Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 64

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dọc đường đi, tuy có một số yêu thú lăm le hãm hại nhưng đều bị khí thế của Kim Bằng áp đảo, chúng đều kinh hãi không dám xông ra gây rối, cho nên cả bọn đã nhanh chóng tìm thấy Huyết Sâm. Lần này Khuynh Thành đến ít nhiều cũng khiến Huyết Sâm cảm thấy bất ngờ, lão không ngờ có thế nhanh chóng gặp lại Khuynh Thành.

"Huyết Sâm gia gia, Huyết Sâm gia gia!"

"Khuynh Thành!" Cây cổ thụ cao chọc trời bỗng rung lắc rất mạnh rồi một ông già tóc bạc xuất hiện trước mặt mọi người.

"Khuynh Thành đã nhanh chóng trở về rồi à?"

"Huyết Sâm gia gia, Khuynh Thành gặp một số rắc rối, xin Huyết Sâm Sâm gia gia giúp cháu với!"

Huyết Sâm nhìn những người đứng phía sau Khuynh Thành, ông cười khà khà, nói: "Chắc cô muốn lão chăm sóc giúp những người này chứ gì?"

"Đúng vậy ạ!"

Huyết Sâm lại nhìn Diệp Chấn Thiên và Diệp Thành, nói: "Họ bị trúng độc phải không?"

"Vâng! Cháu đưa họ đến đây, vì muốn nhờ ông chăm sóc hộ để cháu có thời gian đi tìm Ngũ độc thú để giải độc cho cả hai người."

Ngũ độc thú? Huyết Sâm cũng từng nghe nói đến nhưng chưa bao giờ nhìn thấy con thú này. Ngũ độc thú không chỉ là sự cám dỗ to lớn đối với người phàm tràn mà ngay đốì với tiên giới và thần giới, nó cũng là một báu vật đỉnh cao. Nếu có được con vật này thì người ta có thể uống mọi chất độc trên đời này như ăn cơm uống nước, không có gì đáng sợ nữa.

"Khuynh Thành, Ngũ độc thú không dễ tìm! Chuyện này còn tùy vào cơ duyên, cả đời Ngũ độc thú nó chỉ nhận một chủ nhân. Nghe nói, rất lâu về trước đã có người tìm thấy Ngũ độc thú, nhưng về sau người ấy chết đi, từ đó không ai biết tung tích về nó nữa."

Diệp Khuynh Thành cả mừng, cô vốn nghĩ mình chỉ là thử đi tìm Ngũ độc thú xem sao thôi, nay Huyết Sâm nói đã từng có người tìm thấy Ngũ Độc Thú, nghĩa là cơ hội của cô sẽ cao hơn trước.

"Huyết Sâm gia gia còn biết những gì nữa? Chủ nhân Ngũ độc thú tại sao lại chết?"

"Đó là chuyện của thần giới, những nhân vật nhỏ bé chúng ta biết được là mấy? Thỉnh thoảng có người ở thần giới chọc thủng đường ngầm không gian đi tắt đến tiên giới nói chuyện nên chúng tôi chỉ nghe hơi nồi chõ vậy thôi."

Diệp Khuynh Thành lúc này chỉ mong Hồng Loan có mặt ở đây ngay tức khắc, nó là nhân vật trên thần giới chắc hẳn phải biết ít nhiều.

Huyết Sâm thở dài, nói: "Khuynh Thành, tôi đưa họ đến hồ U U. Chất độc này dù mạnh đến mấy cũng vẫn là sản phẩm của phàm trần, hy vọng nước hồ U U có thể giải được."

Khuynh Thành lúc này mới ngộ ra là mình đã hoang mang đâm ra lú lẫn, đến Thực Nhân Cốc mà lại quên hẳn hồ U U.

"Chúng ta đi ngay bây giờ."

"Được!"

Hồ U U hiện giờ do bà mẹ của Ba Đạt trông nom, quy tắc cũng không giống hồi trước Cửu Đầu Xà còn sống. Những người phàm trần bị thương, chỉ cần nộp ra một thứ quý giá nhất của mình là có thể xuống hồ chữa mọi thương tật. Quy tắc này rõ ràng là giàu nhân tính hơn hẳn thời Cửu đầu xà, mà hai mẹ con Ba Đạt cũng vì thế mà có được rất nhiều báu vật. Với các con yêu thú bị thương bị bệnh, thì tính mạng chúng còn quý hơn báu vật rất nhiều. Một làn khí lưu cực mạnh bỗng tràn đến bao trùm cả hồ U U của hai mẹ con. Ba Đạt nắm chặt nắm tay, tàn ảnh nháng lên, người đã lăng không bay lên hỏi.

"Là ai? Sao dám càn rỡ đến hồ U U của ta?"

Nghe thấy có tiếng người hô lớn, Kim Bằng liền bay thốc vỗ mạnh đôi cánh, kêu lên một tiếng vang trời dậy đất rồi cấp tốc bay về phía Ba Đạt. Khi mới bay vào Thực Nhân Cốc nó đã cảm nhận ra linh khí ở đây không hề giống ở Hồng Hoang khiến nó nảy ra ý nghĩ phải xưng vương xưng bá ở nơi này. Nếu có thể ở lại đây tu luyện thì tốc độ nhất định sẽ bứt phá đột biến cho nên khi nghe thấy tiếng hô nó đương nhiên phải ra oai cho đối phương thấy. Kim Bằng phải nổ quả pháo đầu tiên thật vang dội, một bóng dáng màu vàng kim xẹt nhanh như sao băng lướt qua trong nháy mắt đã đến trước mặt Ba Đạt.

"Tiểu xà yêu, hãy ngoan ngoãn lại đây để ông chà đạp trước.”

Cái giọng ác Ôn của Kim Bằng vang bên tai Ba Đạt. Anh ta nhận ra ngay, đó là thần thú Kim Bằng đẳng cấp hơn anh nhiều.Tuy nhiên nó chưa phi thăng thì xét về thực lực, anh cũng tuyệt đối không thua gì nó.

Khuynh Thành nhận ra người ở trước mặt chính là Ba Đạt liền từ trên lưng Kim Bằng nhảy ngay xuống nói: "Chim ơi dừng lại! Đây là bạn của ta."

Kim Bằng nghe thấy, bèn thu bớt khí lưu to lớn của nó lại, bộ dạng khinh khinh nhìn Ba Đạt.

"Ba Đạt! Tôi Khuynh Thành đây mà!"

"Khuynh Thành..." Ba Đạt hơi ngỡ ngàng, anh không ngờ có thể gặp lại Khuynh Thành, nhìn thấy cô, anh bất giác nhớ lại những chuyện ngày trước, nỗi buồn bỗng dâng lên trong lòng anh. Tuy nhiên, thời gian luôn là thứ thuốc rất tốt để làm vết thương mau lành. Tuy anh vẫn còn thấy đôi chút xót xa nhưng anh đã có thể đoàn tụ với người mẹ, đây vẫn là niềm hạnh phúc lớn lao đối với anh.

"Khuynh Thành, sao lại đến đây?"

"Tôi có việc muốn nhờ Ba Đạt giúp đỡ."

Hai người đều đã xuống đứng dưới mặt đất. Ba Đạt nhìn Diệp Chấn Thiên, Diệp Bái và Diệp Thành, thì anh hiểu ra ngay là họ muốn đến hồ U U để giải độc, điều trị vết thương liền tươi cười mời họ vào trong.

"Khuynh Thành, cô khách khí quá, chỉ là một việc quá nhỏ, có gì đáng nói đâu."

Ba Đạt hiện giờ không phải là Ba Đạt ngày xưa nữa, trong tâm trí của mọi người trong xà tộc giờ đây đều coi anh như vị thần. Vị thần tối cao vô thượng! Không ai có công lực mạnh hơn anh cũng không ai có lắm báu vật như anh. Cảm giác này khiến cho Ba Đạt đắc ý chưa từng có, anh cũng hiểu rằng nếu muốn giữ vững địa vị như hiện nay thì anh cần phải càng mạnh hơn nữa. Cho nên anh đưa ra quyết định: bất cứ ai muốn vào hồ U U đều phải nộp một thứ quý giá nhất của mình. Đây là điều kiện trao đổi. Nhưng cho đến lúc này anh vẫn thiếu một thứ, đó là một thứ binh khí hạng tốt. Ánh mắt anh dừng lại ở Khuynh Thành lúng túng mỉm cười.

"Khuynh Thành, tôi... biết nói thế nào nhỉ? Tôi là chủ nhân trông coi hồ U U này, nhưng... tôi không thể phá vỡ quy tắc, nếu phá vỡ quy tắc thì sau này tôi cũng rất khó quản lý ở đây. Cho nên…”

"Phải thế nào thì mới được vào hồ U U?" Khuynh Thành vốn là người xởi lởi mau miệng, cô cũng không muốn Ba Đạt phải khó xử, trong con mắt của Khuynh Thành, Ba Đạt vẫn là một chàng trai nhu nhược.

"Người vào hồ U U nhất thiết phải đưa ra một vật quý nhất mình đem theo để làm điều kiện trao đổi." Cái chiêu này của Ba Đạt có vẻ như đậm nét nhân tính, nhưng thực ra lại còn độc hơn cả Cửu Đầu Xà, làm thế có nghĩa là anh ta không mảy may tốn sức mà vẫn có thể bóc lột được vật quý giá nhất của đối phương.

Khuynh Thành nghĩ thầm, thế này tức là phải đem thần khí của phụ thân nộp cho anh ta ư? Nó là thần khí! Một điều còn quan trọng hơn nữa: nó là thần khí mà Lam Tố đã tặng cho cô.

"Ba Đạt, anh... chi bằng thế này vậy: tôi đưa anh kim đan để trao đổi được không? Anh thừa biết công hiệu của kim đan rồi."

Ba Đạt thầm cười nhạt, hai người trúng độc, một người bị thương. Có hai viên kim đan là đủ rồi, còn lại thì…

Diệp Viễn khó khăn lắm mới có được một thứ linh khí thượng thặng, ông đương nhiên không chịu đưa ra. Ông lạnh lùng hừ một tiếng, nói: "Khuynh Thành à, ta bị đau nhẹ thôi, ta không cần vào nữa. Và lại, nước hồ này tuy có thể chữa bệnh chữa đau nhưng chưa chắc đã giải được độc. Ta cho rằng chúng ta nên quay về vậy." Trong tay Diệp Chấn Thiên thì là tiên khí! Ông cũng không muốn biếu không cho ai.

Khuynh Thành đương nhiên hiểu rõ tâm tư của Diệp Viễn, chính cô cũng không muốn dâng thần khí cho người nào hết, nếu Diệp Viễn biết đó là thần khí thì dù lấy mạng ông, ông cũng quyết không đưa.

"Khuynh Thành, chẳng phải tôi không muốn giúp cô, nhưng quả thật là... cô xem, nếu quy tắc bị phá vỡ, trên đảo Ma Thú này rất sẵn yêu thú, tôi cũng khó ăn khó nói với họ. Sau này họ căn vặn tôi, thì tôi biết nói sao?"

"Biến mẹ mày đi!" Kim Bằng vỗ đôi cánh lấp lánh quạt thốc Ba Đạt bay xa tít tắp.

Diệp Khuynh Thành nghệt ra, cơ mặt giật giật, con chim khốn khiếp này không chỉ lắm thủ đoạn quái thai mà còn rất xấu tính, lại còn biết chửi tục nữa chứ. Khuynh Thành mặt mũi tím tái hầm hầm nhìn nó.

"Con chim phải gió, ngươi quạt bay người ta đi rồi, bây giờ bọn ta sẽ ra sao?”

"Cứ tiến thẳng vào đi!" Mặt con đại bàng khinh khinh bất cần.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...