Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lam Tố gầy đi trông thấy, anh chẳng muốn ăn hay uống bất cứ thứ gì cả. n Ly cùng Hồng Loan tiu nghỉu cúi đầu đứng hầu hai bên.

“Vương gia... dù sao thì ngài cũng nên ăn chút gì đó đi ạ.”

“Vương gia, nếu ngài cứ như vậy thì e rằng lúc tìm được Khuynh Thành, ngài...” Hồng Loan không nhịn được nói.

Lam Tố kìm nén quá lâu bỗng quát ầm lên: “Sao các người không sớm nói cho ta biết hả? Tại sao hả?”

n Ly cũng cảm thấy chuyện này là do mình xử lý không tốt, có lẽ ngay từ đầu cô không nên giấu vương gia, nhưng cô cũng chỉ là có ý tốt, cô không muốn vương gia buồn thôi mà. Sớm biết thế này thì cô cứ nói quách ra cho xong.

Lam Tố nhìn vẻ mặt biến sắc của n Ly, bất chợt dịu giọng.

“Thật ra cũng không thể trách ai được. Là chính ta sai lầm, Lạc Nhi đã hồn phi phách tán mà ta vẫn miễn cưỡng cứu sống nàng, đưa nàng vào con đường luân hồi. Tất cả là lỗi lầm của ta, ta đã quá ngây thơ!”

“Vương gia!”

“Ta nghĩ Khuynh Thành đã bị ta làm tổn thương thật rồi, nếu không cô ấy sẽ không bỏ đi mà không gặp ta nữa.” Nửa năm qua anh đã đi tìm khắp hoàng thành, tiên giới và cả trần gian mà không nơi nào có thể tìm thấy bóng dáng của cô.

n Ly mím môi, vẻ do dự nhưng cuối cùng cũng lên tiếng: “Vương gia, nếu như ngài tìm được cô nương Khuynh Thành thì người sẽ đối diện với cô ấy như thế nào?”

Lam Tố sững người. Anh sẽ đối diện với cô như thế nào? Anh không biết, tình yêu của anh đối với Lạc Nhi quá sâu đậm, bây giờ Lạc Nhi không còn nữa, vậy Khuynh Thành thì sao? Lam Tố không biết, anh chỉ biết rằng anh muốn tìm thấy cô.

“Vương gia đừng trách n Ly lắm lời, dù ngài có phạt n Ly them một trăm năm bổng lộc nữa thì n Ly cũng phải nói. Vương gia, ngài có bao giờ nghĩ tới một việc chưa? Rằng người ngài yêu bấy lâu nay thực chất chính là Diệp Khuynh Thành?”

Lam Tố ngây người, khẽ lẩm bẩm: “Người ta yêu bấy lâu nay là Khuynh Thành sao?”

“Tuy thuộc hạ giấu ngài sự thật là thuộc hạ sai nhưng Khuynh Thành và Lạc Nhi là hai người hoàn toàn khác nhau: dung nhan khác, tính tình khác, mọi mặt đều khác nhau. Có lẽ lúc đầu là ngài vì tình yêu đối với Lạc Nhi mà đối tốt với Khuynh Thành cô nương, nhưng là sau này nhiều lần lo lắng cho cô ấy, ngài không cảm thấy người mình yêu là Khuynh Thành chứ không phải Lạc Nhi cô nương chuyển thế sao?”

“Ta yêu Khuynh Thành sao?” Lam Tố tự hỏi mình, nếu anh yêu Khuynh Thành thì tình cảm giữa anh và Lạc Nhi bấy lâu nay là gì? Không! Không thể có chuyện đó được, người anh yêu là Lạc Nhi! Tình cảm trải qua bao nhiêu triệu năm không thể nào phai nhạt nhanh như vậy được.

“Vương gia, n Ly mong ngài hãy nghĩ cho thật thông suốt rồi hãy đi tìm Khuynh Thành, nếu không thì ngài chỉ làm tổn thương cô ấy thêm thôi.”

Hồng Loan tuy không hiểu rõ mọi chuyện đã xảy ra giữa vương gia nhà nó cùng Khuynh Thành nhưng nó cũng nhận thấy được Khuynh Thành đã bị tổn thương sâu sắc, nếu không thì cô ấy sẽ không bỏ đi biệt tích vậy được.

Nó bất chấp lễ quân thần, bực tức nói: “Lần này vương gia có đập chết tôi thì tôi cũng phải nói. Khuynh Thành đã vì ngài mà hi sinh quá nhiều rồi, ngài vì sao lại tổn thương tới cô ấy?”

Lam Tố cứ nghĩ tới ánh mắt tuyệt vọng của Khuynh Thành trước lúc bỏ đi là lại cảm thấy đau lòng. Là anh đã tổn thương cô, là anh đã khiến cho người con gái yêu mình tuyệt vọng bỏ đi. Nhưng anh thật sự không biết mình phải làm gì bây giờ mới đúng.

Khuynh Thành không phải là Lạc Nhi của anh chuyển thế. Anh phải làm thế nào cho đúng đây? Tiếp tục yêu Khuynh Thành thì lời hứa với Lạc Nhi năm xưa phải làm thế nào? Còn nếu chấm dứt... cứ nghĩ tới không còn được thấy Khuynh Thành, anh lại cảm thấy đau lòng.

n Ly kéo Hồng Loan ra ngoài để lại một mình Lam Tố ngồi ngẩn người. Ai có thể nói cho anh biết anh nên làm thế nào mới đúng đây? Nếu anh yêu Khuynh Thành thì liệu Lạc Nhi có tha thứ cho anh không?

Lam Tố cứ như vậy bước đi tới chỗ Lạc Nhi phong ấn anh ngày trước. Nhìn chính mình trong lớp băng lạnh mà không khỏi cau mày, ôm ngực đau đớn. Quá khứ lũ lượt ùa về.

“Lạc Nhi, tại sao? Hãy cho ta biết đi, tại sao chứ?” Lam Tố đau khổ, thân người không ngừng run rẩy.

“Lạc Nhi, lẽ nào nàng không còn tin ta nữa?”

Anh chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày người con gái anh yêu lại có thể thay đổi thành một người khác chỉ trong một đêm ngắn ngủi. Lạc Nhi vui tươi, hồn nhiên của anh đâu rồi?

- -- ---------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...