Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Đứng Ngoài Bản Án

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi bắt đầu gọi những vụ án cũ của mình là “thí nghiệm”. Nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng thực chất lại gần với sự thật hơn bất kỳ từ ngữ nào. Mỗi một người trong số họ đều là một bài kiểm tra – về sự kiên nhẫn, giới hạn, và khả năng biến mất của tôi. Nhưng cũng như mọi kẻ thao túng hệ thống, tôi biết trò chơi nào cũng cần một lần cuối cùng. Một thí nghiệm hoàn hảo. Một kết thúc đẹp.

Tôi chọn Phạm Thành Nam.

Nam là một bác sĩ pháp y trẻ, vào ngành chưa lâu nhưng nhanh chóng nổi tiếng nhờ khả năng phân tích dấu vết và suy luận logic. Hắn không giống mấy tên thanh tra dễ dắt mũi. Hắn cẩn trọng, cứng đầu, và không dễ tin ai.

Và điều buồn cười là… hắn lại thích tôi.

Lúc đó, tôi đang đóng vai Lâm, một nạn nhân sống sót sau một vụ tấn công thất bại – một “con mồi hụt” do chính tôi dựng nên để tiếp cận bên trong cơ quan pháp y. Tôi nói chuyện run rẩy, mắt luôn lảng tránh, môi thường mím lại như đang gồng mình kiềm nén ký ức kinh hoàng. Nam thương hại. Rồi sau đó, hắn bắt đầu chăm sóc. Rồi tin tưởng.

Với mỗi lần hắn kể cho tôi nghe về một vụ án cũ, ánh mắt tôi lại sáng lên trong những đêm dài. Không phải vì thích thú – mà vì hắn đang vô tình giao lại tất cả chìa khóa cho người đã tạo ra những ổ khóa đó.

Tôi học được cách hắn phân tích vết máu, cách hắn nghi ngờ góc đặt dao, thậm chí cả nhịp tim hắn tăng lên khi nghĩ rằng mình đang gần với sự thật.

Tôi quyết định để hắn là "người cuối cùng".

---

Một tối mưa phùn, khi thành phố lặng câm sau tiếng còi hú của xe cấp cứu, tôi hẹn hắn tới căn hộ của “Lâm”. Tôi chuẩn bị sẵn mọi thứ: hồ sơ giả, ảnh nạn nhân, cả đoạn ghi âm lời thú nhận giả mạo từ một kẻ không tồn tại. Tôi muốn hắn lần đầu tiên cảm thấy lạc lối trong chính những dữ kiện hắn tin tưởng.

Nam bước vào với gương mặt mỏi mệt. Tôi pha trà, mỉm cười yếu ớt. Hắn ngồi xuống, mở tập hồ sơ tôi đưa.

“Đây là… vụ ở đường Bùi Thị Xuân?” – Hắn nhíu mày.

“Vâng, em nghĩ có gì đó sai. Em thấy trong camera có một bóng lạ.” – Tôi thì thầm. “Giống người em từng thấy trong mơ.”

Nam nhìn tôi. Trong giây phút ấy, tôi thấy sự d.a.o động đầu tiên. Hắn bắt đầu nghi ngờ chính trí nhớ của mình.

“Tại sao em có được mấy cái này?” – Hắn hỏi.

Tôi bật khóc. Tôi biết nên khóc đúng lúc.

“Em từng quen nạn nhân. Em từng đến căn nhà đó trước khi cô ấy bị giết. Em sợ…” – Tôi vừa nói vừa run, như đang cố che giấu một điều khủng khiếp.

Hắn nhìn tôi rất lâu.

“Em có đang giấu gì không, Lâm?”

Tôi im lặng. Rồi khẽ gật đầu.

“Có người từng bảo em sẽ là nạn nhân tiếp theo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-dung-ngoai-ban-an/chuong-19-thi-nghiem-cuoi-cung.html.]

---

Đêm ấy, Nam ngủ lại căn hộ của tôi. Hắn thức suốt đêm, đọc đi đọc lại các hồ sơ như muốn tìm ra một vết nứt. Tôi đứng trong bóng tối, nhìn hắn qua gương.

Và lần đầu tiên, tôi thấy sợ.

Không phải vì Nam nguy hiểm. Mà vì tôi nhận ra, nếu thí nghiệm này thất bại – tôi sẽ không thể bắt đầu lại. Tất cả những gì tôi dệt nên bao năm qua… sẽ trôi sạch chỉ vì một cái nhíu mày của hắn.

Tôi rút ống tiêm nhỏ giấu trong lọ nước hoa. Chỉ một mũi thôi, hắn sẽ ngủ đủ lâu để tôi biến mất, xoá sạch mọi dấu vết, như chưa từng tồn tại trong căn phòng này.

Nhưng khi tôi tiến lại gần, Nam đột nhiên nói: “Em biết anh không ngủ, đúng không?”

Tôi khựng lại.

Hắn không quay đầu, chỉ nói tiếp:

“Ngay từ đầu, anh đã kiểm soát tất cả. Em biết mình đang chơi với gì chứ?”

Tôi mỉm cười, đặt ống tiêm xuống.

“Và anh vẫn đến đây?”

“Anh muốn biết, nếu kẻ sát nhân cuối cùng mà anh không thể lý giải… thì có lẽ đó chính là kết luận lớn nhất của đời mình.”

---

Tôi không g.i.ế.c Nam. Đó là lần duy nhất tôi không g.i.ế.c “đối tượng”.

Tôi để hắn sống. Hoặc đúng hơn, tôi để hắn giữ lại thí nghiệm cuối cùng. Một bản án treo, không bao giờ xét xử.

Bởi vì tôi biết, suốt phần đời còn lại, Nam sẽ không bao giờ chắc chắn được – liệu tôi có phải là “hắn” hay không. Hắn sẽ sống trong hoài nghi, lục lại hàng trăm vụ án mà tôi từng tạo ra, rồi đột nhiên nhận ra – chúng không tuân theo quy luật nào cả. Không logic, không động cơ rõ ràng, không mẫu số chung.

Chúng là thí nghiệm. Là một chuỗi các tác phẩm méo mó.

Và hắn – là người duy nhất còn sống biết điều đó.

---

Cuối chương, tôi viết một dòng nhỏ trong nhật ký:

“Kết luận cuối cùng không phải là ai g.i.ế.c ai, mà là ai không bị g.i.ế.c – và tại sao.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Đứng Ngoài Bản Án
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...