Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một tiếng nổ vang trời bóp méo cả không gian, một màn huyễn tượng lướt qua rồi tàn ảnh của Trọng Lâu đang ôm Khuynh Thành bỗng nhiên nháng lên đã thấy họ đứng bên ngoài trận pháp mà trong đó lại xuất hiện hình ảnh của hơn một chục sát thần.

“Chuyện gì thế này?” một gã sát thần kêu lên thất thanh rồi nhanh chóng né người tránh khỏi một luồng điện xà đang phóng tới.

“Ta cũng không biết nữa!” gã khác lên tiếng rồi cũng rất nhanh chóng né đi một đạo thiên lôi, sắc mặt gã chợt biến sắc, Thiên lôi trận này thậm chí còn lợi hại hơn cả trận pháp mà bọn họ đã bày, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

“Mau nghĩ cách phá trận nếu không thì chúng ta sẽ chết cả lũ mất!”

Diệp Khuynh Thành sắc mặt nhợt nhạt chậm rãi bước đến trước mặt bọn chúng nở nụ cười thâm sâu khó lường: “Mùi vị Thiên lôi trận thế nào? Các ngươi muốn phá trận chỉ sợ sẽ không dễ dàng đâu!”

“Ngươi...” gã sát thần đứng gần Khuynh Thành nhất giận dữ vung tiên khí chém tới nhưng là không thể nào chạm tới được Khuynh Thành.

“Cẩn thận!” một gã khác nhanh chóng phi tới kéo gã này sang một bên, ngay lúc này thì một đạo điện xà cực mạnh phóng xuống.

“Chúng ta đi giúp Kim Bằng cùng Hồng Loan!” Khuynh Thành khi nãy còn rất yếu nhưng nhờ có Trọng Lâu vận khí giúp bảo vệ tim mạch cộng thêm cô có nuốt kim đan Lam Tố để lại nên lúc này cũng đã phục hồi được phần nào.

Mấy chục gã sát thần truy sát Hồng Loan cùng Kim Bằng đang vây chặt lấy cả hai khiến Hồng Hồng Loan và Kim Bằng không thể nào tấn công được tới Tiên đế.

Một cao thủ đẳng cấp Kiêm tôn cao cấp hậu kỳ đột ngột vén vạt áo bào lên, một ngọn lửa khổng lồ lập tức phun ra táp vào Kim Bằng cùng Hồng Loan tứ phía.

“Bày trận!” gã hô lên một tiếng, đây chính là trận pháp lợi hại nhất của bọn chúng – Thiên hỏa trận.

Kim Bằng vốn chẳng sợ lửa nên nhanh chóng triển khai tấn công, trực tiếp há mồm nuốt chửng ngọn lửa của Thiên hỏa trận sau đó lập tức nhả ra một ngọn lửa cường hãn hơn cả.

Hồng Loan rất đau đầu, đối với ngọn lửa của Thiên hỏa trận nó không thể làm gì khác hơn là tránh né. Thiên hỏa trận này lợi hại nhất chính là ở chỗ nếu không giết hết tất cả những kẻ bày trận thì không có cách nào giải được cả.

“Hồng Loan, ngươi ra đối phó với lão tặc kia đi, ở đây đã có ta lo liệu! Ông đây nhất định sẽ dạy dỗ đàn lừa trọc đầu này đến nơi đến chốn!”

Bảy mươi hai sát thần kẻ nào cũng cạo trọc đầu nghe Kim Bằng gọi mình là đàn lừa trọc đầu lập tức nổi giận, những ngọn lửa phun vào Kim Bằng càng lúc càng dữ dội hơn cả.

“Các cháu ngoan, ông cảm ơn các cháu đã cho ông ăn, ông thật sự đang rất đói bụng đây!” Kim Bằng nói rồi há mỏ đớp lửa vẻ hết sức ngon lành khiến đám người kia giận tím mặt mà không biết phải làm sao.

“Không xong rồi, con Kim Bằng này không sợ thiên hỏa.”

Gã này vừa dứt lời thì Kim Bằng phun luôn một ngọn lửa như lũ quét trút xuống khiến những ngọn lửa thiên hỏa quay ngược lại tấn công đám sát thần. Bảy mươi hai sát thần cũng không phải chỉ là hư danh, bọn chúng chỉ khẽ phất tay áo là đã có thể hóa giải tất cả thiên hỏa đang lao tới.

Đám sát thần thấy Thiên hỏa trận không có tác dụng với Kim Bằng thì lập tức chuyển mục tiêu tấn công sang Hồng Loan.

“Bọn lừa trọc đầu vô liêm sỉ!” Kim Bằng thấy đối phương chuyển hướng tấn công bực mình nói. Xét về công lực thì nó không thể thắng Hồng Loan được nhưng Thiên hỏa trận này thật sự rất hợp với khẩu vị của nó, giết đám sát thần thì nó không đủ sức nhưng là muốn bọn chúng bị thương chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Mấy chục gã sát thần mặc kệ Kim Bằng gào thét mà lao vào tấn công Hồng Loan, vẻ mặt chúng vô cùng hưng phấn khi tìm được người sợ Thiên hỏa trận.

“Con chim phao câu thối nhà ngươi còn lượn lờ gì ở đó hả? Lông của ta cũng sắp bị bọn chúng thiêu trụi rồi đây này!” Hồng Loan mặt mũi nhem nhuốc gào to về phía Kim Bằng.

“Con chim phải gió nhà ngươi chẳng phải rất có bản lĩnh sao vì cớ gì lại sợ đám lửa nhắt ấy?” Kim Bằng vênh mặt tiếp tục lượn lờ quanh đó khiến Hồng Loan tức đến nỗi hận không thể xông ra bóp chết nó.

Trọng Lâu cùng Khuynh Thành tới nơi thấy một màn như vậy không nhịn được phì cười, bây giờ là lúc nào rồi mà hai con chim này còn có thể khiêu khích, đấu khẩu với nhau như vậy?

“Ta đi xử lý Tiên đế, bên này giao cho các người!” Trọng Lâu linh thức truyền âm cho cả bọn rồi nhanh chóng phi thân truy kích Tiên đế.

“Khuynh Thành, cô cứ ngồi trên lưng tôi kẻo thiên hỏa sẽ làm bị thương cô mất!”

Khuynh Thành cười bí hiểm nhìn Kim Bằng, “Ngươi yên tâm, thiên hỏa làm sao có thể thiêu đốt ta được?” nói rồi tàn ảnh nháng lên liền biến mất không bóng dáng.

Một gã sát thần đột ngột ngã xuống, người ta chỉ thấy Khuynh Thành tay cầm Tử thanh bảo kiếm đang mỉm cười đứng sau lưng gã từ lúc nào không hay.

“Giết nó đi!” đám sát thần còn lại tức giận gào thét, một trận đại thiên hỏa lập tức tràn tới nhưng là còn chưa kịp chạm tới Khuynh Thành thì cô đã lại một lần nữa biến mất.

Đám sát thần tưởng rằng Khuynh Thành đã bị thiên hỏa đốt cháy nên rất đắc ý mà không hề biết rằng giờ này Khuynh Thành ở trong xuyến không gian cũng đang mỉm cười bí hiểm.

Lại một tên sát thần nữa ngã xuống, Khuynh Thành một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt của những người xem. Đám sát thần hoang mang cực độ, chuyện gì đã xảy ra? Tại sao nó vẫn còn sống được chứ? Một trận thiên hỏa nữa lập tức phóng thẳng vào Khuynh Thành.

“Ta không tin không thiêu chết được nhà ngươi!” một gã sát thần hét lên.

Khuynh Thành cười lớn, muốn giết cô thì phải xem Lam Tố của cô có đồng ý hay không đã chứ?

“Nó chết chưa?” một gã nhìn khoảng không trước mặt nghi hoặc hỏi.

“Ta cho rằng lần này nhất định là nó chết rồi!”

“Cứ đốt thêm một lúc nữa đi, dù nó bây giờ chưa chết thì lát nữa cũng phải hồn phi phách tán thôi, ta không tin nó cũng không sợ lửa như con Kim Bằng kia!”

Kim Bằng nghe bọn sát thần nói chuyện mà thấy khó chịu trong người, chẳng lẽ nó không sợ lửa thì chúng lập tức xếp nó vào hàng quái thai sao? Được lắm, đã vậy nó nhất định phải cho đám người này biết mức độ quái thai của nó!

“Con chim phải gió ơi, ngươi hãy hành hạ bọn chúng thật lực vào!”

Hồng Loan đang bị những gã này tấn công đến nghẹt cả thở, cơ hội trả thù tốt như vậy nó làm sao có thể bỏ qua được chứ?

“Được! Con chim phao câu thối, chúng ta cùng nhau hành bọn chúng tới chết đi!”

Cứ như thế một làn lưu quang màu đỏ song hành với một làn kim quang lao thẳng vào đám sát thần, chỉ trong khoảnh khắc người ta đã thấy bốn năm tên trong đó gục xuống, Thiên hỏa không còn thì bọn chúng chỉ có cách chịu đựng sự trả thù của Hồng Loan mà thôi.

“Thiêu chết con Hồng Loan đó đi!” mười mấy gã sát thần còn lại lập tức tập hợp lại rồi phóng thiên hỏa về phía Hồng Loan khiến nó kinh hãi đến độ lập tức vỗ cánh bay vọt ra. Hồng Loan chửi thầm, thứ lửa ma quỉ gì thế này?

Kim Bằng đứng bên chỉ nhìn nó rồi nhếch mép cười tủm tỉm.

“Này, ngươi đừng đứng đó cười như bị động kinh như thế, mau tới giúp ta đi!” Hồng Loan la oai oái, vừa la vừa dập lửa ở phía đuôi, mẹ ơi, hôm nay là ngày quái quỉ gì vậy chứ? Bộ lông xinh đẹp của nó...

“Được! Ông đây sẽ tới ngay!” Kim Bằng cấp tốc bay lại, há mỏ hớp một phát liền nuốt chửng cả ngọn lửa đang thiêu đốt Hồng Loan.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...