Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ly Hôn Đi Điện Hạ

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cô sợ cái gì? Đâu

phải là cô bị thương!” Không biết qua bao lâu, lúc Vận Nhi mở mắt ra,

thì người đàn ông đó đã xử lý tốt miệng vết thương, đang đứng trước mặt

cô. Cô đang ngồi ngước mắt nhìn lên, nên cảm thấy anh ta thật cao!

Nhận ra thể lực anh ta đã kiệt quệ không chống đỡ được nữa, Vận Nhi nhanh

chóng đứng dậy, nâng anh ta lên giường nằm nghỉ, “Đổi lại là người con

gái khác, nhìn thấy trường hợp máu me như vậy, cũng sẽ sợ hãi phải không nào?”

Vận Nhi muốn rút tay lại nhưng lại bị anh ta gắt gao nắm

chặt trong tay, đôi mắt đen láy nhìn thẳng con người màu hổ phách, rồi

bỗng nhiên anh ta nhếch môi, nở một nụ cười đẹp, “Hôm nay cô đã cứu

tôi!”

“Hả?” Suy nghĩ của Vận Nhi có chút đình trệ, anh ta cũng không nói cảm ơn, chỉ dùng ánh mắt đánh giá cô một cách tùy ý.

Vận Nhi cũng nhận ra được anh ta là một người nguy hiểm, làm gì có ai sẽ để hòm thuốc ở trong phòng khách sạn, hơn nữa anh ta bị bắn, chắc chắn

thân phận không đơn giản, nhưng nhìn anh ta, Vận Nhi lại không thấy sợ

hãi, có lẽ trong tiềm thức cô cho rằng anh ta không phải một người xấu.

“Anh nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi phải đi rồi!” Vận Nhi đứng lên, mỉm cười nhẹ

với anh ta, “Tôi cũng chỉ là vô tình mà cứu anh thôi!”

“Tôi tên

là Lôi Ân, cô tên là gì?” Người đàn ông hình như không muốn cô rời đi

nhanh như vậy, thật lạ, đối với một cô gái xa lạ, anh ta lại buông mọi

phòng bị, dùng trực giác của bản thân để phán đoán, cô là một cô gái đơn thuần.

“Tô Vận Nhi!” Vận Nhi hào phóng nói ra tên của mình, rồi bình tĩnh xoay người, “Tạm biệt!”

Lôi Ân nhìn bóng dáng Vận Nhi biến mất, không khỏi hồi tưởng lại độ ấm và

mùi hương trên lòng bàn tay khi nắm tay cô lúc nãy, không rõ vì sao,

miệng vết thương cũng không đau như vừa rồi.

Chuyến đi đến Trung Quốc lần này, xem ra cũng không phải là không thu hoạch được gì!

Vận Nhi biết người tên Lôi Ân kia khẳng định không phải là người đơn giản,

cô cũng không muốn có dính dáng hay quan hệ gì với anh ta.

Đến trước cửa thang máy, Vận Nhi thấy một bóng dáng màu đen từ thang máy đi ra,

nhìn rất quen, đến khi cô chạy nhanh lại gần nhìn cho rõ thì lại anh ta

đã biến mất ở sau chỗ quặt. Vận Nhi chắc chắn mình không nhìn lầm, sườn

mặt của người vừa rồi và người cô nhìn thấy ở sân bay rất giống nhau, là Mẫn Thiên Hữu phải không?

Không tiếp tục truy cứu vì sao anh ta sẽ xuất hiện ở đây, Vận nhi nhanh chóng ra khỏi thang máy, rời khỏi khách sạn.

Quần áo của cô bị dính máu, về đến Âu Viên, chị Ngọc nhìn thấy còn bị dọa

không nhẹ. Vận Nhi vội vàng giải thích cô không cẩn thận dính màu vẽ lên quần áo, không muốn chị ấy lo lắng nên cô đã nghĩ ra một lời nói dối.

Vận Nhi đi nhanh lên lầu tắm rửa thay quần áo mới, vứt bộ quần áo kia

vào sọt rác.

Thời điểm Âu Thừa Duẫn trở về Vận Nhi đã đi ngủ,

nhưng Vận Nhi có thể cảm giác được cả đêm anh đều không trở về phòng,

không rõ là không về nhà hay là không vào phòng. Mãi đến sáng ngày hôm

sau, nghe chị Ngọc nói anh có về nhà, nhưng trời chưa sáng đã rời đi

rồi. Vận Nhi cảm thấy hơi hoảng hốt và lo lắng. Anh ấy về nhà nhưng sao

lại không vào phòng?

Lúc cô nhận được điện thoại của anh, thì anh đang ở sân bay, anh nói phải đi Italy công tác vài ngày. Vận Nhi lập

tức cảm thấy không thích hợp, anh ấy đột nhiên đi công tác, không hề báo trước làm một chút tâm lý chuẩn bị cô cũng không có. Âu Thừa Duẫn nói

mấy câu, có vẻ vội vàng, sau đó liền cúp máy.

Vài ngày sau vẫn

không thấy Âu Thừa Duẫn gọi điện thoại, Vận Nhi suốt ngày hoảng hốt, có

chút không yên lòng, nhớ anh, lo lắng cho anh, nhưng cái gì cũng không

làm được.

Thật ra Âu Thừa Duẫn và Mẫn Thiên Hữu suốt đêm bay đến

Italy, viên ngọc xanh lần trước bọn họ có được, trên đường vận chuyển bị đánh cắp, không cần nghi ngờ, chắc chắn do người của Áo Lai Đặc làm,

nghe nói bọn Mafia thái tử cũng đến Trung Quốc tìm kiếm viên ngọc xanh

không rõ lai lịch kia. Tiêu Trác và Nam Cung Thần chú ý hành tung trong

nước của bọn chúng, biết bọn chúng đã bay đi Italy.

Nhiệm vụ lần này đã thành công một nửa, ai cũng không nghĩ đến sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn như vậy!

Đến ngày thứ năm Âu Thừa Duẫn biến mất, Vận nhi gặp Tô Thượng Đông đến trường học của cô, “Anh cả?”

Vận Nhi vừa tan học, đi cùng Hứa Tâm Lam ra khỏi trường thì nhìn thấy chiếc xe Ferrari quen thuộc đậu ở đó, Tô Thượng Đông nhìn Vận Nhi đi về phía

anh, bóng dáng uyển chuyển dưới ánh chiều tà càng thêm vẻ yểu điệu, “Sao nhìn em có vẻ gầy đi!”

Tô Thượng Đông vuốt sợi tóc trước mặt cô ra sau gáy, quan tâm lo lắng hỏi cô.

“Không mà? Em còn cảm thấy gần đây béo lên không ít ấy!” Vận Nhi để tay lên gò má, kháng nghị nói.

Từ lần gặp ở bệnh viện, Vận Nhi cũng chưa gặp lại Tô Thượng Đông, cũng hơn mười ngày mà thôi. Sự quan tâm của Tô Thượng Đông bù đắp phần nào sự

trống vắng của Âu Thừa Duẫn gây nên cho cô.

“Âu Thừa Duẫn đi công tác?” Tô Thượng Đông chở Vận Nhi rời khỏi trường, thuận miệng hỏi.

“Vâng… hình như công ty bên kia xảy ra chút vấn đề!” Âu Thừa Duẫn nói với cô

như vậy, bây giờ không có tin tức của anh, Vận Nhi rất lo lắng.

“Không cần lo lắng, anh ta sẽ xử lý tốt thôi!” Tô Thượng Đông an ủi cô, mặc dù bản thân với việc Âu Thừa Duẫn xuất ngoại cũng có hoài nghi. Tập đoàn

SK lớn như vậy, anh cũng không hiểu rõ cơ cấu bên trong, nên cũng không

giúp được cô.

“Vâng…” Vận Nhi miễn cưỡng gật đầu, lộ ra một chút

tươi cười. Sau đó, Tô Thượng Đông mang cô đi nhà hàng chuyên món Tây ăn

cơm, rồi lại đưa cô đi nghe nhạc, đến lúc tan cuộc đã là chín giờ tối.

“Em về sớm nghỉ ngơi đi!” Tô Thượng Đông siết chặt thêm áo khoác của cô,

sau đó đưa chìa khóa x echo cô, “Về sau xe này cho em lái!”

“Không cần đâu, anh cả!” Vận Nhi muốn cự tuyệt, nhưng Tô Thượng Đông không cho cô có cơ hội từ chối, “Nghe lời, vốn dĩ xe này mua để tặng cho em,

chính em lái xe về đi, anh gọi lái xe tới đón!”

Tô Thượng Đông đẩy Vận Nhi lên xe, săn sóc dặn dò cô, “Lái xe chậm thôi, cẩn thận một chút!”

“Vâng, anh cả!” Vận Nhi vẫy vẫy tay. Chiếc xe Ferrari màu đỏ này vẫn giống như lần trước cô lái, nhìn bóng dáng cao lớn đứng ngoài xe, bất tri bất

giác, hốc mắt cô đã có chút ươn ướt.

Từ đấy, Vận Nhi tự mình lái

xe đi học. Khi Âu Thừa Duẫn chưa trở về, Tô Thượng Đông thường gọi cho

cô hẹn cùng nhau ăn cơm, rồi lại lái xe theo cô về nhà. Vận Nhi không có chú ý đến, vẫn có một chiếc xe thể thao màu trắng đi theo.

Tô Thượng Đông tận mắt nhìn cô về nhà mới yên tâm quay đầu, trở về biệt thự của chính mình.

Âu Thừa Duẫn rời đi đã hai mươi ngày, ngoại trừ cuộc điện thoại gọi cho cô lúc ở sân bay sau đó không hề có tin tức gì, Vận Nhi gọi cho anh thì

điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy. May có Tô Thương Đông luôn bên cạnh cô an ủi. Vận Nhi quyết định, khi nào anh trở về, sẽ nói ba từ mà

cô nợ anh.

Anh còn chưa nghe được cô nói, em yêu anh!

Hôm nay, Vận Nhi nghe được Tô Thượng Đông thông báo, Phạm Tu Vũ đã tỉnh, cô vui đến điên rồi, lập tức trốn học đến bệnh viện.

Lúc đến bệnh viện, nhìn thấy Phạm Tu Vũ đã tỉnh, đang ôm Tô Ân Huệ, cô vui mừng chảy nước mắt.

“Bé ngốc, em khóc cái gì?” Tô Thượng Đông đưa giấy cho cô, vỗ nhè nhẹ lưng cô.

“Anh cả!” Trong lòng Vận Nhi ủy khuất, nghe được giọng nói của Tô Thượng

Đông, không khống chế được nhào vào lòng anh, bất lực khóc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ly Hôn Đi Điện Hạ
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...