Nhưng sự thật thì—anh không có tình cảm với cô gái kia sao?
Vài tiếng gõ cửa kéo Hạ Uyên về với thực tại.
「Hạ tổng, đã đến lúc khởi hành ra sân bay rồi ạ.」
Hạ Uyên nhắm mắt lại, gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu.
「Đi thôi.」
...
Ai ai cũng nói nhị thiếu gia nhà họ Hạ thật biết đầu thai.
Phía trước có người anh trai tài năng vượt trội, đã che chắn cho cậu biết bao nhiêu sóng gió.
Thế nhưng bây giờ.
Chiếc "ô" này đột nhiên lại muốn để lọt một chút mưa.
「Anh, tối nay anh định đến phòng cô ấy ngủ sao?」
Từ hai mươi mốt đến hai mươi lăm tuổi, những trải nghiệm trên thương trường đã sớm khiến Hạ Uyên trở nên điềm tĩnh trước mọi biến cố.
Nhưng nghe thấy câu này, anh vẫn sững người mất mấy giây.
「Lý do.」
Hạ Tranh mím môi, không muốn nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-thuc-ma-ngo-nhu-mo/chuong-23.html.]
Nhưng dù cậu không nói, Hạ Uyên cũng đoán được đại khái tâm tư của em trai mình.
Bao năm nay, người anh trai như anh vốn sống thanh tâm quả dục, bên cạnh chưa bao giờ thiếu người quyến rũ, nhưng chưa một ai thành công.
Nói theo cách của người ngoài thì chính là "sống như một tòa cổng trinh tiết lạnh như băng".
Cho nên trong mắt Hạ Tranh, lúc đó anh tất sẽ đẩy cô gái kia ra và quở trách một trận.
Mà cô gái kia vốn đã có chút sợ anh, từ đó chắc chắn sẽ biết giữ mình hơn.
Hạ Uyên đột nhiên có chút buồn cười.
Và anh cũng thật sự bật cười.
Ngay mấy hôm trước, anh đã được hội đồng quản trị quyết nghị bổ nhiệm làm tổng giám đốc.
Địa vị lên cao cùng quyền hành thực chất trong tay, đồng nghĩa với việc anh không cần phải bận rộn như trước nữa, cũng không còn bị người khác kìm kẹp khắp nơi.
Anh nhìn về phía chậu hoa Sao Trời được trồng lại trên ban công.
Từ một chút trắc ẩn ban đầu, dần dần chuyển thành thương hại, rồi đến sau này là thương tiếc.
Anh có thể chăm tốt một đóa hoa không?
Chắc là có thể.
「Có thể mà.」
Toàn văn hoàn
--------------------------------------------------