Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Vận Nhi tỉnh lại, ánh mặt trời xuyên qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng chiếu lên chiếc giường lớn bừa bộn, hạ thân truyền đến một cơn đau nhức, cô thống khổ nhíu mày, người bên cạnh đã không còn. Anh ta đã đi rồi sao?

Sau khi xảy ra chuyện như vậy, anh ta lại chẳng nói một câu một chữ gì, chỉ để lại cho cô một cơ thể bị tàn phá và một trái tim bị tổn thương. Cứ như vậy mà rời đi?

Nước mắt theo gò má chảy xuống mu bàn tay cô, Vận Nhi kiên quyết ngẩng đầu lên, không chịu nổi mất mát như vậy, cô không quan tâm nữa! Chịu đựng việc thân thể khó chịu cô xoay người xuống giường, mở cửa phòng tắm ra, rửa sạch mọi vết tích trên cơ thể, những dấu vết rõ ràng mà ám muội này tượng trưng cho ấn ký của anh, Vận Nhi dùng sức chà những vết hôn xanh xanh tím tím kia, bị cô cọ rửa trôi đi theo dòng nước.

Vết màu đỏ trên chiếc giường lớn kia vô cùng chói mắt, Vận Nhi dùng mu bàn tay che kín tầm mắt mình, không muốn nhìn nữa. Cô quấn khăn tắm quanh người, cơ thể đã được rửa sạch nhưng dường như vẫn còn lưu lại mùi hương của anh, cô tẩy rửa thế nào cũng không sạch được, nhưng điều này cũng chẳng quan trọng nữa, Âu Thừa Duẫn, một chút cảm tình cuối cùng của cô với anh đã bị xóa sạch hoàn toàn.

Quần áo tối hôm qua đã bị anh xé rách, Vận Nhi đứng trước cửa sổ, ngón tay nắm chặt khăn tắm, cô hoàn toàn không biết phải làm thế nào để đi ra ngoài, bộ dáng bây giờ của cô làm sao còn có thể đi gặp người khác?

Lúc cô đang do dự có nên gọi điện thoại cho Hứa Tâm Lam không thì cửa phòng bị người mở ra, Vận Nhi vô ý thức lùi về sau mấy bước, hơi phòng bị nhìn người kia, "Tô tiểu thư, đây là quần áo Tổng giám đốc Âu căn dặn chúng tôi chuẩn bị cho cô!"

Trên mặt nhân viên phục vụ nở một nụ cười chuyên nghiệp, trong tay cầm bộ quần áo gọn gàng sạch sẽ đặt ở trước mặt Vận Nhi, sau đó lại đi ra ngoài.

Âu Thừa Duẫn căn dặn?

Vận Nhi không ngừng tức giận, cô chán ghét cái loại cảm giác bị người ta sắp đặt, lại còn là sau khi cô xảy ra quan hệ thân mật với anh khiến cô càng cảm thấy thẹn với việc làm của anh.

Từ trong ra ngoài, Âu Thừa Duẫn rất tỉ mỉ ngay cả quần áo lót cũng chuẩn bị giúp cô, Vận Nhi muốn phát điên rồi nhưng cũng đành phải mặc quần áo anh đưa tới, kích cỡ áo lót rất vừa vặn, điều này làm cô càng tăng thêm sự khinh thường với anh.

Đối với phụ nữ, anh ta hiểu biết vô cùng sâu sắc!

Vận Nhi ra khỏi khách sạn, có chút không thích ứng được với những tia sáng mãnh liệt, nhắm mắt lại, lúc cô mở mắt ra lần nữa thì trước mặt đã xuất hiện chiếc xe Bentley quen thuộc, cô trợn to hai mắt, quay đầu đi về hướng ngược lại với anh.

"Tô Vận Nhi!" Âu Thừa Duẫn luôn cho là mình có tính tình vô cùng tao nhã, thế nhưng người phụ nữ không biết sống chết này lại luôn có thể khơi dậy cơn tức giận của anh không phân biệt trường hợp, không phân biệt thời gian khiến anh không thể làm gì được.

Âu Thừa Duẫn đi ba bước đã gần đuổi kịp Tô Vận Nhi đang chạy phía trước, cô mặc một chiếc váy màu lam nên không thể chạy nhanh, cánh tay dài của Âu Thừa Duẫn ôm lấy eo cô, khi cảm giác được thân thể mềm mại của cô ở trong ngực mình thì cơ thể anh lập tức dâng lên một luồng khí nóng.

"Chết tiệt!" Anh cưỡng chế rồi kéo

cô lên xe, khi nhìn thấy vết hôn trên cổ cô là kiệt tác của mình thì trong lòng anh lại trào dâng sự vui sướng không gì sánh được. Một loại cảm giác thành tựu sinh ra, đây là việc chưa bao giờ xảy ra trên người những phụ nữ khác.

“Anh muốn làm gì? Thả tôi xuống xe!” Vận Nhi thật sự không muốn phải nhìn thấy khuôn mặt khiến cô hận kia nữa, cứ nghĩ tới việc ngày hôm qua anh ta dùng sức mạng với cô, cô liền muốn xé nát khuôn mặt tuấn tú trước mắt này.

“Vận Nhi, chúng ta nói chuyện!” Âu Thừa Duẫn cũng không vội vàng lái xe mà dùng động tác dịu dàng quay đầu cô lại, ép buộc cô nhìn vào mắt anh, đầu ngón tay thon dài lướt qua đôi môi anh đào của cô. Âu Thừa Duẫn cố gắng kiềm chế chính mình không nảy sinh ý nghĩ xấu với cô vào lúc này, “Chúng ta bắt đầu lại lần nữa có được không?”

“Điện hạ, anh thật biết nói đùa? Không có bắt đầu thì sao bắt đầu lại được?” Tô Vận Nhi nhếch miệng châm chọc, giống như là nghe được một lời nói đùa vô cùng buồn cười, cô không thể tha thứ cho hành động của anh với anh với cô tối qua, cũng không có cách nào chịu được yêu cầu bá đạo của anh với cô, càng không thể chịu đựng được việc cô biết anh rất nguy hiểm mà vần có chút động tâm, cô sợ có ột ngày cô thật sự sẽ rơi vào đó!

“Tô Vận Nhi!” Âu Thừa Duẫn chưa bao giờ nói lời nói trực tiếp như vậy trước mặt phụ nữ dù là lúc anh có mục đích nào đó, nhưng phản ứng của Vận Nhi khiến đôi mắt anh tối sầm xuống.

“Ở lại bên cạnh anh, anh sẽ yêu thương em!” Anh không thể nói ra lời trái với lòng mình, cho dù là đối mặt với Tô Vận Nhi cũng có ranh giới cuối cùng của anh.

Bây giờ mọi suy nghĩ trong đầu cô đều là những lời mà Âu Thừa Duẫn nói với cô ở trên xe, cô biết mình đã dao động.

Đúng vậy, khi nhìn thấy ánh mắt chân thành mang theo khẩn cầu của anh cô đã do dự.

Ở Lại bên cạnh anh, anh sẽ yêu thương cô!

Sẽ yêu thương cô, cũng không phải là ba từ mà trong lòng cô nghĩ tới, nếu như cô nghe được từ trong miệng anh nói ra ba chữ “Anh yêu em”, Tô Vận Nhi nghĩ cô nhất định sẽ không hề do dự mà gật đầu đồng ý.

Nhưng người kiêu ngạo như Âu Thừa Duẫn có thể nói ra lời như vậy, cô nghĩ cô cũng nên vừa lòng.

Anh không hề ký tên vào tờ giấy ly hôn, điều này có thể đại biểu cho việc trong lòng anh có cô hay không?

Tô Vân Nhi lại trở về Âu Viên, cô lập tức gọi một cuộc điện thoại cho Tô Thượng Đông, cả đêm không về, anh cả nhất định lo lắng gần chết.

Sau khi Tô Thượng Đông nghe việc cô đã trở lại Âu Viên, tay anh nắm điện thoại thật chặt, nhưng cũng chỉ nhàn nhạt nói hai chữ, biết rồi!

Ngay từ đầu anh đã biết, Âu Thừa Duẫn chắc chắn sẽ không buông tay một cách dễ dàng như vậy!

Tô Thượng Đông ngồi trên chiếc giường lớn Vận Nhi từng ngủ, ánh mắt tĩnh mịch va trống trải, anh sớm nên nghĩ tới, việc cô rời khỏi chỉ có Âu Thừa Duẫn làm mới có thể khiến anh không phát hiện ra.

Anh là người luôn lấy công việc làm trọng, nhưng khi không nhìn thấy Vận Nhi anh lại bỏ công ty qua một bên.

Tô Thượng Đông nhéo nhéo mi tâm, ra khỏi phòng, thay quần áo, cầm lấy chìa khóa xe ô tô và cầm luôn chiếc chìa khóa lúc trước đưa cho cô, rời khỏi biệt thự.

“Phu nhân, tới uống chút canh!” Vận Nhi ngồi ngẩn người ở trong phòng khách, Âu Thừa Duẫn đưa cô về rồi lại đến công ty ngay, có lẽ là muốn cho cô một không gian yên tĩnh, cô vẫn không nghĩ ra được ý tưởng gì trong cái đầu hỗn loạn của mình.

“Vẫn chưa tới giờ ăn cơm, tôi không đói!” Vận Nhi lấy lại tinh thần, thấy chị Ngọc cười bưng cái khay tới, để vào trên bàn nhỏ uống trà, Vận Nhi thấy trông chiếc bát gốm sứ tinh xảo là canh ngân nhĩ táo đỏ.

Như là nghĩ đến điều gì đó, thoáng cái mặt của Vận Nhi liền đỏ lên.

“Đây là điện hạ dặn dò tôi làm, phu nhân cô uống một chút đi, bổ huyết nhuận thân thể đấy!” Chị Ngọc thân thiết giải thích, thu hết vẻ mặt ngượng ngùng của Vận Nhi vào trong mắt, khuôn mặt rất vui vẻ, cái nhà này không có phu nhân, điện hạ cũng cảm thấy không quen rồi.

Nghe thấy lời nói của chị Ngọc, Vận Nhi cúi đầu xuống, trong tim lại có một chổ nho nhỏ bị xúc động.

Âu Thừa Duẫn, người đàn ông cả ngày có bộ mặt lạnh lùng cũng sẽ để ý tới cô như vậy sao?

Chuyện tối qua , trước mặt cô anh vẫn chưa nhắc tới, Vận Nhi để ý nhưng cô vẫn chưa rõ tâm ý của anh.

Nhớ tới những hành động khác thường của anh trước đây, anh thay đổi vì cô, cô cố ý không chú ý tới nhưng cô vẫn cảm giác được. Bây giờ nhớ lại lời Âu Dương từng nói với cô trước đây, trong lòng Vận Nhi lại có một tia mong đợi nho nhỏ, cô nghĩ cô có thể cho anh một cơ hội cũng là cho mình một cơ hội.

Nhưng mà, Âu Thừa Duẫn, anh sẽ quý trọng cơ hội này sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...