Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Nữ Khuynh Thành

Chương 156

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nam Cung Khuyết ngao ngán trở về cung, lão nhất định phải mau chóng nghĩ cách khiến Lam Tố tự mình phá bỏ phong ấn, nếu không thì đời này lão đừng mong đánh bại được hắn. Cứ đà này thì địa vị Thiên tôn của lão sẽ sớm bị đoạt mất.

Hiện tại vương bài Diệp Khuynh Thành đã sổng mất, xem ra lão ta lại phải uy hiếp Lam Ngạn lần nữa rồi. Nam Cung Khuyết nghĩ vậy liền phi thân biến mất trong bóng đêm rồi nhanh chóng xuất hiện ở hoàng thành.

Lam Ngạn sững người nhưng cũng rất nhanh chóng vớ lấy bảo kiếm bên cạnh, có điều kiếm còn chưa rút ra khỏi vỏ thì ông đã thấy cả người mình tê cứng.

“Lam Ngạn, hai chúng ta lại gặp nhau rồi!”

“Nam Cung Khuyết, lão tặc điên cuồng kia, ngươi định làm gì?”

Thiên tôn nghe vậy không khỏi cười khẩy, lão đưa tay giật phăng cái mặt nạ ra, mỉm cười ác độc nhìn Lam Ngạn nói: “Ngươi nhìn rõ xem ta là ai!”

“Thiên... thiên tôn...”

“Hóa ra Lam Ngạn ngươi vẫn còn nhớ ra ta cơ đấy! Ta là thiên tôn, các ngươi có nên tôn kính với ta không?”

“Thiên tôn cao vời vợi, chúng tôi đâu dám làm bừa!”

“Không dám sao? Sao ta thấy không giống lắm à!” lão ta tỏ vẻ lạnh lùng nói.

“Lam Tố, con trai ngươi ngày càng to gan, nó cậy mình có chút tài mà đi khắp nơi làm chuyện càn rỡ!”

Lam Ngạn có thể không hiểu người khác nhưng Lam Tố thì làm sao ông không hiểu được? Con trai ông tuy tính tình ngạo nghễ nhưng nó tuyệt đối sẽ không lạm sát người cô tội, càng không thể đi khắp nơi làm chuyện càn rỡ được.

“Thiên tôn, nếu con trai tôi có trót dại mạo phạm khiến ngài tức giận thì Lam Ngạn tôi xin thay mặt nó tạ tội với ngài!”

“Ngươi?” thiên tôn hừ lạnh, ánh mắt khinh miệt nhìn Lam Ngạn. Lão ta đã muốn lấy mạng Lam Tố thì Lam Ngạn có xin lỗi ngàn lần vạn lần cũng không thể nào thay đổi được.

“Lam Ngạn, nếu biết điều thì hãy đến núi Tử Cấm gọi con trai ngươi thức dậy đi, nếu không ta nhất định sẽ khiến nó vĩnh viễn ngủ trong đó, muôn đời không thể tỉnh lại.”

Lam Ngạn kinh hoàng, ông không thể để con trai ông chết được. Ai có thể không biết sự lợi hại của thiên tôn chứ ông thì không thể nào không biết được, ông ta nói được làm được.

“Thiên tôn muốn tôi làm gì thì ngài cứ nói, xin ngài hãy tha thứ cho con trai tôi!”

“Được! Vì con trai ngươi lần đầu phạm lỗi cộng thêm ngươi thành tâm như vậy, lần này coi như ta bỏ qua!” lão ta ra dáng kẻ cả nói.

Lam Ngạn không dám chậm trễ, lập tức phi hành lên núi Tử Cấm. Ông đương nhiên cũng không biết cách để gọi Lam Tố tỉnh dậy nhưng mà tình thế này thì cứ đến đó trước rồi tính sau vậy. Lam Ngạn do quá vội vã nên không hề phát hiện ra thiên tôn vẫn luôn bám sát theo ông. Đợi đến khi ông vừa đặt chân lên núi thì một chưởng lực mạnh mẽ tạt đến đánh ông ngất xỉu.

Thiên tôn nhàn nhã mang Lam Ngạn đi, lão ta chỉ cần ba tháng nữa thôi, đợi thuật khắc chế linh hồn người của lão đạt đến trình độ tối cao rồi thì chẳng cần sợ Lam Tố nữa. Lam Ngạn sẽ là vũ khí lợi hại của lão. Lão ta nghĩ tới cảnh hai cho con Lam Tố sát hại lẫn nhau mà không khỏi cười thầm.

Thiên tôn nhìn đám người Lam Tố trên đỉnh núi mà không khỏi cười thầm.

“Ta sẽ cho các ngươi ba tháng thong dong nữa! Ta không tin mình không có cách bức ngươi phá bỏ phong ấn bước ra!”

Thiên tôn phất tay áo, tàn ảnh nháng lên mang theo Lam Ngạn biến mất khỏi chân núi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hiệp Nữ Khuynh Thành
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...