Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở một vùng khác, Khương Kỳ Lạc vội bay đi gặp mấy vị Lão tổ tông nhà họ Khương đang đóng cửa tu luyện. Đến lưng chừng núi Phiêu Diểu, gã tăng tốc bay nhanh qua khu rừng rậm rịt rồi dừng bên ngoài sơn động.

"Lão tổ tông, cháu là Kỳ Lạc, Lão tổ tông cứu cháu với!"

Cánh cửa đá sơn động ‘két’ một tiếng rồi mở ra, Khương Kỳ Lạc cuống quýt chạy vào. Trong thạch động lại có một động khác nhưng mọi thứ không hề âm u ẩm thấp mà trái lại lấp lánh ánh vàng. Bốn nam giới tuổi trung niên tiên phong đạo cốt, mặc áo xanh đang ung dung ngồi đó uống trà trò chuyện. Thấy Khương Kỳ Lạc bước vào, vị trung niên ngồi phía trên nhất chậm rãi nói.

"Kỳ Lạc, sao phải vội vã thế? Đã xảy ra chuyện gì?"

"Lão tổ tông! Lần này thì Người phải cứu cháu, nếu không, ngai vàng nhà họ Khương sẽ mất đến nơi!"

Vẻ mặt của cả bốn vị đều hơi biến sắc. Người ngồi bên trái là Khương Hằng sắc mặt nặng nề, đặt chén trà trên tay xuống, nói: "Kỳ Lạc, kẻ nào dám nhằm vào nhà họ Khương chúng ta thế?"

"Nhà họ Diệp, nhà họ Diệp sắp làm phản đến nơi rồi ạ!" Khương Kỳ Lạc hấp tấp nói.

"Nhà họ Diệp ư?" Vị ngồi phía trên nhất hơi ngạc nhiên.

"Nhà họ Diệp sao lại có thể làm phản? Nếu muốn thì họ đã làm phản từ lâu rồi chứ đâu chờ đến ngày hôm nay. Cháu và cha cháu cả nghĩ quá rồi!"

"Chắc Lão tổ tông chưa biết đó thôi, nhà họ Diệp gần đây xuất hiện một nữ cao thủ đẳng cấp Kiếm vương, ngang tầm với cháu."

Vị ngồi chỗ thấp hơn tên là Khương Mão, cười khà khà: "Nhà họ Diệp mà cũng mọc ra bậc kỳ tài hơn đời kia à?"

"Tam tổ tông lại có thể cười được? Cháu đang lo sốt vó đây này, cháu vốn định lấy cô ta làm hoàng hậu, nào ngờ cô ta không những không biết ơn lại còn giết hết bọn Bóng Mờ của cháu! Cô ta lại gọi một con thần thú đến khiến cháu khốn đốn đủ bề suýt chút mất mạng. Lão tổ tông, các Ngài nhất định phải giúp cháu lần này! Nhà họ Khương chúng ta xưa nay là độc đinh, cháu còn chưa lấy vợ sinh con, cháu không muốn nhà họ Khương đến đời cháu phải tuyệt tự.”

Nhà họ Khương đương nhiên không thể tuyệt tự, mặt khác uy nghiêm nhà họ Khương cũng không thể bị hủy trong tay một con nhãi ranh được. Một cao thủ Kiếm vương cao cấp hậu kỳ lại thêm một con thần thú, tình thế quả có chút nguy hiểm.

Khương Chiến ngồi bên phải chậm rãi nói: "Nó là thần thú gì?”

"Là con Kim Bằng cô ta đem từ Hồng Hoang về."

Hồng Hoang? Kim Bằng? Khương Chiến thầm kinh hãi, e rằng con bé đó không đơn giản chỉ là một Kiếm vương cao cấp hậu kỳ!

"Nó dùng thứ vũ khí gì?"

"Hình như là tiên khí." Khương Kỳ Lạc nhíu mày nhớ lại Tử Thanh bảo kiếm mà Khuynh Thành sử dụng.

"Nếu thế thì đúng là gay go đây! Xem ra, có lẽ vương triều Đại Cương sắp sửa phải đổi họ cũng nên."

Khương Kỳ Lạc không ngờ Khương Chiến lại có thế nói như thế. Kim Bằng đương nhiên là lợi hại nhưng năm thượng tiên hợp lại mà không địch nổi Diệp Khuynh Thành và một con chim hay sao?

"Sao Tứ tổ tông lại đề cao đối phương và hạ thấp uy phong nhà mình như thế?"

Khương Dục nhìn Khương Kỳ Lạc hít sâu một hơi, rồi nói: “Không phải Tứ tổ tông của cháu đề cao đối phương mà sự thật là dù cả bốn chúng ta hợp lực thì cũng chưa chắc đã đánh thắng đâu! Con Kim Bằng ấy chẳng phải thần thú bình thường, nếu nó điên tiết lên... hừ!"

Khương Kỳ Lạc lúc này mới thật sự ý thức ra mình đã gây ra rắc rối to thật rồi.

"Lão tổ tông, vậy thì chúng ta phải làm sao đây?"

Khương Dục do dự một lúc rồi nói: "Còn nhớ thứ thuốc độc lần trước ta đưa cho cháu không? Cháu hãy tìm cách hạ độc con Kim Bằng ấy, chi cần nó trúng độc thì mọi việc sẽ dễ giải quyết."

Khương Kỳ Lạc nghe vậy mặt không khỏi tái đi, "Cái này…”

"Chắc không phải cháu đã dùng mất rồi chứ?"

"Cháu đưa cho bọn Bóng Mờ rồi."

Khương Dục đùng đùng nổi giận đập tay xuống bàn, chiếc bàn đá nát vụn như cám.

"Đồ khốn nhà ngươi! Lúc đầu ta đã dặn ngươi rằng chưa đến lúc bất đắc dĩ thì không được dùng kia mà! Ngươi nên biết, thứ đó do Thủy hoàng đế dụng hết sức lực đánh thông không gian giữa tiên giới và phàm trần mà có được, không dễ gì đưa cho chúng ta. Thế mà ngươi lại phí phạm mất rồi!"

Sắc mặt Khương Kỳ Lạc nhăn nhó rất khó coi. Thủy hoàng đế? Không phải ông ta đã chết rồi sao? Sao bây giờ lại ở tiên giới? Khi trước Lão tổ tông có dặn dò, nhưng gã hoàn toàn không ngờ nó lại quý đến vậy nên khi sai bọn Bóng Mờ đi bắt bọn Diệp Chấn Thiên đã đưa cho bọn chúng rồi.

Khương Kỳ Lạc vội quỳ mọp xuống nài xin: "Lão tổ tông! Cháu biết lỗi rồi ạ, người giúp cháu lần này đi!"

"Biết lỗi rồi thì có tác dụng gì? Cút đi! Cút đi!" Khương Dục hét lên. Thằng cháu này làm việc quá ư tùy tiện khiến lão vô cùng tức giận.

Khương Chiến thấy thế vội nói: "Lão tổ tông xin hãy bớt giận, sự việc đã trót thế rồi thì chúng ta cũng không thế bỏ mặc được. Dù hôm nay không phải vì cháu Kỳ Lạc thì nếu có kẻ uy hiếp tới giang sơn nhà họ Khương, chúng ta vẫn phải ra tay giúp đỡ thôi!"

Khương Dục thấy Khương Chiến nói cũng có lý, giang sơn nhà họ Khương đâu thể để người ngoài uy hiếp được.

"Xem ra, chỉ còn cách đi cầu xin Thủy hoàng đế vậy."

Trên đỉnh núi Phiêu Diểu có một cây đại thụ cao chọc trời, người có công lực thấp sẽ khó lòng nhận ra đó chỉ là huyễn tượng do trận pháp bảo vệ nơi này tạo ra mà thôi. Còn thực tế thì cái cây này chính là đường ngầm xuyên không gian lên tiên giới do Thủy hoàng đế nhà họ Khương đánh thông năm xưa.

- -- ------

Lúc này ở Thực Nhân Cốc, Khuynh Thành đã giao Diệp Chấn Thiên và mọi người cho Huyết Sâm chăm sóc giúp còn mình và Kim Bằng rời khỏi Thực Nhân Cốc. Trong thời gian ngắn nhất cô phải tìm cho ra Ngũ độc thú.

"Khuynh Thành, tôi cho rằng cô khỏi cần đi Hồng Hoang làm gì. Tôi đã sống ở đó rất lâu, đã nhìn thấy đủ các loại yêu thú, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Ngũ độc thú cả! Mà nếu có thì tôi nhất định phải biết."

Khuynh Thành đang ngự kiếm phi hành liền lừ mắt nhìn nó. "Con chim giẻ rách nhà ngươi đừng léo nhéo nữa được không? Ngươi không nghe thấy Huyết Sâm gia gia nói gì à? Điều này còn tùy vào cơ duyên, nếu không có duyên với nó thì đương nhiên không nhìn thấy rồi." Khuynh Thành miệng nói vậy thôi, chứ thực ra cô cũng không hướng Hồng Hoang. Kim Bằng nói không phải là không có lý cho nên cô quyết định phải đến vương triều Tấn và vương triều Hoằng Lịch điều tra trước đã. Nếu ở chỗ bọn họ không có, thì cô sẽ đi núi Phiêu Diểu.

"Chim thối ơi, ngươi nói xem liệu ta có thế tìm thấy Ngũ Độc Thú không?"

Kim Bằng lắc đầu: "Tôi cho rằng rất khó đấy!"

"Kìa, sao ngươi có thể thẳng tuột ra như thế?" Con chim này quả là đáng ghét, rõ ràng nó biết cô không tự tin nên mới muốn nó nói vài câu dễ nghe để động viên, thế mà nó lại phun ra một câu như vậy!

"Ngươi vốn rất thạo suy đoán tâm tư người khác, rất giỏi khoa nói kia mà?" Khuynh Thành ngán ngẩm nhìn nó.

"Nhưng tôi không thể tự lừa dối mình và càng không thế lừa dối cô, đúng không?" Nhìn vẻ mặt buồn bã của Khuynh Thành, nó nói thêm: "Cô đừng xị cái mặt như đưa đám thế kia nữa! Cứ yên tâm, đã có tôi, tôi sẽ giúp cô."

Lúc này Khuynh Thành bỗng thấy sống mũi cay cay, chỉ muốn khóc. Từ lúc nào mà cô bắt đầu đa sầu đa cảm thế này? Nhưng cô thật sự rất cảm động.

"Không ngờ con chim hay bủm nhà ngươi lại rất trượng nghĩa đấy!"

Hễ được khen thì con Kim Bằng lại tớn lên, nó ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Đúng thế, tôi là thần thú, phải giúp đỡ kẻ yếu, cướp của người giàu chia cho người nghèo là trách nhiệm của tôi."

Giúp đỡ kẻ yếu, cướp của người giàu giúp người nghèo? Khuynh Thành thật muốn xỉu mà. Nó không hành hạ cướp bóc người ta đã là may mắn lắm rồi! Cô nhìn nó không chớp mắt, như thế nào mà lại có con thần thú không biết liêm sỉ như vậy được?

"Sao cô... lại nhìn tôi như thế?"

"Đồ khỉ, ta bỗng phát hiện ra ngươi có một bản lĩnh."

"Thế ư? Tôi có vô vàn bản lĩnh, sau này cô sẽ dần dần nhận ra."

Khuynh Thành chớp chớp mắt nhìn Kim Bằng, nó không hiểu ý cô hay cố tình không hiểu?

"Phải! Cái thứ bản lĩnh chơi khăm người khác của ngươi ngày càng giỏi hơn nha. Lừa gạt người ta mà không chớp mắt!"

"Tôi biết mình rất vượt trội, tôi cũng biết mình có rất nhiều ưu điểm nhưng cô cũng đừng nên mù quáng sùng bái tôi mà si mê tôi. Anh đây chẳng qua chỉ là truyền thuyết mà thôi, người phàm trần tu chân như cô sẽ không hứng thú đâu."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...