Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 225

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Linh Vũ

Anh thà để cho cô hận anh, anh nhất định sẽ không buông tay, anh không thể bỏ xuống được, anh không nỡ...

Âu Thừa Duẫn ôm chặt cô trong ngực, giống như muốn khảm cô vào trong thân thể mình, vùi mặt chôn sâu trong cổ cô. Vận Nhi có thể cảm nhận rõ cảm giác lạnh lẽo khi khuôn mặt anh chạm vào cổ cô.

Anh khóc rồi...

Vận Nhi vẫn cố gằng vùng vẫy giãy ra khỏi người anh, bây giờ cô không thể mềm lòng được, không thể lại bị anh mê hoặc nữa.

Người đàn ông này, cô với không tới!

"Anh, sao lại thế này?" Âu Dương nhìn thấy Âu Thừa Duẫn cưỡng chế ôm Vận Nhi đi xuống, Vận Nhi lại không hề có ý hợp tác, thậm chí còn đưa tay cào lên mặt Âu Thừa Duẫn, mỗi nơi móng tay cô đi qua đều để lại vết thương. Âu Dương không đành lòng, muốn tiến lên kéo Vận Nhi ra nhưng Âu Thừa Duẫn lại không chịu buông tay: "Âu Dương, em ra lái xe đi!" diễn!đàn@lê#quý$đôn

"Em không về, em không muốn về với anh, mau thả em xuống xe!" Vận Nhi thét chói tai, muốn mở cửa xe để chạy ra ngoài, Âu Thừa Duẫn lại bất đắc dĩ kéo cô vào trong ngực, Vận Nhi nhìn thấy trên mặt và trên cổ anh đầy vết thương do cô gây ra, thế mà anh không hề kêu tiếng nào. Trong người anh chảy dòng máu cao quý cỡ nào, thế mà anh lại sẵn sàng cúi người trước cô, nhẫn nhịn vì lợi ích toàn cục, càng nhìn thấy anh như vậy, Vận Nhi lại càng cảm thấy khổ sở.

"Vận Nhi, anh nói rồi, anh sẽ không để cho em rời đi, cho nên tốt nhất là em hãy ngoan ngoãn nghe lời anh, nếu không anh sẽ không ngại dùng sức với em đâu!" Âu Thừa Duẫn nhíu mày, thở dài một hơi, tại sao ông trời lại hành hạ bọn họ như vậy chứ? Nhớ tới những khổ sở mà Vận Nhi đã phải gánh chịu, anh lại càng kiên quyết không thể buông tay cô, bởi vì cô đã trở thành một phần sinh mệnh của anh rồi.

Dù cho phải dùng đến biện pháp mạnh để giữ cô ở bên người thì anh cũng sẽ không tiếc!

"Em hận anh, em hận các người..." Vận Nhi bị Âu Thừa Duẫn ôm chặt trong ngực, ngay cả Âu Dương đang lái xe cũng thỉnh thoảng liếc mắt qua gương chiếu hậu để nhìn về phía họ. Nếu như giữa họ có lỗi lầm gì thì cũng là vận mệnh trêu ngươi!

Sau khi Vận Nhi bị Âu Thừa Duẫn đưa về Âu viên, cô vẫn không chịu nghe lời, Âu Thừa Duẫn kèm cô ba ngày, một bước cũng không rời, bây giờ thân thể cô không còn gì đáng ngại, anh chỉ sợ cô quá mức kích động sẽ làm ảnh hưởng đến bệnh tình, nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù Vận Nhi không điên thì anh cũng gần phát điên rồi!

Từ sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Âu Thừa Duẫn sắp xếp mười mấy vệ sĩ quanh biệt thự. Trong nhà chỉ để lại mấy người giúp việc đáng tin, còn lại đều bị anh sa thải, anh muốn đảm bảo về sau cô sẽ được an toàn trăm phần trăm.

Cho dù Vận Nhi có náo loạn thế nào, có không thèm để ý đến anh thế nào, Âu Thừa Duẫn vẫn cứ kiên nhẫn mà giam cô bên người, Vận Nhi không được bước chân ra khỏi biệt thự, ngoại trừ Âu Dương và chị Ngọc, cô cũng không muốn gặp bất kỳ ai khác, mà Âu Thừa Duẫn đã bỏ bê công việc suốt một thời gian dài, bây giờ lo liệu ổn thỏa cho vấn đề của Vận Nhi rồi, anh cũng đã có thể yên tâm mà đến công ty, bởi vì anh nắm chắc rằng Vận Nhi sẽ không thoát khỏi anh!

"Phu nhân, chúng ta xuống vườn hoa đi dạo một lát được không? Cô xem cô đã gầy đến mức này rồi!" Lúc chị Ngọc đưa cơm lên, Vận Nhi vẫn giữ nguyên dáng ngồi lúc sáng, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đám hoa cỏ trên ban công, trong ánh mắt cô có chút tự giễu, bây giờ cô chẳng khác gì một phạm nhân bị người ta nhốt kín, không hề nhìn tới chút tia sáng mặt trời. diễn!đàn@lê#quý$đôn

Vận Nhi nghe chị Ngọc quan tâm hỏi han thì hơi gật gật đầu, cô cũng không biết bây giờ sự sống còn có ý nghĩa gì với cô, không thể trở về quá khứ, cũng không thể nhìn được tới tương lai, bây giờ cô chỉ còn lại một trái tim đầy thương tích.

Nghĩ đến đứa bé đã mất, cô lại càng đau lòng không nguôi.

Tình yêu mà Âu Thừa Duẫn dành cho cô quá nặng nề, lúc trước khi cô còn chưa hiểu rõ mọi chuyện, anh đã tàn nhẫn tìm cách trả thù cô, tại sao bây giờ cô đã rơi vào hoàn cảnh đau khổ như thế này, anh lại cứ nhất quyết giữ cô ở bên người, tại sao anh không chịu đứng từ góc độ của cô mà suy nghĩ, tình yêu nặng nề như vậy, cô không đủ sức mà tiếp nhận.

Vận Nhi mặc một cái áo dài trắng và quần bò, mái tóc dài mềm mại xõa xuống bờ vai, khuôn mặt xinh xắn lộ ra chút tươi cười hiếm thấy, lúc nhìn thấy giàn hoa hải đường do đích thân cô gieo hạt đã chuẩn bị nảy lộc, cô biết mùa đông đã sắp qua, mùa xuân đã đến gần rồi.

Nhưng mùa xuân của cô đang ở nơi nào?

Vận Nhi đưa tay sờ lên cổ, thứ mà Tô Thượng Đông đưa cho cô, nói là tượng trưng cho vòng cổ đã bị cô cất đi, chiếc nhẫn mà lúc trước Âu Thừa Duẫn tặng cô cũng bị cô cất luôn, thứ duy nhất cô còn mang trên người là chiếc vỏ sò màu tím mà Âu Thừa Duẫn đã mất công tìm cho cô ở đào Nghìn Sao. Âu Thừa Duẫn biến nó thành một cái vòng đeo lên cổ cô, anh cũng có một cái, đây là kỷ vật duy nhất còn lại giữa hai người.

Người yêu à, nếu có kiếp sau, chúng ta đừng làm khổ nhau như vậy nữa.

Nếu không phải là biết rõ những chuyện tàn nhẫn mà Kiều Sa đã gây ra cho Hướng Chỉ Lan, có lẽ cô đã có thể buông bỏ mọi gánh nặng và thù oán trong lòng, yên yên ổn ổn làm một Tô Vận Nhi vui vẻ.

"Cô xem, khóm hoa mà cô trồng đã sắp nở rồi kìa..." Chị Ngọc muốn nói chuyện để phân tán lực chú ý của cô, bây giờ cảm xúc của Vận Nhi đã ổn định hơn mấy ngày trước rất nhiều, chị Ngọc cũng biết Vận Nhi là một cô gái lương thiện, thế mà muốn ở bên điện hạ lại phải khổ sở như vậy, ngày hôm đó Kiều Sa nói với chị về chuyện năm xưa của Hướng Chỉ Lan, chị đã có dự cảm, không biết về sau ngôi nhà này có còn được yên bình tĩnh lặng như vậy nữa không.

"Đúng vậy, thật là đẹp quá!" Vận Nhi vội vàng gật đầu, khuôn mặt mềm mại giữa nắng ban mai giống như một nàng tiên không nhiễm bụi trần. Cô cảm thấy hơi lạnh, kéo chặt cổ áo lên, nhìn về phía cửa sổ tầng hai, trong lúc lơ đãng, ánh  mắt lại nhìn thấy trên cửa sổ tầng ba cũng có một bồn hoa hải đường. diễn!đàn@lê#quý$đôn

Tầng ba chỉ có một người duy nhất, vừa nghĩ đến người phụ nữ kia, ánh mắt cô lại đột nhiên trở nên thâm trầm.

Hôm nay tâm tình của Vận Nhi rất tốt, bữa trưa cô xuống tầng ăn cơm, ngồi bên cạnh cô chỉ có chị Ngọc và chú Chung. Bây giờ Âu Dương càng ngày càng xa cách cô, cho dù Âu Dương tình cảm dâng trào muốn tìm cô nói chuyện phiếm thì cô cũng tỏ ra lạnh lùng với cô ấy, trong ý thức của cô, Âu Dương cũng giống như Âu Thừa Duẫn, cũng là người mà cô căm hận.

Nhưng người đáng bị cô hận nhất chính là người cô đã gọi là "mẹ" kia. Mỗi lần nghĩ lại, Vận Nhi đều cảm thấy vô cùng châm chọc, ngay từ đầu bà đã biết mọi chuyện, cho nên lần đầu cô đặt chân đến Đức, bà mới nhìn cô bằng ánh mắt lạ lùng như thế.

"Chị Ngọc, chị đi đâu thế?" Vận Nhi đang cắm hoa thì nhìn thấy chị Ngọc bưng cái khay đi lên cầu thang, Vận Nhi đã biết rõ còn cố hỏi, chị Ngọc nghe được câu hỏi của cô thì lúng túng, thế nhưng vẫn phải tiếp tục đi lên: "Phu nhân, cô về phòng nghỉ ngơi đi, hôm nay cô đã bận rộn rồi! Tôi đi cho công chúa uống thuốc!"

"Để tôi đưa cho bà ấy!" Vận Nhi đứng lên đi về phía cầu thang, từ sau khi trở về, cô chưa từng đặt chân lên tầng ba, trong lòng chị Ngọc cũng kiêng kỵ: "Không cần đâu, chuyện này vẫn nên để cho tôi làm!"

Âu Thừa Duẫn đã từng ra lệnh, tuyệt đối không thể để cho bất kỳ ai kích thích đến Vận Nhi!

Vận Nhi nhìn chằm chằm bóng dáng chị Ngọc đang đi lên lầu, một hồi lâu sau cô mới ngồi xuống tại chỗ, chiếc áo trắng làm nổi bật tấm thảm trải sàn tối màu, cô siết chặt ngón tay thành nắm đấm, ánh mắt đầy phẫn hận nhìn lên tầng ba.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 225

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 225
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...