Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trọng Lâu cùng Tịch Vân thấy Khuynh Thành như vậy cũng có chút lo lắng hỏi: “Khuynh Thành, đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?”

Khuynh Thành ngẩng lên nhìn bọn họ rồi bước đi như một cái máy, cô chìm trong suy nghĩ của riêng mình, nếu cô chỉ đơn thuần là bị Lạc Nhi lợi dụng để được ở bên cạnh Lam Tố thì nhất định cô sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhưng là cô biết rõ cô gái ấy rất yêu Lam Tố.

Hoa Mãn Nguyệt thấy bộ dáng này của Khuynh Thành thì cho rằng cô đã nhớ ra những chuyện năm xưa bèn xoay người định đi theo. Kim Bằng thấy vậy bèn níu lại nói: “Đừng đuổi theo cô ấy, để cô ấy yên tĩnh một mình ngẫm nghĩ, cô ấy sẽ thông suốt ngay thôi!”

Kim Bằng lại nhìn qua mọi người, vẻ khó hiểu hỏi: “Liệu đã nghĩ ra chưa?”

Hoa Mãn Nguyệt nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Tình yêu, dư vị sau khi cô ấy ăn tình yêu.”

Kim Bằng rùng mình than thở: “Xem ra tình yêu cũng không phải là thứ ngon lắm, ăn vào mà trở thành ngớ ngẩn như vậy thì tôi không cần ăn đâu.”

Hồng Loan bước đến vỗ vỗ vai nó: “Chim phao câu thối à, sống thì cần phải chấp nhận những vấp váp, không có sóng to gió lớn thì có còn gọi là cuộc sống không? Ngươi đừng làm hỏng hình ảnh của mình trong tâm trí ta. Ngươi chẳng phải còn có trách nhiệm phát triển thế hệ mai sau cho tộc Kim Bằng sao? Ngươi phải mau mau đi tìm một con Kim Bằng mái rồi nếm thử tình yêu đi!”

Kim Bằng hứ hừ rồi nói: “Cứ gì cứ đi phải một con Kim Bằng? Các chủng tộc khác cũng có thể, miễn là thân thể nó có dòng máu của tộc Kim Bằng ta đây là đủ.”

Hồng Loan bộ dáng cứ như bố người ta dạy bảo rất cặn kẽ: “Sao ngươi không chịu hiểu gì cả? Huyết thống là gì? Thuần chủng là gì? Nếu cứ loạn xì ngầu lên rồi sinh ra như thế có được gọi là Kim Bằng nữa không?”

“Biến dị có gì không tốt? Ngươi cứ nhìn gã Mặc Tra lợi hại thế nào đó thôi.”

“Thôi đi! Đó là tạp chủng!”

...

“Tuy nhiên cũng phải xem xét lại xem tại sao con chim phao câu thối nhà ngươi lại không có tên riêng?”

Kim Bằng nghe nói tới tên riêng, cái đầu nó tiu nghỉu gục xuống, đúng vậy, sao nó lại không có tên riêng? Trước khi Khuynh Thành gọi là là con chim phao câu thối thì nó chỉ là Kim Bằng thôi!

Kim Bằng nghiêm túc suy nghĩ: “Ngươi nói đúng, ta phải tự đặt tên cho mình với được, phải lấy một cái tên thật kêu.”

“Khuynh Thành đã từng nói là...bụi đời huynh! Tên này rất kêu, hay là ngươi là bụi đời đệ?”

“Thế thì không có bản sắc riêng, mỹ nam siêu cấp vô địch ta đây trẻ trung hiên ngang phong độ, tài năng rực rỡ, đẹp đến nỗi đàn ông phải ghen đàn bà phải ngưỡng mộ đâu thể lấy cái tên như vậy được. Chi bằng ngươi gọi ta là ‘Ông bố tôi’ đi!”

“Ông bố tôi? Ông bố tôi!” Hồng Loan nhắc đi nhắc lại mấy lần cảm thấy rất dễ nói nghịu lại có vẻ quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi. Đôi mắt Hồng Loan bỗng lóe sáng, nó gào lên: “Con chim phao câu thối, ngươi dám chơi ta! Ta là bố ngươi thì có! Đứng lại, chớ có chạy...”

Rất nhanh chóng, điện Kim Hoa bị Kim Bằng cùng Hồng Loan quậy tưng bừng. Trọng Lâu cùng Tịch Vân ở bên cạnh lặng người mặc niệm cho những thứ bị hai đứa chà đạp đến thê thảm, bầu không khí nặng nề khi nãy phút chốc tan đi.

n Ly lặng lẽ ra ngoài, cô không biết hiện tại nên làm gì mới đúng, ngăn cản không cho Diệp Khuynh Thành lên thần giới hay là cứ dứt khoát giúp cô ta luôn? Do dự một chút rồi n Ly mạnh dạn gõ cửa phòng Khuynh Thành.

Màn đêm lặng lẽ buông xuống, vầng trăng bình yên trên ngọn cây cao. Tịch Vân mang theo điểm tâm đến gõ cửa phòng Khuynh Thành.

“Khuynh Thành, mở cửa!”

“Tôi không ăn, không muốn ăn!”

“Khuynh Thành, không phải tôi bảo cô ăn, cô cứ mở cửa ra đã được không? Tôi muốn nói chuyện với cô.”

Ban ngày trên đại điện có rất nhiều người nên Tịch Vân không tiện nói, vốn bà nghĩ để cho Khuynh Thành yên tĩnh thì hơn, nào ngờ Khuynh Thành lại nhốt mình trong phòng không ăn không uống. Người khác không nhận ra nhưng sao bà không nhận ra cơ chứ?

Kẹt một tiếng, cánh cửa được Khuynh Thành mở ra, tuy cô đã nhanh chóng lau đi nước mắt trên mặt nhưng Tịch Vân vẫn có thể nhận rõ cô vừa mới khóc xong.

“Khuynh Thành! Tôi không biết ở điện Mê thần đã xảy ra chuyện gì nhưng tôi biết cô đang rất buồn cũng rất đau, có phải là chuyện liên quan đến Lam Tố không?” Tịch Vân tuy mới biết Khuynh Thành không bao lâu nhưng cũng đã hiểu rõ tính cách của cô, chỉ khi nào có chuyện với những người mà cô quan tâm thì cô mới băn khoăn, thương tâm như vậy. Ánh mắt Khuynh Thành bây giờ chỉ chất chưa bi thương, không phải là chuyện liên quan đến Lam Tố thì còn có thể là ai khác đây?

“Khuynh Thành, dù cô có nhìn thấy điều gì hay nghe thấy chuyện gì thì cô vẫn phải nhớ kỹ là không bao giờ được làm trái với ý nguyện của lòng mình nếu không chắc chắn cô sẽ phải hối tiếc cả đời!”

Tịch Vân đặt điểm tâm xuống bên cạnh Khuynh Thành nhìn cô một lát rồi thở dài nói: “Cô nên nghỉ ngơi cho tốt và tự hỏi lòng mình xem sao, tôi không làm phiền cô nữa!”

Khuynh Thành thẫn thờ nhìn Tịch Vân đi ra, ngẫm nghĩ và tự hỏi lòng mình sao? Cô còn tâm trí đâu mà nghĩ những chuyện đó chứ? Cô thậm chí cảm thấy bản thân mình lúc này đã không còn là mình nữa rồi, cô là thế thân của Lạc Nhi, thế thân hoàn toàn thuộc về Lạc Nhi, cô ta chết rồi, cô ta đã không còn liên quan gì tới cô nữa! Nhưng không phải, nguồn sức mạnh hiện tại trong người cô là của lạc, xuyến không gian mà Lam Tố đưa cho cô cũng là của Lạc Nhi, Lam Tố mà cô yêu cũng thuộc về Lạc Nhi. Khuynh Thành cảm thấy mình thật đáng thương, cô đã nỗ lực, hy sinh nhiều như vậy cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái bóng của Lạc Nhi.

Lạc Nhi muốn cô yêu Lam Tố thay cho cô ta cho nên đã gắn tất cả mọi thứ của mình cho Khuynh Thành, triệt để biến cô thành thế thân, Khuynh Thành cảm thấy rất hận Lạc Nhi nhưng cứ nghĩ đến cô ta không tiếc thân mình vì Lam Tố cô lại cảm thấy một sự day dứt không thôi, một cô gái yêu sâu đậm như thế sao cô có thể oán trách được đây? Vào thời khắc Khuynh Thành cảm thấy Lạc Nhi thật vĩ đại thì nội tâm của cô bị giằng xé dữ dội, cô phải làm sao để đối mặt với Lam Tố đây? Lấy danh nghĩa Diệp Khuynh Thành hay lấy danh nghĩa Lạc Nhi đây? Khuynh Thành trước kia kiên định biết bao thì bây giờ lại giống như con thuyền chòng chành không bến.

“Lam Tố... Lam Tố...” cô gọi tên anh trong đau đớn, thực ra cô không phải sợ đối diện với anh như thế nào mà là sợ anh sẽ nói rằng anh chưa bao giờ yêu cô, người anh yêu là cô gái Lạc Nhi kia! Nam Cung Lạc đã hy sinh cho Lam Tố rất nhiều, cô ấy xứng đáng được anh yêu thương nhưng cô không thể nào thuyết phục nổi bản thân vì cô cũng đã hi sinh cho anh đâu có ít? Cô phải làm sao bây giờ? Làm sao mới đúng đây?

Đúng lúc nội tâm Khuynh Thành đang giằng co thì n Ly bước vào đứng trước mặt Khuynh Thành từ lúc nào không biết.

“Khuynh Thành...”

n Ly mím môi, tuy cô rất không muốn thế này nhưng rốt cuộc cũng nói: “Khuynh Thành, cô hãy lên thần giới tìm vương gia đi! Chẳng giấu gì cô, tôi đúng là rất thích vương gia. Tôi thậm chí đã từng nghĩ rằng nay Lạc Nhi đã chết rồi, nếu cô vì chuyện của Lạc Nhi mà không quan tâm tới vương gia nữa hoặc cô cũng chết đi thì... tôi sẽ được vĩnh viễn ở bên ngài. Thân phận tôi tuy bé mọn, tôi cũng biết mình không xứng với vương gia nhưng tôi tin rằng mình có thể cảm hóa ngài. Tôi tin rằng một ngày nào đó ngài sẽ phát hiện ra sự tồn tại của tôi cũng như nhận ra được tình yêu của tôi. Nhưng là tôi đã suy nghĩ rất kỹ, tôi nhận ra mình không thể ích kỷ như vậy được.

Khuynh Thành, tôi biết hiện tại cô rất đau khổ, tôi chỉ có thể nói với cô rằng Lạc Nhi đã nói rất đúng, cô vẫn là chính cô, người mà vương gia gặp gỡ rồi yêu thương chính là cô. Tuy ngài vẫn luôn cho rằng cô là chuyển thế của lạc nhưng cô và cô ấy là hai người hoàn toàn khác nhau. Cô nên tin tưởng vào bản thân mình, phải luôn tự nhắc mình phải tự tin cùng với kiên trì.”

Khuynh Thành cười cay đắng, tự tin? Kiên trì? Cô có thể tự tin với kiên trì nổi nữa không? Tại Mê thần điện chứng kiến Lạc Nhi cùng với Lam Tố quấn quít bên nhau, cô đã cảm thấy mình không có cách nào tự tin được nữa. Cô thậm chí không hiểu Lạc Nhi có dụng ý gì mà lại để cho cô chứng kiến cảnh tượng cô ta cùng Lam Tố quấn quít như vậy? Cô ta muốn khoe khoang tình yêu của hai người sao hay là cô ta muốn nói dù cho cô với Lam Tố có gắn bó thế nào thì người Lam Tố yêu nhất vẫn chính là cô ta?

Khuynh Thành rơi vào trạng thái bế tắc rối bời.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...