ!
Trên bàn ăn.
Hạ Tranh ngồi đối diện tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-thuc-ma-ngo-nhu-mo/chuong-3.html.]
Tôi cố nén sự thôi thúc muốn hỏi anh ấy ngay tại chỗ, liều mạng và cơm vào miệng.
Chẳng bao lâu sau, trước mặt tôi đột nhiên có thêm một cái bát nhỏ.
Bên trong đầy ắp thịt cá trắng nõn, miếng nào cũng được gỡ sạch xương.
Tôi như một cái máy vừa chạm phải từ khóa, mở miệng định nói lời cảm ơn.
Còn chưa kịp thốt ra một âm tiết nào, cằm tôi đột nhiên bị người ta giữ lấy.
Ngay sau đó, một gương mặt đẹp trai không chê vào đâu được phóng đại trước mắt tôi.
“Ưm...!”
Hôm nay tôi đã cảm ơn Hạ Uyên tổng cộng ba lần.
Lần đầu tiên, sự chú ý của anh ấy hoàn toàn đặt vào cách xưng hô "anh A Uyên".
Lần thứ hai, anh ấy khẽ cau mày, không nói tiếng nào.
Còn bây giờ, anh ấy đã nhận ra tôi đang khách sáo với mình.
Cảm giác mềm mại truyền đến từ trên môi, tôi đến thở mạnh cũng không dám.
Cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ.
Hạ Tranh, người nãy giờ vẫn im lặng ăn cơm, ngẩng đầu lên, ánh mắt tối đi, có chút hoảng hốt dời tầm mắt đi nơi khác.
May mà còn để ý có người bên cạnh, Hạ Uyên chỉ chạm nhẹ vài giây rồi lùi ra.
Anh ấy rũ mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ như đ.í.t khỉ của tôi:
"Không nói cảm ơn à?"
Cảm ơn?
Có biết nói tiếng người không vậy?
--------------------------------------------------