Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 176

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáu làn lưu quang chớp lên, đoàn người đã đứng ở cửa chính của cung Thiên Khuyết. Đám thị vệ canh cửa thấy khí thế mạnh mẽ của đoàn người, lịch sự lên tiếng hỏi: “Các ngươi là ai?”

“Chúng ta muốn gặp Chúa thượng của các người!” Lam Tố trực tiếp nói.

“Các ngươi có hẹn trước không?”

Khuynh Thành nghe tên thị vệ canh cửa hỏi mà không nhịn được cười, hắn nghĩ Lam Tố là ai mà còn bắt anh phải hẹn trước chứ? Có ai đi giết người mà lại hẹn trước rằng ‘ta sẽ đến giết nhà ngươi’ không?

“Vương gia, chúng ta không cần phí lời với hắn làm gì, cứ đánh thẳng vào luôn đi.” Hồng Loan xông xái nói, nó không nhịn nổi nữa rồi, cứ xông vào giết phăng bọn chúng là xong!

Lam Tố do dự, nếu đúng như lời cá tiên tri nói thì phụ hoàng của anh đang nằm trong tay thiên tôn, canh bạc này quá lớn, dù có thêm sự trợ giúp của Thanh Thanh thì anh cũng không thể liều được.

Thanh Thanh bình thản quan sát khắp một lượt cung Thiên Khuyết, nói: “Hắn không có ở đây!”

“Không có?” Khuynh Thành nhíu mày, Thanh Thanh cũng thật lợi hại, chỉ đứng ngoài cửa mà cũng biết thiên tôn không có ở trong cung.

“Đúng! Hắn đi theo hướng kia!” đây chính là một trong những khả năng đặc biệt của dòng họ Chu Tước, nếu tập trung hơn thì còn có thể cảm nhận được những việc xảy ra trong quá khứ nữa.

Thanh Thanh thấy Khuynh Thành định hỏi nữa, trực tiếp ngắt lời nói: “Đừng hỏi tôi hắn đi đâu, loại kỹ năng này một ngày chỉ sử dụng được một lần mà thôi!”

Mọi người nghe vậy, ánh mắt đổ dồn lên người Hồng Loan: “A Mạc chắc cũng biết phải không?”

“Tôi... tôi không biết!” Hồng Loan ngượng ngùng nói.

Mấy người nhìn nó, ánh mắt khinh thường không hề che giấu.

Hồng Loan thấy vậy, không vui nói: “Ngày trước tôi không tưởng là không được việc cho nên không có học!”

Trong chương trình trí nhớ kế thừa của nó có môn này nhưng là nó chưa từng nghĩ đến việc sẽ có ngày cần tới kỹ năng này cả.

Khuynh Thành hít sâu một hơi, nói: “Vậy chúng ta đành đứng đây chờ vậy!”

Lam Tố nãy giờ vẫn im lặng đột ngột lên tiếng nói: “Chúng ta đến đỉnh Tử Cấm!”, không hiểu vì sao nhưng anh có một cảm giác là phụ hoàng của anh đang ở đó chờ anh.

Sáu làn lưu quang lần nữa chớp lên phi hành về phía núi Tử Cấm.

“Qủa nhiên là hắn ở đây!” đoàn người vừa bước vào núi Tử Cấm, Thanh Thanh lập tức lên tiếng nói.

Thiên tôn đương nhiên cũng cảm nhận được sự xuất hiện của bọn Lam Tố. Bây giờ lão ta chẳng cần phải sợ anh nữa, đến rất đúng lúc, lão cũng muốn thử nghiệm thuật Ngự tâm của mình một chút. Thiên tôn nghĩ vậy liền mang theo Lam Ngạn bay tới trước mặt Lam Tố.

“Lam Tố, ta tìm người khắp chốn không thấy, không ngờ hôm nay ngươi lại tự dẫn xác đến.”

Thiên tôn thấy Lam Tố đã tự mình phá bỏ phong ấn mà không khỏi vui mừng, chỉ cần Lam Tố không còn là ý niệm nữa thì chuyện giết anh chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

“Thiên tôn!” Lam Tố nhìn thấy lão thì lạnh lùng lên tiếng, anh nhìn Lam Ngạn đứng cạnh lão ta bỗng thấy bình tĩnh lạ thường. Xem lời con cá tiên tri kia không sai, lão ta bắt cha anh là muốn uy hiếp anh rồi.

Thiên tôn nghe Lam Tố gọi mình mà không khỏi sửng sốt, tại sao thằng nhãi này lại biết được thân phận thật của lão? Nhưng cũng không sao, sớm muộn gì nó cũng phải chết, có biết nhiều hơn cũng trở thành vô nghĩa thôi.

Thiên tôn nghĩ vậy, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười âm hiểm, ánh mắt thâm sâu khó lường nhìn Lam Tố: “Lam Tố, để ta xem ngươi sẽ làm sao bây giờ đây!”

Thiên tôn nói rồi dùng linh thức truyền âm hạ lệnh cho Lam Ngạn, Lam Ngạn nhận lệnh lập tức lao vào Lam Tố, chiêu nào tung ra cũng chí mạng. Đối với ông bây giờ, chuyện quan trọng nhất chính là thực thi mệnh lệnh của chủ nhân, giết chết kẻ thù của chủ nhân.

Lam Tố tuy võ công cao cường nhưng Lam Ngạn cũng không hề thua kém, từng chiêu của ông khiến Lam Tố né tránh càng lúc càng vất vả.

“Ngươi đã làm gì phụ hoàng của ta hả?”

“Phụ hoàng của ngươi vẫn ổn, ngươi cứ yên tâm đi!” Thiên tôn cười lớn nói, làm sao lão có thể cho Lam Tố biết chuyện lão sử dụng thuật Ngự tâm chứ.

Khuynh Thành nhìn cha con Lam Tố, người đánh kẻ né mà không khỏi nổi giận. Gã thiên tôn chết tiệt kia thật quá bỉ ổi! Mặc kệ lõa là thiên tôn hay thiên thiếc gì, có Thanh Thanh ở đây cô cũng chẳng cần phải sợ hãi nữa. Kẻ nào dám ức hiếp chồng cô, kẻ đó nhất định phải chết!

Khuynh Thành nhìn sang Thanh Thanh, một làn kim quang lập tức lóe lên, Thanh Thanh đã biến trở lại bản thể.

Thiên tôn vừa nhìn thấy Thanh Thanh thì biến sắc.

“Chu Tước...”

“Ngươi cũng tinh mắt đấy! Được chết dưới tay ta, coi như ngươi cũng bõ công làm thiên tôn rồi!”

Một nét cười lạnh xuất hiện trên gương mặt cuồng ngạo của thiên tôn, tuy lão ta có phần kiêng dè Chu Tước nhưng điều đó không có nghĩa là lão ta sợ nó.

“Hừ! Con hươu chết bởi tay ai còn chưa biết được đâu, ngươi chớ có vội đắc ý!”

“Được! Vậy hãy cho ta thấy tài nghệ của ngươi đi!”

Sát khí ngút trời từ người Khuynh Thành lan tỏa ra không gian, Tử thanh bảo kiếm trong tay nâng cao, nhanh chóng nhảy vọt lên lưng Chu Tước.

Thiên tôn vốn nghĩ kẻ địch mạnh nhất của lão chỉ có Lam Tố, bây giờ lại chứng kiến sát khí lớn mạnh từ Khuynh Thành, lão chợt nhận ra cô gái này không hề thua kém gì Lam Tố, không đúng, chỉ sợ nếu qua một thời gian nữa thì cô ta sẽ còn đáng sợ hơn cả Lam Tố nữa.

Thiên tôn không cho Khuynh Thành một cơ hội nào, tàn ảnh chớp, một luồng nội lực to lớn bổ thẳng vào Khuynh Thành.

Lam Tố thấy vậy vội bỏ qua Lam Ngạn, bổ nhào về phía Khuynh Thành. Anh biết một côn này của thiên tôn nếu đánh trúng Khuynh Thành thì hậu quả thật sự rất khó lường. Côn Như Ý của thiên tôn đâu phải vật tầm thường chứ, huống chi lực phát ra của thiên tôn không hề nhẹ, nếu trúng thì thịt nát xương tan là điều không tránh khỏi.

Lam Tố bị chưởng lực của côn Như Ý đánh bay ra xa, văng vào vách đá phía xa, vách đá cứng rắn trong phút chốc nứt thành những đường dài. Mặc dù công lực của Lam Tố khá thâm hậu nhưng một chưởng này của thiên tôn quả thực rất mạnh, đầu anh bị thương, máu tươi bắt đầu rỉ ra.

Lam Tố bất chấp vết thương trên đầu lao ra khỏi vách đá, hiện tại anh không chỉ phải đối kháng với thiên tôn mà còn phải lo né tránh sự truy đuổi của Lam Ngạn nữa.

Thiên tôn khẽ nhếch đôi lông mày lưỡi mác, cười khẩy nói: “Lam Tố, ta không ngờ sức phòng ngự của ngươi lại khá vậy, ta hầu như đã xuất ra toàn bộ công lực vậy mà chỉ khiến người bị thương nhẹ. Xem ra là ta không thể giết ngươi rồi!”

Lam Tố chùi máu chảy xuống mặt, cười nhạt nói: “Ta không ngờ thiên tôn ngươi lại bỉ ổi đến thế!”

Đứng ở ngoài nhìn thì thấy Lam Tố không bị thương nặng lắm nhưng chỉ có bản thân anh mới biết được, một nhát côn vừa rồi của thiên tôn suýt nữa thì đã lấy mạng anh, anh còn sống chỉ là nhờ may mắn mà thôi.

Khuynh Thành nhìn Lam Tố bê bết máu, đôi mắt khẽ đanh lại, lấp lóe hồng quang.

Thiên tôn cười lớn nói: “Lam Tố, tuy ngươi rất mạnh nhưng nhát côn vừa rồi của ta dù không đánh chết người thì cũng khiến cho linh hồn cùng nguyên anh của ngươi tổn thương không nhẹ, thực lực ngươi lúc này e là chỉ đối phó nổi một mình Lam Ngạn mà thôi, ngươi đừng mong có cơ hội giết được ta.”

Lửa giận trong mắt Khuynh Thành càng lúc càng cháy bỏng, gã thiên tôn đáng ghét, nham hiểm, bỉ ổi này dám chế nhạo Lam Tố của cô sao? Tử thanh bảo kiếm trong tay lấp lóe màu tím đến chói mắt, cả Khuynh Thành lẫn Chu Tước nhanh như chớp lao vào thiên tôn.

Cùng lúc với Khuynh Thành, thiên tôn vung côn vụt mạnh vào phía sau lưng Chu Tước, những làn lưu quang chói lóa khắp bốn phương, Tử thanh bảo kiếm không chút do dự chém thẳng vào côn Như Ý của thiên tôn.

Chưởng lực hai bên va chạm khiến cả Khuynh Thành lẫn thiên tôn đều phải thối lui. Ánh mắt thiên tôn đầy khinh ngạc nhìn Khuynh Thành. Tại sao một Kiếm đế sơ cấp sơ kỳ lại có thể đỡ được một chưởng này của lão?

“Ranh con, ngươi là ai?”

“Ta là sát thủ từ tương lai xuyên không về đây!” Khuynh Thành lạnh lùng đáp.

“Sát thủ xuyên không? Ngươi có ý gì?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 176

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 176
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...