Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh lại nghe n Ly nói.

“Cô biết không Khuynh Thành? Nhìn thấy sự si mê của cô đối với vương gia tôi cũng không muốn làm tổn thương tới cô nhưng sự thật vẫn là sự thật, chúng ta không thể thay đổi được sự thật. Lạc Nhi đúng là đã chết nhưng cô ấy vẫn là một phần trong cơ thể cô. Cô yêu vương gia tha thiết như vậy tôi tin chắc cũng là do bị ảnh hưởng bởi một phần đó.”

n Ly cụp mắt chỉ vào ngực Khuynh Thành nói: “Cô ấy đã biến linh hồn mình thành trái tim của cô cho nên Lạc Nhi chính là Diệp Khuynh Thành, mà Diệp Khuynh Thành cô cũng chính là Lạc Nhi. Dù cô có ý thức của riêng mình nhưng cả hai người đều có chung một trái tim.”

“Tôi lẽ ra nên sớm đoán ra mới phải, nguồn sức mạnh thần bí trong người tôi hóa ra lại là Lạc Nhi sao? Lẽ ra tôi nên sớm đoán ra, tại sao tôi lại nghĩ đó là do số kim đan Hồng Loan cho tôi ăn chứ? Thì ra là cô ta... ha ha ha...”

“n Ly, cô nghe cho rõ đây: Diệp Khuynh Thành tôi đây không phải là Lạc Nhi, trước kia không phải, hiện tại không phải, tương lai càng nhất định không phải! Mặc kệ quá khứ đã xảy ra chuyện gì, tôi chỉ cần biết hiện tại Lam Tố yêu tôi và tôi yêu anh ấy!”

Khuynh Thành thọc tay sâu vào trong lồng ngực mình, đôi mày liễu nhíu chặt dùng sức dứt ra, một quả tim đang đập đẫm máu nằm gọn trong tay cô.

“Đây là quả tim của Lạc Nhi, tôi không cần nó! Diệp Khuynh Thành này không bao giờ chấp nhận thành toàn cho người khác như vậy. Tình yêu của tôi nhất định phải thuộc về tôi một cách trọn vẹn.”

“Cầm nó đưa cho Lam Tố, đó mới là người anh ta yêu!”

n Ly đờ người. Mà Lam Tố chứng kiến cảnh này cũng gần như hóa đá. Anh nghe thấy Khuynh Thành nói tiếp.

“Kể từ nay Diệp Khuynh Thành tôi là một cô gái không có trái tim, không có cũng tốt, tôi sẽ không bao giờ phải đau đớn nữa. Cô yên tâm, Khuynh Thành tôi đây cũng không phải hạng người dễ dàng chấp nhận thua cuộc như vậy đâu. Tôi nhất định vẫn sẽ đi tìm Lam Tố, là cô ta hay là tôi thì chính tôi sẽ tự mình xác nhận.”

Tim Lam Tố như bị ai đó vò mạnh, anh quay mặt không dám nhìn huyễn tượng trước mắt. Người con gái đó như một con thiêu thân lao vào tình yêu, cô đã phải chịu bao nhiêu khổ sở...

Lam Tố ngước lên nhìn huyễn tượng, anh không thể né tránh tình yêu của cô được. Lần này anh thấy Lạc Nhi xuất hiện trước mặt Khuynh Thành.

Cô biết không? Người Lam Tố yêu luôn là cô vì tôi và cô căn bản không phải là một người. Hơi thở không giống, ngoại hình không giống. Tuy bấy lâu nay tôi ẩn nấp trong người cô nhưng người mà Lam Tố gặp gỡ và yêu thương là cô chứ không phải tôi. Tuy bây giờ anh ấy vẫn chưa biết được điều này nhưng tôi tin sẽ rất nhanh thôi anh ấy sẽ nhận ra người anh ấy yêu chính là cô. Nam Cung Lạc không thể thay thế cho Diệp Khuynh Thành được!”

Lam Tố nhìn một loạt huyễn tượng qua đi, lòng thương xót không thôi. Khuynh Thành, cô ấy hiểu anh, yêu anh, dám làm tất cả vì anh. Anh bỗng nhớ lại ngày trước mình đã từng nói với cô sẽ cũng cô tiếu ngạo giang hồ không vướng sự đời. Nhưng bây giờ thì sao? Anh để vuột mất cô rồi.

Các hình ảnh dần dần phai nhạt, Lạc Nhi lần nữa xuất hiện trước mặt anh.

“Lam Tố, chàng hãy hết lòng yêu thương Khuynh Thành. Đó là cô gái xứng đáng để chàng nâng niu suốt cuộc đời này. Còn thiếp, thiếp căn bản không xứng, thiếp biết mình có lỗi với chàng nhưng thiếp thật sự mong muốn chàng sẽ được hạnh phúc. Chàng không cần đau khổ hay đắn đo gì nữa, thiếp có thể cảm nhận được chàng vui vẻ và hạnh phúc biết bao khi ở bên cô ấy. Lam Tố, cô ấy mới là hạnh phúc thuộc về chàng. Chàng đến đây hôm nay chứng tỏ rằng trong lòng chàng đã có cô ấy rồi.

Lam Tố, chàng hãy nâng niu, trân trọng Khuynh Thành, hai người nhất định sẽ là cặp đôi hạnh phúc nhất thế gian. Thiếp sẽ luôn chúc phúc cho hai người, chàng không cần phải cảm thấy có lỗi với thiếp. Hãy tự tin đối diện với tình cảm của mình, Lam Tố, đừng bao giờ để Khuynh Thành phải buồn.”

Huyễn tượng về Lạc Nhi dần mờ đi rồi biến mất trong không gian. Lam Tố dần tỉnh táo trở lại, đúng vậy, nếu anh còn tiếp tục tránh né nữa thì thật có lỗi với Khuynh Thành. Có lẽ n Ly, Lạc Nhi đã đúng, ngay từ đầu người anh yêu chính là Diệp Khuynh Thành chứ không phải Lạc Nhi năm xưa nữa.

“Khuynh Thành...” Lam Tố bỗng cảm thấy ngực mình đau nhói, chỉ cần vừa nghĩ đến cô, tim anh như nghẽn lại.

“Khuynh Thành, hãy đợi ta. Ta nhất định sẽ tìm được nàng, ta nhất định sẽ không bao giờ buông tay nàng ra nữa!”

n Ly cùng Hồng Loan từ lúc Lam Tố rời khỏi hoàng thành vẫn lén lút theo sau, cả hai nhìn nhau mỉm cười.

Lam Tố lúc này đột nhiên quay người, lạnh lùng nói: “Có tin bản vương sẽ móc mắt hai ngươi ra không?”

n Ly cùng Hồng Loan nhìn nhau, mặt tái mét.

“Sao chưa vác mặt ra đây hả?”

Cả hai le lưỡi rồi chầm chậm bước ra.

Lam Tố hừ lạnh một tiếng, hai đứa này ngày càng to gan, lại dám cả gan theo dõi cả chủ nhân.

“Vương gia!” một lớn một bé vẻ mặt như đưa đám xuất hiện trước mặt Lam Tố.

“Ta không biết các ngươi làm cách nào, dù có đào sâu ba tấc đất cũng phải tìm được Khuynh Thành về cho ta.”

Hồng Loan cùng n Ly cố làm ra vẻ kinh ngạc, như thể không nghe rõ điều Lam Tố vừa nói.

“Cần bản vương nhắc lại?”

“Vương gia... ngài định giết Khuynh Thành sao?” Hồng Loan giả bộ hỏi, ý chừng như nếu vương gia nhà nó không nói rõ thì nó nhất định không đi.

“Ngươi cho là thế nào?”

“Vương gia tính giết cô ấy thật sao? Khuynh Thành tốt với ngài như vậy mà, sao ngài có thể giết cô ấy được chứ?” Hồng Loan ra vẻ bất bình nói.

“Có phải ngươi chê mười năm bổng lộc ít quá phải không?” Lam Tố lườm nó, con chim chết tiệt này lại dám chơi xấu.

Hồng Loan nghĩ thầm, phạt thì cứ phạt. Không có bổng lộc nó cũng dư sức sống ngàn vạn năm nữa.

“Nếu ta không thấy được Khuynh Thành thì các ngươi cứ chuẩn bị tinh thần nhận phạt đi.” Lam Tố lạnh lùng nói rồi phi thân biến mất.

n Ly cùng Hồng Loan nhìn nhau.

“Tự ngài ấy chọc giận Khuynh Thành khiến cô ấy bỏ đi, nay lại trách chúng ta là sao?”

“Chúng ta nên châm chước, dẫu sao ngài ấy cũng biết lỗi rồi, chúng ta nên mau chóng tìm ra Khuynh Thành thì hơn.”

Hồng Loan nói chuyện cứ như một ông cụ non, n Ly nguýt nó một cái rõ dài, con Hồng Loan này coi mình là ai chứ? Ai mới là chủ nhân chứ?

Nói thì nói vậy nhưng cả hai rất nhanh chóng triển khai việc tìm kiếm, toàn hoàng thành không nơi nào không dán ảnh của Khuynh Thành.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...