Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 187

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lẽ nào lại giống như truyền thuyết nói là… Không! Thiên tôn không thể chết, thiên tôn tuyệt đối không thể thua hắn! Thiên tôn là đấng tối cao vô thượng của thần giới, tuyệt đối không ai có thể thay thế thiên tôn.

Thân ảnh của Lam Tố bỗng hoá thành một làn lưu quang. Thiên tôn cảm thấy mình như đã bị hãm trong một xoáy lốc vô tận, trở lực càng lúc càng mạnh.

Lúc này trên bầu trời, mây đen đang cuộn nhào càng lúc càng đáng sợ.

“Hãy nếm nhát kiếm của ta!”

Lam Tố đã khống chế toàn bộ không gian, thân mình nhẹ như chim én, lao thẳng vào thiên tôn.

Thiên tôn cười trong cơn phẫn nộ cùng cực. Côn Như Ý trong tay đưa ra chặn lại. Lưỡi kiếm của Lam Tố chém thẳng vào côn.

“Choang…”

Trường kiếm và côn Như Ý gặp nhau. Lam Tố cảm thấy bàn tay đau rát, đau đến nỗi anh không thể không vụt bay lùi lại để tránh trở lực đáng sợ ấy. Xem ra, muốn giết ngươi thì không thể dùng thanh kiếm bình thường này rồi. Lam Tố ngửa bàn tay ra. Một cây tam xoa họa kích bỗng xuất hiện trên bàn tay anh. Tam xoa họa kích màu đen tuyền nhưng cũng có sắc huyền hoàng ẩn hiện, đầu nhọn của hoạ kích có những vân to đỏ máu.

“Ta cho ngươi nếm mùi tam xoa họa kích mà ta đã luyện suốt một vạn năm mới thành, lâu nay ta vẫn tiếc chưa nỡ đem nó ra dùng.”

Khi thiên tôn nhìn thấy tam xoa họa kích, con ngươi của lão cứ dãn ra rồi lại co vào suốt. Chính lão cũng chưa chắc đã luyện ra được thứ bảo bối tuyệt vời như vậy. Lão “hứ” một tiếng. Lúc này trong đầu lão chỉ có một ý nghĩ. Phải giết Lam Tố. Không chỉ vì anh ta uy hiếp vị trí thiên tôn của lão, mà quan trọng hơn nữa là anh ta có rất nhiều bảo bối. Giết anh ta thì tam xoa họa kích đương nhiên về tay lão.

Ghen ghét đố kỵ và nộ khí tràn ngập trong đầu thiên tôn. Lão thét lên một tiếng, đồng thời quay tít côn Như Ý trong tay. Côn Như Ý không ngớt xoay tròn, nhanh chóng hình thành một xoáy lốc màu hồng đen mà trung tâm là thiên tôn; sức hút của xoáy lốc càng lúc càng mạnh.

Lam Tố sửng sốt, tay cầm tam xoa họa kích, đứng trên không bất động.

“Vù…”

Côn Như Ý mang theo lực xoáy mạnh mẽ vô tận, vụt về phía Lam Tố. Là lực xoáy của xoáy lốc, sức mạnh khủng khiếp dị thường nhưng tam xoa họa kích của Lam Tố đâu phải thứ chỉ có hư danh? Nó và côn Như Ý xô vào nhau.

“Choang…” một tiếng kịch liệt hết cỡ.

Thiên tôn chẳng khác gì một người phàm trần, toàn thân lão co giật rúm ró, đồng thời bị bật văng lên cao. Giữa không trung, thiên tôn điều chỉnh lại cơ thể, ánh mắt lão lạnh tanh nhìn Lam Tố: “Xem ra ta đã đánh giá thấp về người.”

“Có thủ đoạn gì thì giở hết ra đi!” Lam Tố mỉm cười nhìn thiên tôn.

Thiên tôn cười nhạt nói: “Được! Hôm nay thiên tôn ta đây sẽ cho ngươi biết ta lợi hại ra sao.”

“Thế ư?” Lam Tố đứng đó, cũng có chút hứng thú muốn xem xem gã thiên tôn này còn có ngón nghề gì nữa.

Thiên tôn nhìn chằm chằm vào Lam Tố. Thứ lợi hại nhất của lão không phải thuật ngự tâm, cũng không phải côn Như Ý, mà là thân bất tử. Kể ra thì cũng nên cám ơn Diệp Khuynh Thành, nếu không phải lần trước Khuynh Thành đã huỷ xác thân của lão thì lão cũngkhông có cơ duyên để có được thân bất tử. Giờ đây thân thể của thiên tôn đã đạt độ cứng hết sức đáng sợ.

Một hắc ảnh chớp lên, lão đã đến bên cạnh Lam Tố. Toàn thân thiên tôn xoay tít. Chân phải của lão chẳng khác gì ngọn roi dài mang theo sức mạnh vô tận quất thẳng vào Lam Tố.

Lam Tố “hừ” lạnh lùng rồi người cũng cấp tốc xoay tít tạt vào thiên tôn.

“Uỳnh…”

Hai chân giao chiến. Họ đều có thân thể siêu mạnh siêu bền, tiếng va đập trầm hùng và đáng sợ. Trong nháy mắt, không gian bỗng sập một mảng lớn. Nhân ảnh hắc y di động một chập, cuối cùng dừng lại, kinh dị nhìn Lam Tố. Khoé mép giật giật, lão lại lao vút đến bên Lam Tố. Quyền, cước, đầu gối… đều sắc nhọn như nhau. Cận thân tác chiến cực kỳ dã man.

“Huỵch, huỵch, huỵch, huỵch, huỵch…”

Hết lần này đến lần khác, hai người điên cuồng giao tranh tàn sát.

“Á…”

Cả hai bỗng tách nhau ra. Nhưng ngay sau đó lại xông vào chiến đấu với tốc độ càng nhanh hơn.

“Uỳnh…”

Một cú va đập kinh hồn, âm thanh phát ra từ chính giữa nơi va đập, vang động khắp bốn phương tám hướng. Riêng tiếng va đập ấy đã đủ khiến bọn Khuynh Thành đứng xa quan sát phải rùng mình sởn gai ốc.

Cả hai thân thể đều bị chấn động kịch liệt rồi bật văng ra. Thân thể của thiên tôn lập tức tan rã, hoá thành một đám chất lỏng màu đen dính máu nhưng ngay sau đó đám chất lỏng ấy đã biến trở lại thành thiên tôn.

“Lam Tố! Ta muốn xem xem lần này ngươi có chết không?”

Lam Tố cũng hoá thành một đám máu, rồi lập tức ngưng tụ, sau đó lại biến thành Lam Tố.

Nét cười trên mặt thiên tôn cứng ngắc. Hừ! Dù sao thân thể Lam Tố cũng là mới tu luyện được, sao lại có thể đủ sức chịu đòn của lão? Thứ gì cũng thế, sức bền chỉ có giới hạn tối đa. Một khi thân thể bị xung lực cực mạnh vượt quá giới hạn chịu đựng thì sẽ bị nát ra cám bã, phân rã tiêu tan ngay lập tức.

Trời đất bỗng tĩnh lặng lạ thường.

Xem ra, để giết được Lam Tố thực không dễ gì. Nhưng nếu hôm nay không giết nổi Lam Tố thì có lẽ thiên tôn không còn cơ hội nào để giết nữa. Thiên tôn nhìn Lam Tố, lòng kinh hãi hết mức. Rành rành cảm thấy thực lực của anh ta không bằng mình, mà mình lại không thắng nổi.

Mặt thiên tôn bỗng biến sắc, lão nhìn Lam Tố xông đến với tốc độ tối đa cùng khí thế đỉnh cao mà không khỏi cảm thấy bế tắc, có lẽ hôm nay lão phải liều mình rồi.

“Uỳnh!”

Tia lửa bắn ra khắp không trung. Thiên tôn không ngớt lùi lại phía sau, làn khí ba dữ dội lan ra chẳng khác gì sóng xô cuồn cuộn. Khí ba lan đến đâu, thiên địa tan hoang đến đó.

Ánh mắt sắc nhọn của Lam Tố nhìn thiên tôn, ngắm chuẩn vào tim lão, phóng tam xoa họa kích. Đồng thời, toàn thân anh vút đến thiên tôn như một cơn lốc.

“Á…”

Tĩnh tại. Thiên địa dường như bất thình lình đứng im, tĩnh tại.

Thiên tôn, không sao tưởng tượng nổi, nhìn cây tam xoa hoạ kích đâm xuyên linh hồn và nguyên anh của lão.

“Không đúng! Chắc không phải là thật. Không phải…” Cho đến chết, lão vẫn không tin đây là sự thật.

Lam Tố mới đỡ Diệp Khuynh Thành bước lên, “hừ” lạnh một tiếng rồi nói: “Thiên tôn! Tất cả là do tự ngươi gây ra, thân làm thân chịu. Chúng ta và ngươi vốn không thù không oán, nhưng ngươi là người đứng đầu thần giới đã không bảo vệ con dân thì chớ, lại còn không ngừng dồn ép người khác…”

“Ta không chấp nhận thế này, không thể chấp nhận!!!” Thiên tôn hét lên một tiếng.

“Uỳnh…” Thân xác lão nổ tung, biến thành một đám máu me, linh hồn và nguyên anh đồng thời cũng bị nát vụn.

Thiên tôn đã chết. Kẻ luôn uy hiếp sự sống của họ, cuối cùng đã chết. Hoa Mãn Nguyệt căng thẳng đến nghẹt thở, lúc này đã chùng xuống. Anh thở phào nhẹ nhõm, thân thể bỗng mềm nhũn, ngồi xuống bên Lưu Hương Nguyệt Nhi.

“Lưu Hương, thắng rồi, cuối cùng chúng ta đã thắng rồi!”

Lam Tố đỡ Khuynh Thành, cũng bước đến bên hai người.

“Hoa Mãn Nguyệt, Lưu Hương! Chúng ta thắng lợi rồi!”

Diệp Khuynh Thành vô cùng xúc động nhìn mọi người.

Ngay sau lúc thiên tôn bỏ mạng, bầu trời lại khôi phục sự yên tĩnh như mọi ngày. Trên đỉnh Tử Cấm, Lam Ngạn bị Khuynh Thành điểm huyệt ngủ cuối cùng cũng tỉnh lại. Thiên tôn đã chết. Thuật ngự tâm đương nhiên cũng bị phá.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 187

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 187
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...